Tưởng Thao đứng bên cạnh cười khẩy: “Chuyện này phải hỏi đại tiểu thư đây chứ. Dự án Tinh Diệu là do chị đích thân khảo sát mà, chị khảo sát kiểu gì mà lại đ.â.m đầu vào một công ty sắp sụp đổ như thế, còn rót vào đó cả đống tiền nữa?”
“Anh câm miệng!” Tưởng Vũ Vi liếc xéo anh ta: “Ngoài việc đứng đó nói đểu, anh còn làm được cái tích sự gì?”
Tưởng Thao nhún vai, giọng mỉa mai: “Tôi đúng là chẳng làm được gì, nhưng ít ra tôi không hại công ty mất trắng hàng chục tỷ tệ như ai đó.”
“Anh!” Tưởng Vũ Vi tức đến tím tái mặt mày, ả quay sang ông nội: “Ông nội, để con gọi cho Giám đốc Từ hỏi cho rõ.” Nhưng ả gọi cháy máy đối phương cũng không bắt máy.
Tưởng Thao cười nhạt: “Đừng phí công nữa, lão Từ đó đã cao chạy xa bay ra nước ngoài từ đêm qua rồi.”
Tưởng Vũ Vi rụng rời, chiếc điện thoại suýt rơi khỏi tay. Ả biết mình đã sập bẫy.
“Ông nội, chuyện này là lỗi của con, nhưng...”
“Đủ rồi!” Tưởng lão gia t.ử ngắt lời: “Chiều nay Tưởng Thị sẽ tổ chức họp báo. Con phải công khai xin lỗi Thanh Hồng, sau đó tuyên bố từ chức. Từ nay về sau, Tưởng Thị không còn liên quan gì đến con nữa.”
Tưởng Vũ Vi như bị sét đ.á.n.h ngang tai. Ả cứ ngỡ vẫn còn cơ hội cứu vãn, không ngờ ông nội lại tuyệt tình đến thế.
“Còn không mau cút về chuẩn bị! Ta cảnh cáo con, nếu buổi họp báo chiều nay có sai sót gì, con đừng hòng bước chân vào nhà họ Tưởng nữa!”
Tưởng Thao bồi thêm một nhát: “Nhớ chuẩn bị tinh thần đi, Thẩm Tứ cũng sẽ có mặt đấy. Nếu anh ta không hài lòng với lời xin lỗi của chị, e là chị lại phải vào đồn cảnh sát ngồi tiếp thôi. À, còn khoản bồi thường vài triệu tệ cho Thanh Hồng nữa, chị tự mà lo liệu đi nhé.”
Tưởng Vũ Vi thất thần trở về biệt thự. Ả ngồi thẫn thờ cho đến tối mịt. Vú Ngô lo lắng khuyên ả ăn chút gì đó nhưng bị ả quát tháo đuổi đi. Ả biết, Tưởng lão gia t.ử đang dùng ả làm vật tế thần để giữ lấy thể diện cho Tưởng Thị. Nếu ả không làm tốt, ả sẽ mất tất cả.
8 giờ tối, tại khách sạn Thiên Hải.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Tưởng Vũ Vi xuất hiện với bộ vest trắng, gương mặt tiều tụy dù đã trang điểm kỹ. Vừa bước lên sân khấu, hàng loạt câu hỏi sắc bén của phóng viên đã dội xuống như mưa.
“Cô Tưởng, có phải cô thường xuyên dùng thủ đoạn bẩn thỉu để giành dự án không?”
“Việc Tinh Diệu phá sản có phải do năng lực yếu kém của cô không?”
“Nghe nói cô vừa bị tạm giam vì tội phá hoại tài liệu mật, chuyện này là thật chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sắc mặt Tưởng Vũ Vi tái mét, nhất là khi thấy Thẩm Tứ và Tô Dĩ Ninh đang ngồi dưới khán đài với vẻ mặt thản nhiên, ả cảm thấy nhục nhã tột cùng. Ả giống như một con hề đang bị người ta đem ra làm trò cười.
Trong tai nghe, giọng Tưởng lão gia t.ử gầm lên: “Câm à? Mau xin lỗi đi!”
Tưởng Vũ Vi hít một hơi thật sâu, run rẩy nói vào micro: “Kính thưa quý vị... Tôi đứng đây để xin lỗi về sự cố tại buổi đấu thầu vừa qua. Đầu tiên, tôi xin gửi lời xin lỗi chân thành nhất đến Thẩm tổng và tập đoàn Thanh Hồng. Vì lợi ích cá nhân, tôi đã làm tổn hại đến quý công ty. Tôi xin chịu hoàn toàn trách nhiệm và bồi thường mọi tổn thất.”
“Thứ hai, đây hoàn toàn là hành vi cá nhân của tôi, không liên quan đến tập đoàn Tưởng Thị. Cuối cùng, tôi xin tuyên bố từ chức Tổng giám đốc Tưởng Thị kể từ hôm nay.”
Nói xong, ả cúi đầu thật thấp. Phóng viên vẫn không buông tha, nhưng luật sư của Tưởng Thị đã đứng ra dàn xếp. Tưởng Vũ Vi ngồi đó, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến rỉ m.á.u.
Sau buổi họp báo, ả định rời đi thì bị luật sư chặn lại: “Lão gia t.ử bảo cô ở lại gặp ông ấy.”
Trong phòng VIP, Tưởng lão gia t.ử đang khúm núm trước Thẩm Tứ và Tô Dĩ Ninh. Cảnh tượng đó khiến Tưởng Vũ Vi đau nhói. Người ông nội kiêu ngạo của ả, giờ lại phải hạ mình vì sai lầm của ả.
“Thẩm tổng, con bé này còn trẻ người non dạ, mong ngài đại nhân đại lượng bỏ qua cho.” Tưởng lão gia t.ử nịnh nọt.
Thẩm Tứ liếc nhìn Tưởng Vũ Vi, lạnh lùng nói: “Tôi thấy cô Tưởng có vẻ không phục lắm.”
Tưởng Vũ Vi c.ắ.n răng, bước tới cúi đầu: “Thẩm tổng, tôi thực sự xin lỗi. Mong ngài giơ cao đ.á.n.h khẽ cho nhà họ Tưởng.”
Thẩm Tứ không thèm nhìn ả, anh nắm tay Tô Dĩ Ninh đứng dậy: “Sáng mai thư ký của tôi sẽ gửi danh sách bồi thường. Hy vọng không có lần sau.” Nói xong, hai người rời đi.
Trong phòng chỉ còn lại hai ông cháu. Tưởng Vũ Vi nghẹn ngào: “Ông nội, con xin lỗi...”
Tưởng lão gia t.ử thở dài, ánh mắt đầy sự thất vọng: “Ta đã mua cho con một căn biệt thự ở nước ngoài. Mấy ngày tới, con hãy mang theo Ôn Lập Trạch và con trai ra nước ngoài định cư đi. Đừng bao giờ quay về nữa.”
Tưởng Vũ Vi sững sờ: “Không! Con không muốn đi!” Ả không thể cam tâm rời bỏ mọi thứ như vậy được.
“Đây là thông báo, không phải thương lượng. Nếu con không đi, ta sẽ cắt đứt mọi nguồn trợ cấp, con tự mà sinh tồn!”