Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 627: Dã Tâm Của Thẩm Tâm Di



Hiện tại Chu Thiếu Khanh đang rắp tâm đối phó với Thẩm Thị, người nhà họ Thẩm cần phải đoàn kết lại mới đúng.

“Chuyện khác không có gì nữa, cháu về đi.”

“Vâng... cháu chào chú.”

Sau khi rời khỏi biệt thự của Thẩm Tứ, Thẩm Nghi Tu lập tức gọi điện cho Thẩm Tâm Di.

“Thẩm Tâm Di, anh nghe chú út nói em định hợp tác với Chu Thị, chuyện này là thật hay giả?”

Đối phương im lặng một lúc lâu, sau đó giọng nói đầy phẫn nộ của Thẩm Tâm Di mới vang lên: “Là thật đấy, thì sao nào? Chú út không chịu giúp em, chẳng lẽ em không được phép tìm người khác giúp đỡ?”

Thẩm Nghi Tu nhíu mày: “Giúp cái gì? Em đang nói nhảm cái gì thế? Đợi đấy, anh qua tìm em ngay.”

Nói xong, hắn trực tiếp cúp máy, lái xe phóng đi.

Cùng lúc đó, tại Chu gia.

Nghiêm Tung ngồi đối diện với Chu Thiếu Khanh: “Chu tổng, tôi đã làm đúng theo những gì cậu yêu cầu rồi, khi nào thì cậu mới giúp tôi đây?”

Chu Thiếu Khanh mỉm cười, bưng ly rượu vang lên nhấp một ngụm: “Nghiêm tổng, đừng vội vàng thế chứ. Chuyện tôi đã hứa với anh, nhất định tôi sẽ thực hiện.”

“Chu tổng, tôi làm sao không vội cho được? Chuyện cậu bảo tôi làm tôi đã làm xong cả rồi. Một khi Thẩm Thị xảy ra chuyện, họ chắc chắn sẽ biết là tôi nhúng tay vào. Đến lúc đó cả Thẩm Thị và Thanh Hồng đều sẽ quay sang đối phó với tôi. Nếu tôi chẳng vớt vát được gì mà còn phải gánh tội thay, chẳng phải là lỗ nặng sao?”

Vẻ mặt Nghiêm Tung lộ rõ sự bất mãn, ánh mắt nhìn Chu Thiếu Khanh cũng đầy vẻ khó chịu.

“Đừng vội, hãy đợi thêm một chút nữa.”

“Đợi cái gì?”

“Mấy ngày nữa anh sẽ rõ thôi.”

Trong mắt Nghiêm Tung tràn đầy sự thiếu kiên nhẫn, hắn lạnh lùng nói: “Chu tổng, tính kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu cậu cố tình chơi xỏ tôi, tôi sẽ đem toàn bộ những việc cậu sai bảo nói hết cho Thẩm Tứ biết. Cậu chắc chắn cũng không muốn Thẩm Tứ biết được những chiêu trò bẩn thỉu sau lưng của mình đâu nhỉ?”

Động tác lắc ly rượu của Chu Thiếu Khanh khựng lại, nụ cười nơi khóe miệng lại sâu thêm vài phần: “Yên tâm đi, chuyện đó sẽ không xảy ra đâu.”

Nghiêm Tung hừ lạnh một tiếng, không nói thêm gì nữa, đứng dậy dứt khoát rời đi.

Chu Thiếu Khanh lạnh lùng nhìn theo bóng lưng hắn, trong mắt xẹt qua một tia sát ý lạnh lẽo.

Trần Diệu uy h.i.ế.p hắn thì thôi đi, Nghiêm Tung tính là cái thá gì mà cũng dám mở miệng uy h.i.ế.p hắn? Nếu không phải vì kế hoạch vẫn chưa hoàn thành, hắn nhất định sẽ cho Nghiêm Tung biết thế nào là hậu quả của việc dám đe dọa mình!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vừa bước ra khỏi Chu gia, Nghiêm Tung đã lập tức gọi điện cho Thẩm Tứ: “Thẩm tổng, Chu Thiếu Khanh vẫn luôn tìm cách lừa gạt tôi, có vẻ như trong ngắn hạn hắn ta chưa định tiếp tục hành động đối phó với Thẩm Thị.”

Vẻ mặt Thẩm Tứ vẫn đạm mạc như cũ: “Tôi biết rồi. Khoảng thời gian này nếu không có việc gì, ông cứ năng tới tìm hắn, tạo cho hắn chút áp lực.”

“Vâng, vậy còn cô ‘tình nhân’ kia của tôi thì sao? Nếu tôi cứ tiếp tục thường xuyên gặp cô ta như vậy, lỡ như bị vợ tôi phát hiện thì tôi có mọc thêm trăm cái miệng cũng không giải thích nổi đâu.”

Trầm mặc một lát, Thẩm Tứ mới mở lời: “Không phải ông vẫn luôn muốn giành lấy dự án của Trương Thị sao? Ngày mai tôi sẽ giúp ông hẹn Trương tổng ra gặp mặt. Còn việc có lấy được dự án hay không thì phải xem bản lĩnh của ông đến đâu.”

Nghe thấy lời này, Nghiêm Tung lập tức thấy tinh thần phấn chấn hẳn lên, eo không mỏi, chân không đau nữa, cũng chẳng còn lo lắng chuyện bị vợ phát hiện. Dù sao trước kia hắn cũng có không ít tình nhân, thêm một người nữa cũng chẳng sao cả.

“Được được! Cảm ơn Thẩm tổng, ngài đúng là đại ân nhân của tôi!”

Thẩm Tứ chẳng buồn để tâm đến lời nịnh nọt của hắn, trực tiếp cúp máy.

Nghiêm Tung cũng không giận, miễn là có thể kiếm được lợi lộc từ chỗ Thẩm Tứ là hắn mãn nguyện rồi.

Bên kia, tại phòng khách nhà Thẩm Tâm Di.

Thẩm Nghi Tu sắc mặt lạnh băng ngồi đối diện cô ta: “Thẩm Tâm Di, anh thấy em thật sự điên rồi. Em có biết hiện tại Chu Thiếu Khanh đang tìm mọi cách để lật đổ Thẩm Thị và Thanh Hồng không? Em bây giờ lại đi cấu kết với hắn, chú út sẽ không tha cho em đâu.”

Thẩm Tâm Di cười lạnh một tiếng: “Em làm vậy chẳng phải là do chú út ép sao? Nếu chú ấy chịu giúp em thì em đã chẳng cần phải hợp tác với Chu Thị rồi. Không thể vì chú ấy không giúp mà em phải ngồi nhìn công ty của mình chờ c.h.ế.t vì cái gọi là tình thân được!”

“Nhưng dự án đó của em, anh thấy với năng lực hiện tại của công ty em, căn bản là không thể gánh vác nổi. Đến lúc đó chỉ cần một sai sót nhỏ thôi, nói không chừng sẽ dẫn đến phá sản đấy.”

Công ty hiện tại của Thẩm Tâm Di vốn là một công ty con thuộc Thẩm Thị, sau này được Thẩm lão gia t.ử tách ra giao cho cô ta quản lý. Dưới sự nỗ lực của cô ta, công ty này đã dần chuyển từ thua lỗ sang có lãi. Nếu cứ tiếp tục làm việc vững chắc như vậy, tương lai chắc chắn sẽ ngày càng phát triển.

“Anh thật không hiểu nổi em đang vội vàng cái gì? Công ty của em cứ từ từ mà làm, hai ba năm nữa quy mô sẽ lớn mạnh thôi. Tại sao cứ nhất thiết phải đem tất cả đặt cược vào dự án này? Một khi thất bại, bao nhiêu nỗ lực mấy năm qua của em sẽ đổ sông đổ biển hết.”

Thẩm Tâm Di cười nhạt, ánh mắt nhìn hắn đầy vẻ trào phúng.

“Thẩm Nghi Tu, em không giống anh. Trước kia anh có ông nội chống lưng, sau khi ông nội mất thì có chú út giúp đỡ. Rõ ràng năng lực của em không hề thua kém anh, vậy tại sao chú út lại không chịu kéo em lấy một lần?”

“Hơn nữa, rủi ro luôn đi kèm với lợi nhuận. Có khi cả đời em cũng không gặp được một cơ hội lớn như thế này, nếu em không nắm lấy thì không biết phải đợi đến bao giờ nữa.”

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Cô ta thừa biết hợp tác với Chu Thiếu Khanh chẳng khác nào bảo hổ lột da, sơ sẩy một chút là tan xương nát thịt. Nhưng cô ta còn lựa chọn nào khác sao? Chỉ vì cô ta là phụ nữ nên Thẩm lão gia t.ử mới giao cho cô ta một công ty đang thua lỗ, còn những công ty hái ra tiền hàng năm lại giao hết cho Thẩm Yến Chi và Thẩm Nghi Tu. Ngay cả Thẩm Tứ cũng chỉ giúp đỡ Thẩm Nghi Tu mà ngó lơ cô ta.

Hiện giờ cô ta đã hoàn toàn thất vọng về người nhà họ Thẩm. Cô ta sẽ không đi cầu xin Thẩm Tứ thêm một lần nào nữa. Cô ta sẽ dựa vào chính mình để tạo dựng sự nghiệp, để cho tất cả bọn họ thấy rằng, không cần dựa dẫm vào bất kỳ ai, cô ta vẫn có thể thành công rực rỡ.