Ngay tại lúc cô ấy chuẩn bị không nghĩ nữa để đi ngủ, đột nhiên phòng khách truyền đến một trận tiếng vang kỳ quái.
Trong lòng Tạ Hồng căng thẳng, vội vàng ngồi dậy, từ dưới gối lấy ra chiếc dùi cui điện mình đã chuẩn bị sẵn trước đó, gắt gao nắm c.h.ặ.t.
Trước đó, sau khi suýt chút nữa bị người mẹ do nhà họ Tạ phái tới bắt đi, cô ấy liền để một ít đồ phòng thân trên người và trong nhà.
“Kẽo kẹt.”
Cửa phòng bị nhẹ nhàng đẩy ra, tiếng bước chân cố ý thả nhẹ chậm rãi tới gần giường.
Bởi vì vẫn luôn không ngủ được, nên mắt Tạ Hồng đã thích ứng với bóng tối. Cô ấy nhìn thấy rõ ràng một bóng đen đứng ở mép giường mình, cầm một cái khăn lông bịt về phía mũi cô ấy.
Ngay trong nháy mắt này, tay Tạ Hồng từ trong chăn vươn ra, dùi cui điện chích thẳng lên người đàn ông.
“A!”
Một tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên, người đàn ông ngã ngồi ở mép giường.
Tạ Hồng sợ hắn kịp hoàn hồn, dùng sức cầm dùi cui điện tiếp tục chích hắn, mãi cho đến khi người đàn ông ngất đi, cô ấy mới cầm di động vọt ra khỏi cửa nhà, báo cảnh sát.
Cảnh sát rất nhanh chạy tới, đi theo cô ấy trở về, nhưng người đàn ông vốn dĩ ngất xỉu ở mép giường kia đã không thấy đâu nữa.
Cảnh sát kiểm tra trong nhà Tạ Hồng một lần, xác nhận không có người xong, ở phòng khách làm ghi chép cho cô ấy.
“Tạ tiểu thư, chúng tôi sẽ điều tra camera giám sát gần đây xem có thể nhìn thấy nghi phạm chạy trốn từ đâu không. Nếu có tin tức, chúng tôi sẽ thông báo cho cô ngay lập tức. Cô cũng không cần quá lo lắng, khoảng thời gian này chúng tôi sẽ tăng cường công tác tuần tra phòng khống ở khu vực này.”
Tạ Hồng kinh hồn chưa định, đêm nay căn bản không dám tiếp tục ở lại nơi này. Cô cầm bộ quần áo và tài liệu cần thiết để đi làm, cùng cảnh sát rời đi.
Cảnh sát cũng rất có trách nhiệm, đưa cô đến khách sạn và xác nhận an toàn rồi mới rời đi.
Bước vào phòng, khóa cửa và kéo rèm lại, Tạ Hồng cuối cùng cũng cảm thấy có chút an toàn, cô chậm rãi ngồi xuống cuối giường. Cô bị dọa không nhẹ, lúc này sắc mặt vẫn còn hơi tái nhợt.
Ngồi một lúc, cô đứng dậy vào phòng tắm tắm rửa. Ngay khoảnh khắc dòng nước ấm áp từ trên đỉnh đầu dội xuống, cô cũng đã đưa ra một quyết định trong lòng.
Cô phải bán căn nhà đó đi.
Dù biết làm vậy rất ích kỷ, nhưng cô hiểu rõ, đây là cách duy nhất để thoát khỏi gia đình gốc của mình.
Sáng sớm hôm sau, cô liền liên lạc với môi giới nhà đất, rao bán căn nhà của mình. Vì căn nhà ở trung tâm thành phố, vị trí rất tốt nên có không ít người đến hỏi. Chưa đầy ba ngày, căn nhà đó đã được bán với giá mười hai triệu tệ.
Nhìn số tiền khổng lồ được chuyển vào tài khoản, tâm trạng của Tạ Hồng rất lâu vẫn không thể bình tĩnh lại. Nhiều tiền như vậy, cho dù cô có làm nghiên cứu viên d.ư.ợ.c phẩm cả đời cũng không kiếm được nhiều đến thế.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Cô hành động rất nhanh, ngay khi nhận được tiền liền bắt đầu chuẩn bị nộp đơn vào trường đại học ở nước ngoài, chuẩn bị ra nước ngoài học tiến sĩ.
Vì dồn hết tâm trí vào việc chuẩn bị ra nước ngoài, Tạ Hồng ngày càng lơ là công việc, cũng thường xuyên mắc lỗi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Dĩ Ninh không thể nhịn được nữa, trực tiếp phê bình cô trước mặt mọi người trong phòng thí nghiệm: “Tạ Hồng, nếu em không điều chỉnh tốt trạng thái của mình thì sau này đừng đến nữa.”
Tạ Hồng mím môi, ngẩng đầu nhìn cô: “Chị, em thật sự không thích hợp tiếp tục làm việc ở đây nữa. Vốn dĩ em định một thời gian nữa mới từ chức, nhưng gần đây cứ làm chậm tiến độ của mọi người, em cũng rất xin lỗi. Bây giờ em xin từ chức luôn, cảm ơn chị đã chăm sóc em trong thời gian qua.”
Trong mắt Tô Dĩ Ninh lóe lên một tia không thể tin được, đôi mắt nhìn Tạ Hồng tràn đầy tức giận: “Em nói lại lần nữa xem?”
Tạ Hồng từ một kẻ mọt sách ở thị trấn nhỏ từng bước nỗ lực đến ngày hôm nay, không biết đã chịu bao nhiêu khổ cực, chỉ vì bị cô nói vài câu mà đã muốn từ chức?
Đối diện với ánh mắt thất vọng của Tô Dĩ Ninh, trong mắt Tạ Hồng lóe lên một tia do dự, nhưng rất nhanh lại trở nên kiên định.
“Chị, em nói rất rõ ràng rồi, chắc không cần phải lặp lại lần nữa đâu.”
“Em theo chị đến văn phòng một chuyến!”
Nói xong, Tô Dĩ Ninh trực tiếp xoay người nhanh chân rời đi, bóng lưng cũng mang theo một luồng tức giận.
Lê Xuân kéo Tạ Hồng lại, trầm giọng nói: “Tạ Hồng, cậu điên rồi à? Cậu muốn từ chức?”
Tạ Hồng hất tay anh ra, giọng điệu có chút lạnh nhạt: “Không liên quan đến cậu.”
“Cậu từ chức rời khỏi đây, còn ai sẽ cho cậu đãi ngộ tốt như vậy nữa?”
“Đây là chuyện của tôi, không phiền cậu quan tâm.”
Nói xong, Tạ Hồng trực tiếp đi lướt qua anh. Đi đến cửa văn phòng, cô mím môi, lấy hết can đảm đẩy cửa ra: “Chị.”
Tô Dĩ Ninh không chút biểu cảm nhìn cô: “Cho chị một lý do.”
Cách đây không lâu vẫn còn tốt, gần đây đột nhiên làm thí nghiệm thường xuyên mất tập trung, còn muốn từ chức, Tô Dĩ Ninh không hiểu nổi rốt cuộc cô đang nghĩ gì.
“Chị, em chỉ đột nhiên muốn ra ngoài thử sức, cho nên định từ chức rời khỏi Thâm Thị.”
Lời này Tô Dĩ Ninh một chữ cũng không tin, ánh mắt nhìn chằm chằm cô: “Em đột nhiên muốn từ chức, có phải vì Hà Tân Phong không?”
Bàn tay buông thõng bên người của Tạ Hồng đột nhiên siết c.h.ặ.t, một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Không phải, không liên quan đến anh ấy.”
“Anh ta vừa mới bị bắt không lâu, công việc của em liền liên tiếp xảy ra sai sót, còn muốn từ chức, em bảo chị làm sao tin là không liên quan đến anh ta?”
Tạ Hồng ngẩng đầu nhìn Tô Dĩ Ninh, nói từng chữ một: “Chị, em từ chức là hành vi cá nhân của em, em nghĩ không cần phải giải thích rõ ràng lý do với chị. Hơn nữa em chỉ đơn thuần muốn từ chức, chị tin hay không thì em cũng sẽ rời đi.”
Tô Dĩ Ninh khẽ nhíu mày, trong mắt lóe lên một tia không thể tin được: “Tạ Hồng, em đã nỗ lực bao lâu mới bước ra khỏi vùng núi để đến được ngày hôm nay, em chắc chắn mình thật sự muốn từ chức sao?”