Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 698: Sự Ghê Tởm Của Ôn Lập Trạch



Có lẽ tối nay anh sẽ không về nhà, nhưng Thẩm Tứ không muốn Tô Dĩ Ninh phải lo lắng thêm nên đã giấu nhẹm đi.

"Vâng."

Rời khỏi văn phòng của Thẩm Tứ, Tô Dĩ Ninh đến nhà trẻ đón Đậu Đậu. Vừa đến cổng, cô lại một lần nữa chạm mặt Ôn Lập Trạch. Hắn nở nụ cười đắc thắng: "Dĩ Ninh, buổi họp báo hôm nay của Dĩ Sáng, em đã xem chưa?"

Tô Dĩ Ninh liếc hắn một cái đầy lạnh nhạt: "Anh muốn khoe khoang gì sao?"

"Hôm nay mới chỉ là bắt đầu thôi. Sắp tới Dĩ Sáng sẽ tung ra nhiều sản phẩm đột phá hơn nữa. Trong tương lai không xa, chúng tôi sẽ thay thế Thanh Hồng để trở thành tập đoàn lớn nhất Thâm Thị."

Thấy vẻ mặt tự phụ của hắn, Tô Dĩ Ninh vẫn thờ ơ: "Vậy sao? Thế thì chúc anh thành công."

Sự lạnh lùng của cô khiến nụ cười trên môi Ôn Lập Trạch nhạt đi: "Dĩ Ninh, ngay cả khi Dĩ Sáng vượt xa Thanh Hồng, em vẫn không chịu quay về bên tôi sao?"

Tô Dĩ Ninh dừng bước, nhìn thẳng vào mắt hắn, gằn từng chữ: "Ôn Lập Trạch, công ty của anh có trở thành số một thế giới đi chăng nữa thì cũng chẳng liên quan gì đến tôi. Tôi không thích anh, trước đây không, bây giờ không, và sau này cũng tuyệt đối không. Thay vì lãng phí thời gian vào tôi, anh nên quay về với Tưởng Vũ Vi thì hơn."

Trong mắt cô, sự cố chấp của Ôn Lập Trạch chẳng qua là vì hắn không có được cô nên mới sinh ra tâm lý chiếm hữu bệnh hoạn. Hắn không hề yêu cô, hắn chỉ yêu cái cảm giác chinh phục mà thôi. Hơn nữa, họ từng là anh em kế, dù không chung huyết thống nhưng cô luôn coi hắn là anh trai. Việc ở bên hắn đối với cô chẳng khác nào một sự sỉ nhục đối với luân thường đạo lý.

Sắc mặt Ôn Lập Trạch trở nên lạnh lẽo: "Dĩ Ninh, đợi đến khi Thẩm Tứ phá sản, em nhất định sẽ phải quay lại cầu xin tôi."

"Thứ nhất, tôi và anh chưa từng bắt đầu, nên không có chuyện 'quay lại'. Thứ hai, nếu bị ép phải ở bên anh, tôi thà c.h.ế.t còn hơn."

Mỗi lời cô nói ra như một nhát d.a.o đ.â.m vào lòng tự tôn của Ôn Lập Trạch. Hắn siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn.

"Em ghét tôi đến thế sao?"

"Phải, cực kỳ ghét."

Dù là sự quấy rầy trước đây hay sự ép buộc hiện tại, tất cả đều khiến cô cảm thấy ghê tởm. Nếu thật sự yêu một người, sao có thể dùng những thủ đoạn hèn hạ để dồn họ vào đường cùng?

Ôn Lập Trạch im lặng, đôi mắt vẩn đục sự u ám. Dù cô có chán ghét hay hận thù, hắn cũng nhất định phải có được cô bằng mọi giá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Đúng lúc đó, Đậu Đậu từ trong trường chạy ra. Tô Dĩ Ninh không thèm nhìn hắn thêm một giây nào, dắt con rời đi ngay lập tức. Ôn Lập Trạch đứng nhìn theo chiếc Maybach màu đen khuất dần, gương mặt hắn trở nên vặn vẹo.

"Ba ơi, sao hôm nay ba lại đến đón con?" Một bàn tay nhỏ bé nắm lấy tay hắn. Ôn Lập Trạch cúi xuống nhìn Ôn Tưởng, nặn ra một nụ cười dịu dàng, bế cậu bé lên: "Hôm nay ba xong việc sớm nên qua đón con."

Ôn Tưởng ôm c.h.ặ.t cổ hắn: "Nếu ngày nào ba cũng đón con thì tốt quá." Cậu bé biết Tưởng Vũ Vi đã bỏ rơi mình, giờ đây chỉ có thể bám víu vào Ôn Lập Trạch để không bị bỏ rơi lần nữa. Sự nịnh nọt của đứa trẻ khiến Ôn Lập Trạch rất hài lòng.

"Được, sau này ba sẽ cố gắng tan làm sớm để đón con mỗi ngày."

"Vâng, ba là tốt nhất!" Ôn Tưởng hôn lên má hắn, nụ cười đầy vẻ lấy lòng.

Sau khi đưa con về nhà, Ôn Lập Trạch lại lập tức ra ngoài. Tối nay hắn bao trọn khách sạn sang trọng nhất Thâm Thị để tổ chức tiệc mừng công cho chip Ngân Hà. Khách mời ngoài nhân viên tập đoàn còn có rất nhiều nhân vật tầm cỡ trong giới thượng lưu, và tất nhiên, có cả Thẩm Tứ.

Nhìn thấy Thẩm Tứ xuất hiện, Ôn Lập Trạch bước tới với vẻ đắc ý: "Thẩm tổng, không ngờ anh cũng nể mặt đến dự."

Thẩm Tứ nhếch môi, ánh mắt lạnh lẽo: "Ôn tổng đã cất công gửi thiệp, tôi sao có thể từ chối? Hay là Ôn tổng sợ tôi đến đây?"

"Thẩm tổng nói đùa rồi, anh đến tôi đương nhiên hoan nghênh. Chỉ là gần đây Thanh Hồng gặp nhiều rắc rối, Linh Diệu 6 lại chưa thấy tăm hơi, tôi sợ anh tham gia tiệc vui thế này lại thấy chạnh lòng."

Thẩm Tứ vẫn giữ vẻ bình thản: "Ôn tổng, nếu anh dùng thực lực để làm ra con chip này, tôi sẽ thành tâm chúc mừng. Nhưng nếu chỉ dựa vào việc đ.á.n.h cắp thành quả của người khác, tôi chỉ thấy nực cười cho sự hèn hạ đó mà thôi."

Ôn Lập Trạch nhướng mày: "Thẩm tổng, cơm có thể ăn bậy nhưng lời không thể nói càn. Không có bằng chứng mà nói vậy là phạm tội phỉ báng đấy."

"Chỉ cần đã làm thì chắc chắn sẽ để lại dấu vết. Tôi tin ngày sự thật phơi bày sẽ không còn xa đâu."

"Vậy tôi chúc Thẩm tổng sớm tìm ra 'dấu vết' đó. Tôi còn khách phải tiếp, xin phép." Ôn Lập Trạch cười khẩy rồi quay đi.

Thẩm Tứ lạnh lùng nhìn theo, uống cạn ly rượu trong tay. Anh tin rằng Ôn Lập Trạch sẽ không thể cười lâu được nữa. Anh đặt ly xuống, định rời đi thì gặp Chu Thiếu Khanh ngay cửa.

Chu Thiếu Khanh nhìn anh với vẻ châm chọc: "Thẩm tổng, lâu rồi không gặp. Nghe nói chip của Thanh Hồng đang 'cháy hàng' vì lỗi kỹ thuật à? Anh không lo xử lý mà vẫn có tâm trạng đi dự tiệc sao?"

Năm năm trước, gã từng bị Thẩm Tứ từ chối hợp tác một cách phũ phàng. Bây giờ, cuối cùng gã cũng chờ được ngày xem trò cười của Thanh Hồng.