Đêm dài lắm mộng, cả Tưởng lão gia và Ôn Lập Trạch đều không muốn trì hoãn thêm dù chỉ một tháng.
Trong mắt Tưởng Vũ Vi lóe lên vẻ giễu cợt. Cô ta thừa hiểu tại sao ông nội mình lại dứt khoát đến thế, chắc chắn là lão cáo già này đã chuẩn bị sẵn hậu chiêu.
“Được thôi, vậy ông bảo Ôn Lập Trạch qua đây đi.”
Ôn Lập Trạch đến rất nhanh. Sau khi hoàn tất thủ tục trả lại công ty game cho Tưởng thị, hắn lập tức cùng Tưởng Vũ Vi đến Cục Dân Chính để nhận giấy chứng nhận ly hôn.
Khoảnh khắc cầm tờ giấy trên tay, Tưởng Vũ Vi không kìm được mà nở nụ cười tự giễu. Cuộc đời cô ta, hóa ra chẳng khác gì một trò hề kệch cỡm.
Vừa bước ra khỏi Cục Dân Chính, Ôn Lập Trạch nhìn người phụ nữ đang ngồi trên xe lăn, lạnh lùng đưa cho cô ta một tập tài liệu.
“Vũ Vi, năm năm tình nghĩa vợ chồng, đây là khoản bồi thường tôi dành cho cô. Từ nay về sau, đường ai nấy đi, trai cưới gái gả không còn liên quan gì đến nhau nữa.”
Tưởng Vũ Vi mở tài liệu ra, thấy con số bồi thường lên đến một tỷ tệ, cô ta cười lạnh: “Anh cũng hào phóng đấy nhỉ.”
“Lát nữa tôi sẽ về cùng cô để đón Ôn Tưởng.”
Tưởng Vũ Vi im lặng vài giây, ánh mắt sắc lẹm nhìn hắn: “Sau này anh định không cho tôi gặp con trai nữa đúng không?”
“Nếu không cần thiết, tốt nhất hai người đừng nên gặp mặt.”
Nhìn đôi mắt đạm mạc không chút hơi ấm của hắn, Tưởng Vũ Vi không nói thêm lời nào.
Trên đường về biệt thự, không gian trong xe chìm trong sự im lặng đến nghẹt thở.
Vừa về tới nơi, Ôn Tưởng thấy cả hai cùng trở về thì trong mắt lóe lên vẻ vui mừng, vội vàng chạy tới.
“Bố, bố về rồi ạ?”
Ôn Lập Trạch cúi đầu nhìn con trai, ánh mắt hiếm hoi lộ ra vẻ dịu dàng: “Ừ, Tưởng Tưởng, con lên lầu thu dọn đồ đạc đi, lát nữa theo bố sang nhà mới của chúng ta.”
“Vậy... mẹ cũng đi cùng ạ?” Ôn Tưởng rụt rè nhìn Ôn Lập Trạch, ánh mắt tràn đầy mong đợi.
Ôn Lập Trạch xoa đầu cậu bé. Hắn biết chuyện này sớm muộn gì con cũng phải đối mặt, nên trực tiếp nói: “Mẹ không đi. Chỉ có Tưởng Tưởng và bố thôi. Sau này con sẽ sống cùng bố, được không?”
“Con không muốn!”
Ôn Tưởng mạnh mẽ đẩy tay Ôn Lập Trạch ra, hét lên rồi lùi lại phía sau: “Con không muốn đi theo bố! Con muốn ở bên cạnh mẹ! Bố nhất định sẽ để người phụ nữ xấu xa kia đ.á.n.h con!”
Ôn Lập Trạch nhíu mày, liếc nhìn Tưởng Vũ Vi bằng ánh mắt lạnh lẽo: “Cô đã nói gì với nó?”
“Tôi chỉ nói sự thật là anh không cần mẹ con tôi nữa. Tôi nói sai chỗ nào sao?”
“Cô tự mình giải thích rõ ràng với nó đi.”
“Cần gì phải giải thích? Anh ly hôn với tôi chẳng phải để đi theo đuổi Tô Dĩ Ninh sao? Ngay từ đầu anh đã định vứt bỏ cả tôi và con trai rồi còn gì? Tôi nói sai hay là oan uổng cho anh?”
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Ôn Lập Trạch từ trên cao nhìn xuống cô ta, khí lạnh quanh thân gần như có thể đóng băng vạn vật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tưởng Vũ Vi, cô muốn c.h.ế.t sao?”
Tưởng Vũ Vi trưng ra vẻ mặt bất cần: “Anh có bản lĩnh thì g.i.ế.c tôi đi. Dù sao giờ đã ly hôn, tôi cũng chẳng còn giá trị lợi dụng gì với anh nữa, đúng không?”
Gương mặt Ôn Lập Trạch hiện lên vẻ hung ác, ngọn lửa giận dữ cuồn cuộn trong đáy mắt. Nếu không phải vì Ôn Tưởng đang ở đây, hắn thực sự muốn bóp c.h.ế.t người phụ nữ độc ác này.
Tưởng Vũ Vi nhướng mày, khóe môi nhếch lên nụ cười cay nghiệt: “Tức giận lắm sao? Anh biết không, suốt thời gian anh bỏ mặc mẹ con tôi để ép ly hôn, tôi đã phải nếm trải cảm giác này mỗi ngày đấy.”
Dì Ngô nghe tiếng khóc liền từ bếp chạy ra. Đập vào mắt bà là cảnh Ôn Lập Trạch và Tưởng Vũ Vi đang đối đầu gay gắt, còn Ôn Tưởng thì gào khóc t.h.ả.m thiết bên cạnh.
Bà nhíu mày, vội vàng can ngăn: “Đại tiểu thư, cô gia, hai người dù có xích mích cũng không nên cãi nhau trước mặt tiểu thiếu gia như vậy.”
Tưởng Vũ Vi lạnh lùng cắt ngang: “Tôi và hắn đã ly hôn rồi, sau này đừng gọi hắn là cô gia nữa.”
Dì Ngô chấn động, không dám tin vào tai mình: “Thật... thật sao?”
Ôn Tưởng vừa nghe thấy hai chữ “ly hôn”, tiếng khóc bỗng khựng lại, nhưng ngay sau đó lại bùng nổ dữ dội và ch.ói tai hơn.
Tưởng Vũ Vi bị tiếng khóc làm cho phiền lòng, gắt lên: “Khóc cái gì mà khóc! Suốt ngày chỉ biết khóc! Ngoài khóc ra mày còn biết làm gì nữa không?”
Ôn Tưởng bị tiếng quát dọa cho giật mình, nhưng không những không ngừng mà còn khóc nức nở hơn.
Ôn Lập Trạch hít sâu một hơi, dặn dò dì Ngô: “Bà đưa tiểu thiếu gia lên phòng trước đi, thu dọn hành lý cho nó, lát nữa tôi sẽ đưa nó đi.”
Dì Ngô sửng sốt: “Ý cậu là... cậu muốn đưa tiểu thiếu gia đi?”
“Phải, quyền nuôi dưỡng thuộc về tôi.”
Dì Ngô theo bản năng nhìn về phía Tưởng Vũ Vi. Thấy cô ta lạnh mặt im lặng, bà hiểu rằng lời Ôn Lập Trạch nói là sự thật. Bà thở dài, lòng trĩu nặng. Người lớn có thể dứt khoát ly hôn, nhưng đứa trẻ như Ôn Tưởng thì làm gì có quyền lựa chọn.
“Tôi biết rồi.”
Bà bế Ôn Tưởng đang gào khóc lên lầu. Trong phòng khách rộng lớn giờ chỉ còn lại Tưởng Vũ Vi và Ôn Lập Trạch.
“Tưởng Vũ Vi, từ nay tôi sẽ không để cô đến gần Ôn Tưởng nữa, cũng sẽ không cho cô bất kỳ cơ hội nào để làm tổn thương nó.”
“Tôi làm tổn thương nó? Nếu không phải anh tuyệt tình đòi ly hôn, nó có đau khổ thế này không? Tất cả là do anh gây ra, đừng có đổ hết lên đầu tôi!”
Ôn Lập Trạch lười phải đôi co với cô ta. Hắn biết dù mình có nói gì thì Tưởng Vũ Vi cũng chẳng bao giờ nghe lọt tai. Huống hồ, giờ đây giữa họ đã chẳng còn chút quan hệ nào.
Hắn ngồi xuống sofa, lạnh lùng chờ đợi dì Ngô thu dọn hành lý cho con trai. Chưa đầy nửa tiếng sau, dì Ngô đã kéo vali xuống, Ôn Tưởng thút thít đi theo sau. Không biết dì Ngô đã dỗ dành thế nào mà cậu bé không còn làm loạn nữa, lầm lũi chấp nhận sự thật phải rời đi cùng bố.
“Ôn tiên sinh, đồ đạc của tiểu thiếu gia đã xong rồi. Nếu thiếu gì, cậu cứ gọi cho tôi, tôi sẽ gửi qua sau.”
Ôn Lập Trạch gật đầu: “Làm phiền bà.”
Hắn thầm nghĩ, nếu có thiếu, hắn sẽ mua đồ mới cho con, tuyệt đối không muốn quay lại nơi này thêm lần nào nữa.