“Mẹ con đã không cần con nữa rồi. Cho dù con có đi tìm, cô ấy cũng sẽ không nhận con đâu. Bây giờ con chỉ có thể ở lại bên cạnh bố thôi.”
“Hu hu hu, con ghét bố! Con muốn ở với mẹ, con không cần bố làm bố con nữa!”
Ôn Lập Trạch bị cậu bé giày vò suốt mấy ngày nay, chút kiên nhẫn cuối cùng cũng dần cạn kiệt. Hắn lạnh lùng nhìn con trai, gằn từng chữ: “Con không muốn cũng vô dụng. Bây giờ ngoài bố ra, chẳng còn ai cần con nữa đâu.”
Tưởng Vũ Vi đã vứt bỏ cậu bé, và gia tộc họ Tưởng chắc chắn cũng sẽ không dang tay đón nhận.
“Con không tin... Mẹ... Mẹ nhất định sẽ cần con mà. Mẹ chỉ là... chỉ là đang giận thôi. Chỉ cần con ngoan ngoãn nghe lời... mẹ nhất định sẽ đón con về...”
Ôn Lập Trạch cười lạnh một tiếng: “Được, vậy bây giờ bố đưa con đến chỗ cô ấy, để con tự mình xem cô ấy có cần con nữa không!”
Nói xong, Ôn Lập Trạch gọi điện cho thư ký hỏi địa chỉ hiện tại của Tưởng Vũ Vi rồi lập tức khởi động xe. Ôn Tưởng đưa tay lau nước mắt, tiếng khóc im bặt. Cậu bé nhìn khuôn mặt lạnh lùng của bố, rụt rè hỏi: “Bố thật sự đưa con đi gặp mẹ sao?”
Ôn Lập Trạch không đáp, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng về phía trước.
Một tiếng sau, chiếc xe dừng lại trước cổng biệt thự của Tưởng Vũ Vi. Vừa nghe tiếng khóa cửa xe mở ra, Ôn Tưởng đã lao xuống như bay, chạy thẳng vào trong nhà. Nhìn bóng dáng hối hả của con trai, Ôn Lập Trạch vẻ mặt lãnh đạm cũng bước xuống theo.
Bước vào phòng khách, thấy đồ đạc đã được phủ một lớp vải chống bụi, Ôn Lập Trạch khẽ nhướng mày. Dì Ngô thấy hắn thì ngạc nhiên: “Ôn... Ôn tiên sinh, sao cậu lại tới đây?”
“Ôn Tưởng nói nhớ mẹ, khóc lóc đòi gặp bằng được.”
Dì Ngô sửng sốt, rồi thở dài: “Đại tiểu thư đang ở trên lầu thu dọn đồ đạc.”
“Ừm, cô ấy định chuyển nhà sao?”
Do dự một lát, dì Ngô vẫn nói thật: “Không phải ạ, đại tiểu thư chuẩn bị ra nước ngoài rồi.”
Trong mắt Ôn Lập Trạch lóe lên vẻ kinh ngạc. Hắn không ngờ hành động của nhà họ Tưởng lại nhanh đến vậy.
“Cô ấy chịu đi sao?”
Với tính cách của Tưởng Vũ Vi, tuyệt đối không dễ dàng thỏa hiệp như thế. Bởi một khi ra nước ngoài, cô ta sẽ thực sự mất đi chỗ đứng tại Tưởng thị.
Dì Ngô gật đầu: “Vâng, đây là quyết định của chính đại tiểu thư.”
“Tôi biết rồi.”
“Ôn tiên sinh, tôi còn phải thu dọn đồ cho đại tiểu thư. Nếu cậu muốn tìm cô ấy thì cô ấy đang ở trên lầu.”
“Được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sau khi dì Ngô rời đi, Ôn Lập Trạch trực tiếp lên lầu, đi về phía phòng ngủ chính. Vừa đến cửa, hắn đã nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Tưởng Vũ Vi vang lên từ bên trong: “Ôn Tưởng, tao đã nói rồi, sau này đừng đến tìm tao nữa. Mày nghe không hiểu tiếng người à?”
“Mẹ ơi, nhưng Tưởng Tưởng nhớ mẹ lắm...” Giọng Ôn Tưởng nghẹn ngào, mang theo chút lấy lòng tội nghiệp, “Mẹ ơi, mẹ không nhớ con sao?”
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Im lặng một lát, Tưởng Vũ Vi lạnh lùng đáp: “Không nhớ. Tao sắp ra nước ngoài rồi, sau này mày có đến đây cũng chẳng thấy tao đâu, đừng phí công nữa.”
Nghe vậy, Ôn Tưởng cuống cuồng nắm lấy tay mẹ, nhưng lại bị Tưởng Vũ Vi phũ phàng hất văng ra.
“Đừng có chạm vào tao!”
Ôn Tưởng mới chưa đầy năm tuổi, sức vóc nhỏ bé, bị hất mạnh như vậy liền ngã nhào xuống đất. Cậu bé bàng hoàng, đôi mắt to tròn đỏ hoe đầy vẻ mờ mịt và tổn thương.
“Mẹ ơi, mẹ thật sự không cần Tưởng Tưởng nữa sao?”
Nhìn đứa con trai ngồi bệt dưới đất với vẻ mặt tội nghiệp, trong mắt Tưởng Vũ Vi thoáng hiện một tia đau xót, nhưng nó biến mất nhanh như chớp. Cô ta lạnh lùng nhìn cậu bé: “Phải, tao vốn dĩ chẳng muốn cần mày. Trước đây tao đ.á.n.h mày là để ép bố mày về nhà. Hôm đưa mày đi ăn bít tết, tao cũng cố ý cho mày ăn bánh kem hạt phỉ để mày bị dị ứng phải nhập viện, mục đích cũng chỉ để ép bố mày ra mặt gặp tao thôi.”
“Bây giờ tao và Ôn Lập Trạch đã ly hôn, mày chẳng còn giá trị lợi dụng gì nữa, chỉ là một gánh nặng thôi. Mang theo một đứa trẻ như mày chỉ tổ làm vướng chân vướng tay tao. Hơn nữa tao rất ghét bố mày, nên cũng ghét lây cả mày. Sau này đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tao nữa!”
Ôn Tưởng sững sờ tại chỗ, hồi lâu sau mới phản ứng lại được. Cậu bé vừa lắc đầu vừa khóc nức nở: “Không phải đâu! Mẹ nói dối! Mẹ sẽ không bỏ rơi Tưởng Tưởng đâu!”
Tưởng Vũ Vi quay mặt đi, chợt thấy Ôn Lập Trạch đang đứng ở cửa. Cô ta sửng sốt một chút rồi gắt lên: “Ôn Lập Trạch, tôi sắp đi rồi, anh còn đưa nó đến đây làm tôi chướng mắt làm gì? Mau mang nó đi đi, tôi không muốn nhìn thấy nó nữa!”
Ôn Lập Trạch bước vào phòng, thấy đồ đạc đã được dọn dẹp gần hết, ánh mắt hắn vẫn bình thản không chút gợn sóng.
“Tưởng Tưởng, giờ con đã tin lời bố chưa? Chúng ta đi thôi.”
Hắn định nắm tay con trai nhưng bị Ôn Tưởng hất ra quyết liệt: “Bố đi ra đi! Con ghét bố! Con không muốn đi theo bố! Hai người đều không cần con, con cũng không cần hai người nữa!”
Ôn Tưởng đưa tay lau nước mắt, xoay người chạy biến ra khỏi phòng. Ôn Lập Trạch cũng không vội đuổi theo, vì người làm trong biệt thự sẽ không để cậu bé chạy ra ngoài cổng. Hắn nhìn Tưởng Vũ Vi, ánh mắt thâm trầm: “Nghe dì Ngô nói cô chuẩn bị ra nước ngoài.”
Tưởng Vũ Vi cười lạnh: “Chẳng phải đây là điều anh hằng mong muốn sao?”
Ôn Lập Trạch thở dài, giọng điệu có phần ôn hòa hơn: “Vũ Vi, dù chúng ta đã ly hôn, nhưng dù sao cô cũng là người sinh ra Ôn Tưởng. Nếu sau này ở nước ngoài gặp khó khăn, cô có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào.”
“Không cần đâu, Ôn Lập Trạch. Tôi không cần sự bố thí của anh.”
Hiện tại cô ta nắm trong tay 10% cổ phần Tưởng thị, cộng thêm số tiền Ôn Lập Trạch đưa, bấy nhiêu đó đủ để cô ta sống sung túc nửa đời còn lại ở xứ người.