Rất nhanh, ở khu vực cổng trường chỉ còn lại gia đình ba người Thẩm Tứ và hai bố con Ôn Lập Trạch.
Ôn Lập Trạch lạnh lùng nhìn Thẩm Tứ: "Nếu Thẩm tổng không còn việc gì khác để chỉ giáo, tôi đưa Ôn Tưởng đi trước đây."
"Ôn tổng, con trai anh làm sai, chẳng lẽ không nên mở miệng xin lỗi Đậu Đậu một tiếng đàng hoàng sao?"
Sắc mặt Ôn Lập Trạch cứng đờ. Anh ta hít sâu một hơi, cúi đầu nhìn chằm chằm Ôn Tưởng, lạnh giọng ra lệnh: "Ôn Tưởng, mau xin lỗi Đậu Đậu đi."
Ôn Tưởng ngẩng phắt đầu nhìn anh ta, trong đôi mắt ngập nước đầy vẻ bướng bỉnh, chống đối: "Con cứ không xin lỗi đấy! Con không xin lỗi, con không làm gì sai cả!"
"Ôn Tưởng, nghe lời!"
"Con không! Con không muốn xin lỗi!"
Nói xong, Ôn Tưởng vùng vằng hất mạnh tay anh ta ra, cắm đầu chạy thẳng về phía cổng trường.
Ôn Lập Trạch nhìn Thẩm Tứ, trầm giọng nói: "Thẩm tổng, tôi thay mặt nó xin lỗi anh trước. Hôm khác tôi sẽ đích thân đưa Ôn Tưởng đến tận cửa tạ lỗi."
Nói đoạn, anh ta xoay người, sải bước chạy nhanh đuổi theo hướng Ôn Tưởng vừa rời đi. Thẩm Tứ đứng đó, lạnh lùng nhìn theo bóng lưng chật vật của anh ta, trên khuôn mặt tuấn tú không lộ ra chút biểu cảm dư thừa nào.
Tô Dĩ Ninh ngước nhìn anh: "Chúng ta... về thôi anh."
"Ừ."
Thẩm Tứ ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt Đậu Đậu, dịu dàng nói: "Đậu Đậu, hôm khác ba lại bảo Ôn Tưởng qua xin lỗi con đàng hoàng, được không?"
Đậu Đậu ngoan ngoãn gật đầu: "Dạ vâng ạ."
Hai người dắt tay Đậu Đậu bước lên chiếc xe sang trọng đang đỗ bên đường, rất nhanh đã hòa vào dòng xe cộ rời đi.
Về đến nhà, Đậu Đậu hào hứng lấy món quà bí ẩn mà cô giáo vừa phát cho cậu bé, đưa đến trước mặt Tô Dĩ Ninh: "Mẹ ơi, đây là phần thưởng hôm nay con và ba cùng nhau thắng được, con tặng cho mẹ này."
Nhìn chiếc trâm cài áo hình hoa hồng được chế tác tinh xảo bằng vàng lấp lánh trong tay cậu bé, trong mắt Tô Dĩ Ninh lóe lên một tia ngạc nhiên, ngay sau đó khóe miệng cô cong lên một nụ cười rạng rỡ.
Trước đó lúc nhận thưởng, cô đã tinh ý phát hiện Thẩm Tứ và Đậu Đậu cứ thần thần bí bí, dường như có chuyện gì đó giấu giếm cô. Còn chưa kịp hỏi cho ra nhẽ thì Ôn Tưởng đã bắt đầu lăn ra gào khóc t.h.ả.m thiết, làm cô cũng quên bẵng đi mất.
Cô đưa tay nhận lấy chiếc trâm cài từ tay cậu bé, cười tươi rói: "Cảm ơn bảo bối của mẹ, mẹ rất thích! Mẹ tặng con một nụ hôn để cảm ơn nhé! Cảm ơn con trai ngoan đã thắng cho mẹ một chiếc trâm cài đẹp như vậy."
Nói rồi, cô cúi xuống, đặt một nụ hôn kêu "chụt" lên má Đậu Đậu.
Thẩm Tứ đứng bên cạnh chứng kiến cảnh này, không nhịn được mà mở miệng đòi hỏi: "Anh cũng muốn."
Tô Dĩ Ninh liếc xéo anh một cái, hờn dỗi: "Anh lớn chừng nào rồi mà còn đi tranh sủng với con trai nữa!"
"Chiếc trâm cài hôm nay anh cũng góp công sức không nhỏ mà." Thẩm Tứ mặt dày, trực tiếp ghé sát khuôn mặt điển trai của mình đến trước mặt Tô Dĩ Ninh.
Tô Dĩ Ninh đỏ mặt đẩy anh ra: "Được rồi, sắp đến giờ ăn cơm rồi, ăn cơm xong rồi tính."
Ăn tối xong, Tô Dĩ Ninh đang định lên lầu nghỉ ngơi, Thẩm Tứ liền như cái đuôi đi theo sát phía sau cô.
Bước vào phòng ngủ, lúc Tô Dĩ Ninh vừa mở tủ quần áo lấy đồ ngủ, giọng nói mang theo chút u oán của Thẩm Tứ đã vang lên ngay sau lưng.
"Dĩ Ninh, em có phải đã quên mất chuyện gì rồi không?"
Tô Dĩ Ninh quay đầu nhìn anh một cái. Thấy anh đang cố tình nghiêng má trái về phía mình chờ đợi, cô không nhịn được bật cười, ngoan ngoãn kiễng chân lên định hôn một cái.
Ngay khoảnh khắc đôi môi mềm mại của cô sắp chạm vào má Thẩm Tứ, anh đột nhiên quay đầu lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ưm..."
Khoảnh khắc môi hai người chạm nhau, Tô Dĩ Ninh theo bản năng muốn lùi lại trốn tránh, nhưng đã bị cánh tay rắn chắc của anh ôm c.h.ặ.t lấy vòng eo nhỏ nhắn, kéo sát vào lòng, bá đạo làm sâu thêm nụ hôn này.
Một nụ hôn triền miên kết thúc, Tô Dĩ Ninh đã bị hôn đến mức đầu óc choáng váng, hơi thở dốc, hai má ửng hồng kiều diễm.
Nhìn dáng vẻ hai má đỏ bừng, đôi mắt ướt át của Tô Dĩ Ninh, ánh mắt Thẩm Tứ lại tối sầm xuống vài phần, d.ụ.c vọng rục rịch.
"Dĩ Ninh, có muốn anh giúp em tắm không?"
Giọng nói của anh trầm khàn, mang theo sự dụ dỗ c.h.ế.t người. Tô Dĩ Ninh lập tức bừng tỉnh, vội vàng đẩy mạnh anh ra. Ánh mắt cô nhìn anh mang theo sự kháng cự, giống như anh là thú dữ thèm khát ăn thịt người vậy.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
"Không cần, em tự tắm được."
Nếu để anh vào tắm cho cô, vậy thì không có hai tiếng đồng hồ, e là cô đừng hòng lết ra khỏi phòng tắm được.
Trong mắt Thẩm Tứ lóe lên vẻ thất vọng không che giấu: "Thật sự không cần anh giúp sao?"
"Vâng, anh mau ra ngoài đi. Không có việc gì làm thì anh xuống lầu chơi với Đậu Đậu một lát đi, em đi tắm đây."
Nói xong, cô trực tiếp ôm lấy bộ đồ ngủ, chạy trối c.h.ế.t vào phòng tắm, giống như phía sau đang có ác quỷ đuổi theo vậy.
Sau khi cửa phòng tắm đóng sầm lại, Thẩm Tứ còn nghe thấy bên trong truyền đến tiếng lạch cạch khóa trái cửa.
Thẩm Tứ không nhịn được bật cười thành tiếng, bất lực lắc đầu, xoay người bước ra khỏi phòng ngủ.
Dưới lầu, Đậu Đậu đang ngoan ngoãn ngồi trong phòng khách chơi xếp hình. Nghe thấy tiếng bước chân của Thẩm Tứ, cậu bé đầu cũng không thèm ngẩng lên. Cậu bé bây giờ đã quá quen, có thể dễ dàng phân biệt được tiếng bước chân trầm ổn của Thẩm Tứ và tiếng bước chân nhẹ nhàng của Tô Dĩ Ninh.
Thẩm Tứ vừa đi đến bên cạnh sô pha ngồi xuống, điện thoại trong túi đột nhiên đổ chuông dồn dập.
Thấy màn hình hiển thị tên Tôn Hành, anh trượt tay nghe máy.
"Thẩm tổng, xảy ra chuyện lớn rồi! Lô chip Thanh Hồng giao cho đối tác tháng trước đã xảy ra vấn đề nghiêm trọng. Hiện tại bên phía Tập đoàn Trường Hồng đang chuẩn bị khởi kiện Thanh Hồng chúng ta."
Thẩm Tứ nhíu c.h.ặ.t mày, giọng điệu lập tức trở nên lạnh lẽo, sắc bén: "Sao lại thế? Chip xảy ra vấn đề gì?"
"Khi Trường Hồng đưa lô chip của chúng ta vào lắp ráp cho máy móc của họ để chạy thử nghiệm, 90% máy móc đã xảy ra sự cố hư hỏng không rõ nguyên nhân. Tất cả số máy móc đó đều tê liệt, không thể sử dụng được nữa. Hiện tại, ban lãnh đạo bên phía Trường Hồng nhất trí cho rằng chip của Thanh Hồng có vấn đề. Bây giờ giám đốc bộ phận khách hàng của Trường Hồng đang trên đường đến công ty chúng ta để làm cho ra nhẽ."
Sắc mặt Thẩm Tứ trở nên vô cùng nghiêm trọng: "Biết rồi, tôi đến công ty ngay. Cậu lập tức phong tỏa tin tức trước, tuyệt đối đừng để chuyện này lọt ra ngoài giới truyền thông."
Bất luận việc máy móc của Trường Hồng hư hỏng có liên quan trực tiếp đến chip của Thanh Hồng hay không, một khi chuyện tày đình này bị rò rỉ ra ngoài vào lúc này, nó sẽ gây ra tổn hại danh tiếng không thể cứu vãn đối với hình ảnh của Thanh Hồng trên thương trường.
"Vâng, Thẩm tổng, tôi đi xử lý ngay."
Cúp điện thoại, Thẩm Tứ quay sang nhìn thím Tiền, dặn dò: "Lát nữa Dĩ Ninh tắm xong xuống lầu, thím nói với cô ấy là tôi có việc gấp phải đến công ty xử lý. Bảo cô ấy và Đậu Đậu cứ ngủ sớm đi, tối nay tôi chưa chắc đã về được."
Thấy sắc mặt Thẩm Tứ trầm trọng, thím Tiền vội vàng gật đầu: "Vâng, thiếu gia, tôi biết rồi."
Thẩm Tứ không nói thêm lời nào, trực tiếp xoay người, sải bước dài rời khỏi biệt thự.
Khi anh lái xe đến công ty đã là hơn nửa tiếng sau. Vừa bước ra khỏi thang máy chuyên dụng, Tôn Hành đã vội vã chạy đến đón đầu.
"Thẩm tổng, giám đốc bộ phận khách hàng của Trường Hồng hiện đang đợi ở phòng tiếp khách."
Thẩm Tứ gật đầu, khuôn mặt lạnh tanh: "Biết rồi. Cậu đi triệu tập tất cả các cổ đông và nhân viên cốt cán của bộ phận nghiên cứu phát triển lại. Một tiếng sau chúng ta họp khẩn."