“Ông nội, lẽ nào ông thực sự định giao Tưởng Thị vào tay cái tên vô dụng Tưởng Thao đó sao?”
“Mấy năm qua con đã làm được gì cho công ty ông cũng thấy rõ mà, hai lần này chỉ là t.a.i n.ạ.n thôi. Con hứa sau này sẽ cẩn thận hơn. Nếu ông không tin, cứ để con ở lại làm nhân viên bình thường cũng được, nhưng xin ông đừng giao công ty cho Tưởng Thao, anh ta sẽ phá nát nó mất!”
Tưởng lão gia t.ử cười lạnh: “Bây giờ con không còn là người của Tưởng Thị nữa, công ty ra sao không đến lượt con lo. Ta sẽ cho người gửi vé máy bay đến. Nếu con đi, mỗi tháng ta cho một triệu tệ sinh hoạt phí. Nếu không, một xu con cũng đừng hòng nhận.”
Thấy ông nội tuyệt tình quay lưng đi, Tưởng Vũ Vi vội lao đến ngăn cản: “Ông nội, ông thực sự nhẫn tâm đuổi con đi sao?”
“Con muốn nghĩ sao thì tùy, ta không còn gì để nói với con nữa.” Bóng lưng của ông cụ toát lên vẻ dứt khoát đến đáng sợ.
Tưởng Vũ Vi nhìn theo, ánh mắt dần hiện lên tia oán hận cực độ. Nếu ông đã ép ả vào đường cùng, vậy thì đừng trách ả độc ác! Ả hít một hơi sâu, lẳng lặng rời khỏi khách sạn.
Về đến nhà, không thấy con trai đâu, ả gắt gỏng hỏi Vú Ngô: “Thằng bé đâu rồi?”
“Dạ, cậu chủ nhỏ ngủ rồi ạ, có chuyện gì để mai...”
“Biết rồi, bà đi nghỉ đi!” Ả bực bội xua tay rồi lên lầu. Ngồi trước gương tẩy trang, ả bắt đầu nung nấu kế hoạch chiếm đoạt cổ phần. Ả biết ông nội sẽ không bao giờ tự nguyện giao nó cho ả, trừ khi... ông gặp t.a.i n.ạ.n và chưa kịp lập di chúc.
Ả gọi điện cho trợ lý, giọng lạnh lùng: “Điều tra xem ông nội tôi đã lập di chúc chưa.”
Lát sau, trợ lý báo lại: “Thưa cô, lão gia t.ử vẫn chưa tìm luật sư lập di chúc ạ.”
Khóe miệng Tưởng Vũ Vi nhếch lên một nụ cười thâm hiểm. Nếu chưa có di chúc, ả sẽ có phần trong khối tài sản khổng lồ đó. Muốn trách thì trách ông quá tuyệt tình, định tống khứ ả ra nước ngoài để cắt đứt mọi hy vọng của ả. Ả tuyệt đối không để Tưởng Thị rơi vào tay kẻ khác.
Sáng hôm sau, ả đến gặp ông nội với đôi mắt đỏ hoe, giả vờ đáng thương: “Ông nội, con suy nghĩ kỹ rồi, con đồng ý đi. Nhưng hiện tại Ôn Lập Trạch đang đòi ly hôn, anh ta không chịu đi cùng con...”
Tưởng lão gia t.ử nhíu mày: “Sao nó lại đòi ly hôn vào lúc này?”
“Vì... trước đây con bán công ty game của anh ta để cứu Tưởng Thị, anh ta hận con. Giờ con lại sa cơ, anh ta muốn rũ bỏ...” Ả bịa chuyện.
Ông cụ đập bàn giận dữ: “Thằng ăn bám đó lấy tư cách gì mà đòi ly hôn? Gọi nó đến đây cho ta!”
Tưởng Vũ Vi giả vờ gọi điện nhưng Ôn Lập Trạch không nghe máy. Ả khéo léo ngăn ông nội can thiệp sâu hơn: “Để chúng con tự giải quyết đi ạ, con cần chút thời gian.”
“Được, ta cho con một tháng. Sau một tháng, dù có ly hôn hay không con cũng phải ra nước ngoài.”
“Vâng, con biết rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Quay lưng đi, gương mặt Tưởng Vũ Vi lập tức trở nên lạnh lẽo. Một tháng là quá đủ để ả thực hiện kế hoạch của mình.
...
Tại biệt thự của Ôn Lập Trạch.
Luật sư đưa đơn ly hôn cho hắn: “Ôn tổng, ngài xem qua, nếu không vấn đề gì tôi sẽ gửi cho cô Tưởng.”
Ôn Lập Trạch lướt qua rồi lạnh nhạt nói: “Nếu cô ta chịu từ bỏ quyền nuôi con, hãy cho cô ta thêm 50 triệu tệ. Nếu không, cứ ra tòa mà giải quyết.”
Sau khi luật sư đi, Ôn Lập Trạch tự rót cho mình một ly sâm panh. Hắn nhấp một ngụm, lòng thầm tính toán. Sắp tới, hắn sẽ đường đường chính chính theo đuổi Tô Dĩ Ninh, nhưng trước hết phải dọn dẹp cái tên Thẩm Tứ chướng mắt kia đã.
Hắn gọi cho Chu Thiếu Khanh: “Chu tổng, tối nay gặp nhau ở T.ử Ngọc Hiên nhé, chúng ta bàn chuyện hợp tác.”
Chu Thiếu Khanh ngạc nhiên: “Ôn tổng vẫn còn tâm trạng bàn chuyện làm ăn sao? Tôi nghe nói công ty game của anh bị Tưởng Thị bán mất rồi mà?”
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Ôn Lập Trạch cười nhạt: “Anh không đi tra xem chủ sở hữu hiện tại của nó là ai sao?”
Chu Thiếu Khanh sững người rồi bật cười. Hóa ra Ôn Lập Trạch đã dùng tiền của Tưởng Thị để mua lại chính công ty của mình dưới một cái tên khác. Tưởng Thị vừa mất tiền, vừa mất công ty, đúng là bị hắn xoay như chong ch.óng.
8 giờ tối, tại phòng VIP T.ử Ngọc Hiên.
Chu Thiếu Khanh vừa ngồi xuống, Ôn Lập Trạch đã vào thẳng vấn đề: “Tôi có kế hoạch đối phó với Thẩm Tứ, nhưng tôi cần một đối tác biết nghe lời.”
Chu Thiếu Khanh nhướng mày: “Vậy phải xem kế hoạch của anh có đủ hấp dẫn không đã.”
“Trước hết, anh hãy xử lý ổn thỏa vụ kiện tung tin đồn thất thiệt đi. Tôi không muốn hợp tác với một kẻ hay gây rắc rối.” Ôn Lập Trạch cảnh cáo.
Chu Thiếu Khanh sa sầm mặt: “Ôn tổng, chúng ta là đối tác, anh không có quyền dạy bảo tôi.”
Ôn Lập Trạch đứng dậy, lạnh lùng: “Nếu vậy thì không cần hợp tác nữa. Tôi không cần một đồng đội lôi thôi.”
Thấy Ôn Lập Trạch định bỏ đi, Chu Thiếu Khanh vội vàng ngăn lại: “Đợi đã! Được rồi, là tôi nóng nảy. Chúng ta tiếp tục bàn bạc đi.”
Ôn Lập Trạch quay lại, khóe miệng nhếch lên: “Phải như vậy thì mới nói chuyện tiếp được chứ, đúng không Chu tổng?”