Nói xong, Thẩm Tứ dẫn Tôn Hành đi thẳng vào trong tòa nhà Vệ thị. Ôn Lập Trạch lạnh lùng nhìn theo bóng lưng anh, ra lệnh cho thư ký: “Quay lại đó, tôi muốn xem Thẩm Tứ và Vệ Đào, kẻ nào đang giở trò lừa bịp!”
Hắn bám sát gót Thẩm Tứ lên tầng cao nhất, xông thẳng vào văn phòng của Vệ Đào. Thấy cả hai cùng xuất hiện, Vệ Đào tỏ vẻ kinh ngạc: “Thẩm tổng, Ôn tổng, sao hai người lại cùng đến đây? Hay là hợp đồng của Ôn tổng cũng có vấn đề gì sao?”
“Cũng?”
Nhạy bén bắt được từ này, sắc mặt Ôn Lập Trạch trở nên vô cùng khó coi. Hắn nhìn chằm chằm Vệ Đào, gằn giọng: “Vệ tổng, lúc ở nhà hàng ngài đã hứa với tôi là sẽ không hợp tác với Thanh Hồng, tại sao Thẩm tổng lại nói hai bên đã ký kết từ sáng nay?!”
Vệ Đào nhướng mày, rồi bật cười: “Đúng vậy, tôi và Thanh Hồng ký kết hợp tác đầu tư liên doanh vào lĩnh vực xe năng lượng mới, chứ không phải mảng chip. Ôn tổng, chẳng phải lúc ở nhà hàng ngài nói nếu tôi ký hợp đồng chip với ngài thì không được ký với Thanh Hồng sao? Lúc đó tôi đồng ý là đúng rồi còn gì.”
Ôn Lập Trạch không hề ngốc, hắn lập tức hiểu ra mình đã bị Vệ Đào chơi chữ!
“Vệ tổng, ngài cố ý xuyên tạc ý của tôi để mua lại con chip mới nhất của Dĩ Sáng với cái giá rẻ mạt, đây là hành vi l.ừ.a đ.ả.o thương mại! Nếu ngài không hủy hợp tác với Thanh Hồng, tôi sẽ khởi kiện!”
Nghe đến đây, nụ cười trên môi Vệ Đào vụt tắt. Ông ta nheo mắt, chậm rãi đáp trả: “Ôn tổng, camera giám sát cuộc trò chuyện của chúng ta ở nhà hàng tôi đã cho thư ký sao lưu lại rồi. Trong đó ghi lại rất rõ ràng, chính ngài là người đề xuất mức giá đó để bán chip cho Vệ thị. Hơn nữa, tôi chỉ hứa không hợp tác mảng chip với Thanh Hồng, chứ không hứa những mảng khác. Là do ngài tự hiểu lầm thôi.”
“Nếu Ôn tổng muốn kiện, bộ phận pháp lý của Vệ thị luôn sẵn sàng tiếp đón. Cuối cùng, e là ngài không chỉ thua kiện mà còn phải giao chip cho chúng tôi đúng hạn. Nếu ngài muốn đơn phương hủy hợp đồng, Vệ thị cũng sẽ dùng pháp luật để bảo vệ quyền lợi của mình.”
Ôn Lập Trạch cười lạnh: “Tôi hiểu rồi, thì ra ngài và Thẩm Tứ cùng nhau gài bẫy tôi! Được lắm! Lần này coi như tôi lật thuyền trong mương, tôi nhận thua! Nhưng tôi đảm bảo, tuyệt đối sẽ không có lần sau đâu!”
Dứt lời, hắn tức giận quay người bỏ đi. Nỗi nhục nhã hôm nay, hắn nhất định sẽ có ngày đòi lại cả vốn lẫn lời! Bước ra khỏi cổng tập đoàn, Ôn Lập Trạch ném mạnh bản hợp đồng xuống đất, hung hăng giẫm lên mấy cái cho bõ tức. Sắc mặt hắn u ám đến đáng sợ, toàn thân tỏa ra luồng khí lạnh lẽo.
Thư ký rụt rè nhặt tập tài liệu đầy dấu chân lên, phủi bụi: “Ôn tổng, giờ chúng ta làm gì ạ?”
“Về Thâm Thị trước đã.”
Chuyến đi Kinh Thành lần này không những trắng tay mà còn lỗ mất hơn mười tỷ, chỉ nghĩ đến thôi Ôn Lập Trạch đã muốn phát điên. Mối thù này, hắn ghi tạc trong lòng!
Tại văn phòng Tổng giám đốc Vệ thị.
Sau khi Ôn Lập Trạch đi khỏi, Vệ Đào không nhịn được mà cười lớn: “Ha ha ha, nhìn cái mặt Ôn Lập Trạch lúc nãy buồn cười thật đấy. Tôi vốn định cho hắn leo cây, ai ngờ hắn cứ nằng nặc đòi dâng tiền cho tôi, đúng là tự chuốc lấy khổ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thẩm Tứ: “...”
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Vệ Đào cười đủ rồi mới hắng giọng: “Anh phải bắt chuyến bay đêm đúng không? Chúng ta xử lý nốt chuyện hợp đồng đi.”
Thẩm Tứ ngồi xuống đối diện, lấy tài liệu ra: “Những chỗ cần chỉnh sửa tôi đã đ.á.n.h dấu rồi.”
Vệ Đào xem qua một lượt, xác nhận rồi gọi thư ký vào sửa đổi ngay tại chỗ, sau đó in lại và ký tên đóng dấu chính thức. Xử lý xong xuôi đã là hơn một giờ sau. Thẩm Tứ cất bản hợp đồng vào túi, đứng dậy: “Có vấn đề gì thì liên lạc sau.”
Đi đến cửa, anh dừng lại, quay đầu dặn dò: “À, Ôn Lập Trạch là kẻ thù dai, lần này ông chơi hắn một vố đau như vậy, hắn chắc chắn sẽ tìm cách trả đũa, ông cẩn thận một chút.”
Vệ Đào nhướng mày, tự tin đáp: “Yên tâm đi, tôi biết chừng mực mà.”
Thẩm Tứ gật đầu rồi rời đi. Về đến Thâm Thị đã là rạng sáng, anh đi thẳng từ sân bay đến trụ sở Thanh Hồng. Dù đã khuya nhưng tầng cao nhất vẫn đèn đuốc sáng trưng, các cổ đông đang mòn mỏi đợi anh về họp. Cuộc họp kết thúc khi đồng hồ đã điểm hơn ba giờ sáng.
Thẩm Tứ mệt mỏi day thái dương, bảo Tôn Hành xác nhận lại lịch trình ngày mai. Thấy sếp quá kiệt sức, Tôn Hành khuyên: “Thẩm tổng, hay là anh ngủ một lát đi, sáng mai xác nhận cũng kịp mà.”
“Xác nhận luôn đi, lát nữa tôi muốn về biệt thự một chuyến.”
Tôn Hành nhíu mày: “Bây giờ đã hơn ba giờ rồi, đi đi về về cũng mất hai tiếng, lúc đó trời cũng sáng rồi, mà tám giờ sáng mai anh còn cuộc họp quan trọng nữa.”
“Tôi có thể chợp mắt trên xe.”
Mấy ngày nay quá bận rộn, anh thậm chí không có thời gian nhắn tin cho Tô Dĩ Ninh hay gọi video cho Đậu Đậu. Sáng mai guồng quay công việc lại bắt đầu, anh chỉ có thể tranh thủ lúc này để về gặp họ.
“Thẩm tổng, anh đi nghỉ đi ạ. Sáng mai tôi sẽ đón cô Tô và tiểu thiếu gia đến công ty, hoặc để họ trưa mai qua ăn cơm cùng anh. Cứ thức trắng thế này, cơ thể anh sẽ sụp đổ mất.”
Do dự một lát, Thẩm Tứ cuối cùng cũng gật đầu đồng ý với đề nghị của trợ lý.