Giọng Ôn Kính Hồng run rẩy đầy hoảng loạn qua điện thoại.
"Công ty ông ta gặp chuyện thì liên quan gì đến việc ly hôn với mẹ?" Ôn Lập Trạch hỏi bằng giọng vô cảm.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Ôn Kính Hồng c.ắ.n răng, ấm ức nói: "Chuyện mẹ đến Thanh Hồng gây rối bị Thẩm Tứ biết được. Thanh Hồng đã cướp sạch hợp đồng của công ty ông ấy rồi..."
Ôn Lập Trạch chẳng mảy may động lòng: "Việc mẹ nên làm bây giờ là cùng ông ta đến xin lỗi Dĩ Ninh, chứ không phải gọi cho con."
Đầu dây bên kia im bặt. Nếu Ôn Kính Hồng chịu hạ mình xin lỗi thì bà ta đã chẳng phải gọi cuộc điện thoại này. "Con bảo mẹ phải đi xin lỗi con đàn bà đó sao?"
"Mẹ đến công ty người ta làm loạn, chẳng lẽ không nên xin lỗi?"
"Ôn Lập Trạch! Con có cả một tập đoàn lớn như vậy, chỉ cần con lên tiếng một câu là công ty của chú Tưởng sẽ qua được cơn hoạn nạn này, con..."
"Con có thể giúp, nhưng tại sao con phải giúp?" Ôn Lập Trạch lạnh lùng cắt ngang. Nếu không phải bà ta ngu ngốc tự chuốc họa vào thân, Tưởng Bằng đã không đòi ly hôn. Tất cả là do bà ta tự làm tự chịu.
"Coi như mẹ cầu xin con, giúp mẹ lần này được không?"
Vẻ mặt Ôn Lập Trạch vẫn không chút d.a.o động: "Trước đây mẹ chẳng phải luôn miệng đòi ly hôn sao? Giờ ông ta đồng ý rồi, đúng ý mẹ quá còn gì."
Ôn Kính Hồng nghẹn họng, rồi thẹn quá hóa giận: "Quý Vĩ Hoành không biết điều, mẹ đã hạ mình tìm ông ta mà ông ta vẫn không tha thứ. Mẹ không thể để mất cả chì lẫn chài được!"
"Chuyện của mẹ, con không quản nữa. Hoặc là đi xin lỗi Dĩ Ninh, hoặc là mất đi cuộc sống giàu sang hiện tại, mẹ tự chọn đi." Nói xong, hắn dứt khoát cúp máy.
Ôn Kính Hồng tức đến mức suýt đập nát điện thoại. Bà ta hít sâu vài hơi để nén cơn giận, rồi lủi thủi bước vào thư phòng tìm chồng. "Ông xã... Lập Trạch nó... nó nói hiện giờ không tiện giúp..."
Tưởng Bằng cười lạnh: "Không tiện giúp hay là không muốn giúp?"
"Thực sự là không tiện mà, Thanh Hồng cũng đang nhắm vào công ty nó, nó cũng đang vất vả ứng phó..."
"Đủ rồi!" Tưởng Bằng gắt lên, phất tay cắt ngang lời bà ta: "Bà không cần bao biện cho nó nữa. Đã nó không giúp thì chuẩn bị quà cáp đi, chúng ta đích thân đến xin lỗi Tô Dĩ Ninh."
Ôn Kính Hồng dù không cam tâm nhưng cũng chỉ biết gật đầu: "Được, tôi bảo người hầu chuẩn bị."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chập tối, Tưởng Bằng và Ôn Kính Hồng mang theo lễ vật hậu hĩnh đến biệt thự của Thẩm Tứ. Nhưng họ thậm chí còn không qua nổi cửa cổng, trực tiếp bị quản gia chặn lại.
"Tưởng tổng, Tưởng phu nhân, thiếu gia chúng tôi dặn rồi, hôm nay không tiếp khách. Mời hai vị về cho."
Sắc mặt Tưởng Bằng vô cùng khó coi. Thẩm Tứ rõ ràng là không muốn gặp họ, vì lúc nãy ông ta vừa thấy Tưởng Thao được mời vào trong. Ông ta cố nặn ra nụ cười cầu khẩn: "Không sao, chúng tôi đợi ở đây một lát. Nếu Thẩm tổng đổi ý, phiền ông vào báo lại một tiếng giúp."
Quản gia lạnh nhạt: "Tùy hai vị." Nói rồi, cánh cổng sắt nặng nề đóng sập lại.
Ôn Kính Hồng nhíu mày khó chịu: "Người ta đã không muốn gặp, mình còn đứng đây làm gì? Trời lạnh thế này..."
"Bà câm miệng ngay cho tôi!" Tưởng Bằng quát lớn, lửa giận bốc lên ngùn ngụt: "Nếu không phải vì hành động ngu xuẩn của bà, tôi có phải khúm núm đứng đây cầu xin người ta không? Từ giờ chuyện của Tưởng Vũ Vi và Ôn Lập Trạch bà bớt xía vào đi, cũng đừng có lượn lờ trước mặt Tô Dĩ Ninh nữa, nếu không thì ly hôn ngay lập tức!"
Ôn Kính Hồng cứng đờ người, nhìn chồng bằng ánh mắt vừa sợ vừa hận, nhưng không dám cãi nửa lời. Bà ta biết lần này mình đã gây họa lớn.
Hai người đứng chôn chân dưới cái lạnh hơn hai tiếng đồng hồ. Cuối cùng, cổng biệt thự cũng mở ra. Tưởng Thao từ bên trong bước ra, thấy Tưởng Bằng liền ngạc nhiên: "Chú họ? Chú đến tìm Thẩm tổng à?"
Tưởng Bằng là chi thứ của nhà họ Tưởng, quan hệ với Tưởng Thao vốn không mấy mặn mà. "Đúng vậy... Chú nghe nói Tưởng thị đã hợp tác với Thanh Hồng, cháu vừa vào bàn công chuyện sao?"
Tưởng Thao không muốn nói nhiều, chỉ gật đầu: "Vâng, cháu có việc đi trước đây."
Tưởng Bằng vội giữ anh ta lại, vẻ mặt khẩn khoản: "Tiểu Thao, chú chưa bao giờ cầu xin cháu điều gì. Cháu giúp chú việc này được không?"
"Việc gì ạ?"
"Chuyện là... thím cháu trước đây hiểu lầm Tô tiểu thư chen chân vào hôn nhân của Vũ Vi nên có chút quá lời tại Thanh Hồng. Giờ bà ấy biết lỗi rồi, muốn đích thân tạ lỗi nhưng Thẩm tổng vẫn đang giận không chịu gặp. Cháu xem có thể nói giúp chú một câu để ngài ấy cho chúng chú gặp một lát được không?"
Tưởng Thao nghe xong liền dứt khoát từ chối: "Chú họ, chú làm thế này là đẩy cháu vào hố lửa rồi. Chú nghĩ mặt mũi cháu lớn đến mức có thể can thiệp vào chuyện riêng của Thẩm tổng sao?"
Thấy Tưởng Thao không vui, Tưởng Bằng vội chữa cháy: "Chỉ cần cháu nhắc một tiếng là được, không cần xin tha giúp chú đâu. Coi như chú nợ cháu một ân tình, được không?"