Vệ Đào không thèm liếc nhìn Ôn Lập Trạch thêm một lần nào nữa, dứt khoát sải bước vào trong tòa nhà Vệ thị. Sắc mặt thư ký đi cùng Ôn Lập Trạch vô cùng khó coi: “Ôn tổng, xem ra Vệ tổng không có ý định hợp tác với Dĩ Sáng rồi.”
Trái ngược với sự bi quan của thư ký, Ôn Lập Trạch lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh: “Chừng nào hợp đồng chưa ký, chúng ta vẫn còn cơ hội.”
“Nhưng Vệ tổng trông không giống người dễ dàng thay đổi ý định.”
Ôn Lập Trạch nhếch môi cười nhạt: “Thì sao chứ? Kết quả tệ nhất cũng chỉ là bị từ chối thôi. Chỉ cần còn một tia hy vọng, tôi sẽ không bỏ cuộc. Cậu về trước đi, điều tra thêm thật nhiều thông tin liên quan đến Vệ Đào cho tôi.”
“Ôn tổng, ngài không về sao?” Thư ký ngạc nhiên hỏi. Đứng ở cổng Vệ thị suốt hai tiếng đồng hồ, anh ta đã lạnh đến thấu xương, chẳng lẽ Ôn Lập Trạch không biết lạnh là gì?
“Không về, cậu cứ làm theo lời tôi dặn đi.”
“Vâng.”
Sau khi thư ký rời đi, Ôn Lập Trạch tiếp tục kiên nhẫn đứng đợi trước cổng Vệ thị, ra vẻ như nếu Vệ Đào không chịu gặp, hắn sẽ đứng đây mãi mãi. Mãi đến tận trưa, Vệ Đào vẫn không hề xuất hiện. Ôn Lập Trạch định tìm chỗ nghỉ ngơi rồi chiều quay lại thì nhận được điện thoại của thư ký.
“Ôn tổng, tôi tra được Vệ Đào có một cô bạn gái. Có lẽ thông qua cô ta, chúng ta có thể khiến ông ta chịu gặp mặt.”
Nghe vậy, trong mắt Ôn Lập Trạch lóe lên tia vui mừng, lập tức ra lệnh: “Gửi thông tin của cô ta qua đây cho tôi.”
Rất nhanh, thư ký đã gửi một tập tài liệu. Bạn gái của Vệ Đào tên là Cao Tuyết, gia cảnh bình thường, hiện đang làm trợ lý cho chính ông ta. Tài liệu của Cao Tuyết rất đơn giản: tốt nghiệp đại học xong là vào Vệ thị làm việc rồi trở thành trợ lý của Vệ Đào. Mối quan hệ của họ, nói là người yêu thì hơi quá, thực chất giống như Vệ Đào b.a.o n.u.ô.i cô ta hơn. Nhưng cô ta đã ở bên ông ta ba năm mà chưa bị thay thế, chứng tỏ Vệ Đào cũng khá sủng ái người phụ nữ này.
Nghĩ đến đây, Ôn Lập Trạch lập tức gọi cho thư ký: “Tìm cách liên lạc với Cao Tuyết, tôi phải gặp cô ta ngay trong hôm nay.”
Hơn tám giờ tối, Cao Tuyết bước vào một nhà hàng cao cấp bậc nhất Kinh Thành. Nhìn thấy Ôn Lập Trạch, cô ta nở một nụ cười duyên dáng rồi ngồi xuống đối diện hắn.
“Ôn tổng, không biết anh tìm tôi có việc gì?”
“Cô Cao, nghe danh cô là bạn gái của Vệ tổng đã lâu. Tôi rất muốn bàn chuyện làm ăn với ông ấy nhưng ngài ấy lại không cho tôi cơ hội. Không biết cô Cao có thể giúp tôi bắc một nhịp cầu để gặp mặt Vệ tổng không?”
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Trước khi đến đây, Cao Tuyết đã thừa hiểu mục đích của Ôn Lập Trạch. Với vị trí của mình, việc sắp xếp một cuộc gặp cho hắn là chuyện dễ như trở bàn tay, vấn đề là Ôn Lập Trạch có thể đưa ra cái giá khiến cô ta hài lòng hay không.
Cô ta khẽ thở dài, giả vờ khó xử: “Ôn tổng, không phải tôi không muốn giúp, nhưng tôi là trợ lý của Vệ tổng, nếu ông ấy biết chuyện chắc chắn sẽ nổi giận.”
Ôn Lập Trạch mỉm cười, đặt một chiếc thẻ đen lên bàn rồi đẩy về phía Cao Tuyết: “Cô Cao, đây là một chút tấm lòng của tôi, mật khẩu là sinh nhật của cô. Sau khi gặp được Vệ tổng, tôi sẽ gửi thêm cho cô gấp mười lần số dư trong thẻ này làm thù lao. Cô cứ về xem rồi hãy quyết định.”
Cao Tuyết nhướng mày, cũng chẳng thèm khách sáo, bàn tay sơn móng đỏ rực cầm lấy chiếc thẻ, cười nói: “Vậy để tôi về suy nghĩ đã, chậm nhất là sáng mai sẽ trả lời anh.”
“Được, cô Cao có muốn dùng bữa luôn không? Nghe nói gan ngỗng ở đây rất tuyệt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Không cần đâu, lát nữa tôi có việc bận rồi. Ôn tổng cứ dùng bữa tự nhiên, tôi xin phép đi trước.”
Nói xong, Cao Tuyết dứt khoát đứng dậy rời đi. Nhìn theo bóng lưng cô ta, khóe miệng Ôn Lập Trạch từ từ cong lên. Hắn tin chắc rằng sau khi thấy con số trong thẻ, cô ta sẽ không thể từ chối.
Món khai vị vừa được dọn lên thì thư ký gọi đến: “Ôn tổng, cô Cao vừa gọi, hẹn bảy giờ tối mai tại nhà hàng tư nhân Champs-Élysées.”
Ôn Lập Trạch nhướng mày đắc ý: “Được, tôi biết rồi.”
Bảy giờ tối hôm sau, Ôn Lập Trạch đúng giờ có mặt tại nhà hàng Champs-Élysées. Vừa bước vào, hắn đã thấy Vệ Đào và Cao Tuyết đang dùng bữa bên cửa sổ. Hắn chỉnh lại bộ vest, đi thẳng về phía họ, làm như tình cờ bắt gặp.
“Vệ tổng, không ngờ lại gặp ngài ở đây, thật là trùng hợp!”
Vệ Đào ngẩng đầu, thấy Ôn Lập Trạch thì vẻ mặt không mặn không nhạt: “Ôn tổng, chào buổi tối.”
“Không biết lát nữa Vệ tổng có rảnh không, tôi muốn thỉnh giáo ngài vài câu.”
Vệ Đào nhếch môi: “Đã trùng hợp thế này, chút thời gian tiếp Ôn tổng tôi vẫn có.”
“Vậy thì tốt quá.”
Cao Tuyết đứng dậy: “Hai người cứ tự nhiên, tôi đi dặm lại lớp trang điểm một chút.” Mỗi khi Vệ Đào bàn chuyện làm ăn, cô ta luôn biết ý lánh mặt.
“Ừ, son môi của em hơi trôi rồi đấy, dặm lại cho kỹ vào.” Vệ Đào dặn dò.
“Vâng ạ.”
Cao Tuyết lánh đi hơn nửa tiếng đồng hồ. Cho đến khi điện thoại báo nhận được khoản chuyển khoản năm mươi triệu, cô ta mới mỉm cười đứng dậy quay lại bàn tiệc. Lúc này Ôn Lập Trạch đã rời đi, chỉ còn mình Vệ Đào đang ung dung cắt bít tết.
Cô ta bước nhanh tới ngồi xuống đối diện ông ta: “A Đào, Ôn tổng đi rồi sao?”
Vệ Đào chậm rãi thưởng thức miếng thịt: “Ăn không nói, ngủ không lời.”
Ông ta trông có vẻ bình thản, nhưng Cao Tuyết đã theo ông ta ba năm, làm sao không nhận ra cơn bão lòng đang chực chờ bùng phát. Cô ta mím môi, vô thức giải thích: “A Đào, là Ôn tổng tìm em mấy lần, nói chỉ muốn gặp anh một lần thôi. Em thấy anh ta đứng dưới tuyết cả buổi tội nghiệp quá nên mới giúp một tay... Anh... anh không giận em chứ?”
Vệ Đào không đáp, không gian nhà hàng chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng đàn violin du dương của người nghệ sĩ.