Thay giày xong, Tô Dĩ Ninh đi đến sofa ngồi xuống. Do dự một hồi, cô vẫn quyết định gọi lại cho Thẩm Tứ.
“Sao vậy em?” Giọng anh vẫn trầm ổn như thường lệ.
Tô Dĩ Ninh thấp giọng hỏi: “Có phải anh đã biết chuyện em đưa Đậu Đậu đến bệnh viện không?”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, sau đó Thẩm Tứ mới khẽ “ừm” một tiếng.
“Ai nói cho anh biết thế?”
“Thẩm Nghi Tu tình cờ có việc ở bệnh viện, thấy em đi cùng Ôn Lập Trạch nên gọi điện hỏi anh có chuyện gì.” Giọng anh bình thản, cứ như đang kể một chuyện chẳng liên quan gì đến mình.
“Vậy lúc anh gọi cho em, tại sao không hỏi thẳng?”
“Anh đã hỏi, nhưng em nói là đang đi dạo. Anh nghĩ có lẽ em không muốn anh biết nên không hỏi thêm nữa.”
Tô Dĩ Ninh thở dài: “Em không muốn anh biết vì chuyện của Thanh Hồng đã đủ khiến anh đau đầu rồi, em không muốn chuyện của Đậu Đậu làm anh thêm phân tâm. Nhưng nếu anh đã biết, tại sao lại cứ phải vòng vo như vậy?”
Đầu dây bên kia lại rơi vào sự im lặng c.h.ế.t ch.óc. Thẩm Tứ không nói gì, Tô Dĩ Ninh đợi vài phút không thấy phản hồi cũng mất kiên nhẫn, trực tiếp cúp máy.
Mãi đến tận đêm khuya, Thẩm Tứ mới về đến nhà. Thấy Tô Dĩ Ninh vẫn ngồi trên sofa đọc sách đợi mình, trong mắt anh thoáng qua vẻ ngạc nhiên: “Sao em còn chưa ngủ?”
“Em đợi anh.”
Thẩm Tứ thay giày, bước đến ngồi xuống cạnh cô, mệt mỏi nói: “Muộn lắm rồi, nghỉ ngơi trước đi, có chuyện gì mai hãy nói.”
Tô Dĩ Ninh đẩy nhẹ anh ra, nhìn thẳng vào mắt anh: “Không, phải nói ngay tối nay.”
“Được, em nói đi.”
“Anh thừa biết tại sao em lại đợi anh ở đây mà.”
Thẩm Tứ quay mặt đi, tránh né ánh nhìn của cô. Không gian phòng khách trở nên tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ tích tắc. Một lúc sau, anh mới chậm rãi lên tiếng: “Dĩ Ninh, xin lỗi… hôm nay anh không nói thẳng là vì anh sợ…”
“Anh sợ cái gì? Sợ em dẫn Đậu Đậu bỏ đi? Hay sợ em quay lại với Ôn Lập Trạch?”
“Cả hai… Anh vốn là người tự tin, nếu Thanh Hồng còn đứng vững, anh chắc chắn sẽ không nghĩ ngợi lung tung. Nhưng bây giờ Thanh Hồng phá sản rồi… Đối với em, anh bỗng cảm thấy rất sợ mất mát…”
Anh tin mình có thể gây dựng lại từ đầu, nhưng anh sợ cô phải theo mình chịu khổ, sợ một ngày nào đó cô sẽ hối hận vì đã chọn ở bên một kẻ trắng tay như anh.
Tô Dĩ Ninh vòng tay ôm lấy anh, tựa đầu vào vai anh: “Em sẽ không bao giờ rời bỏ anh. Dù anh là Tổng giám đốc của Thanh Hồng hay chỉ là một người bình thường, anh vẫn là người em yêu. Em yêu con người anh, chứ không phải cái danh hào môn hay tập đoàn sau lưng anh.”
“Ừm, Dĩ Ninh, xin lỗi em, là do anh quá nhạy cảm.”
“Không trách anh được, gặp phải biến cố lớn như vậy, thỉnh thoảng tự nghi ngờ bản thân cũng là chuyện thường tình. Anh chỉ cần nhớ kỹ, em mãi mãi ở bên anh, thế là đủ rồi.”
Thẩm Tứ không nói thêm lời nào, chỉ siết c.h.ặ.t vòng tay ôm lấy cô. Đột nhiên, tiếng bước chân nhỏ xíu vang lên từ phía cầu thang. Cả hai ngẩng đầu lên, thấy Đậu Đậu đang mặc bộ đồ ngủ gấu con, lững thững đi xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thẩm Tứ buông cô ra, nhìn con trai: “Đậu Đậu, sao con chưa ngủ?”
Cậu bé không trả lời, chạy nhanh đến trước mặt họ, chìa ra một chiếc thẻ ngân hàng.
“Ba ơi, con nghe nói công ty của ba hết tiền nên bị phá sản rồi. Đây là tiền tiết kiệm mấy năm nay của con, ba cầm lấy đi.”
Nhìn chiếc thẻ nhỏ xíu trong tay con, trái tim Thẩm Tứ thắt lại vì xúc động. “Đậu Đậu, tiền của con cứ giữ lấy mà tiêu vặt, chuyện của công ty ba sẽ có cách giải quyết.”
Đậu Đậu kiên quyết nhét chiếc thẻ vào tay anh: “Ba cứ dùng trước đi, sau này kiếm được nhiều tiền rồi trả lại cho con cũng được mà.”
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của con trai, hốc mắt Thẩm Tứ hơi đỏ lên. Số tiền trong thẻ của một đứa trẻ năm tuổi có lẽ chẳng thấm vào đâu so với nợ nần của tập đoàn, nhưng anh biết, đó là tất cả những gì cậu bé có.
Thẩm Tứ trịnh trọng nhận lấy chiếc thẻ: “Đậu Đậu, cảm ơn con. Ba nhất định sẽ sử dụng số tiền này thật tốt.”
“Vâng ạ!” Thấy ba đã nhận thẻ, Đậu Đậu mới vui vẻ chúc hai người ngủ ngon rồi chạy biến lên lầu.
Khi bóng dáng nhỏ bé ấy khuất hẳn, Thẩm Tứ quay sang hỏi Tô Dĩ Ninh: “Thẻ này là em làm cho nó đúng không? Tiền lì xì hằng năm à?”
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Tô Dĩ Ninh gật đầu: “Ừm, tích góp mấy năm chắc cũng được vài chục triệu.” Đối với một đứa trẻ, đó là một khoản tiền lớn.
Thẩm Tứ định đưa lại thẻ cho cô: “Em giữ lại cho con đi.”
Tô Dĩ Ninh không nhận: “Tuy không nhiều nhưng là tấm lòng của con trai, anh cứ giữ lấy. Mật khẩu là sinh nhật của nó.”
Thẩm Tứ trầm ngâm một lát rồi gật đầu: “Nói cũng đúng, vậy anh giữ trước. Cũng muộn rồi, chúng ta đi ngủ thôi.”
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Tứ đã có mặt ở công ty. Dù đã nộp đơn phá sản nhưng còn vô số việc hậu cần cần xử lý. Vừa vào văn phòng, Tôn Hành đã gõ cửa: “Thẩm tổng, vụ kiện Dĩ Sáng đ.á.n.h cắp bí mật thương mại đã bước vào giai đoạn khởi tố, không lâu nữa sẽ mở phiên tòa.”
Thẩm Tứ gật đầu: “Được, cậu tiếp tục theo sát chuyện này.”
Sau khi Tôn Hành ra ngoài, Thẩm Tứ bắt đầu xử lý đống giấy tờ trên máy tính. Đang làm việc thì bên ngoài vang lên tiếng ồn ào. Anh nhíu mày bước ra, thấy Ôn Lập Trạch đang đứng đó với vẻ mặt đắc thắng.
“Anh đến đây làm gì?” Sắc mặt Thẩm Tứ lạnh như tiền.
Ôn Lập Trạch mỉm cười: “Thẩm tổng, tôi đến để bàn với anh một vụ làm ăn.”
Nhìn mấy tên vệ sĩ cao lớn đứng sau lưng hắn, Thẩm Tứ cười lạnh: “Nhìn bộ dạng này của anh, không giống đến bàn chuyện làm ăn, mà giống đến gây hấn hơn đấy.”
Ôn Lập Trạch nhếch môi: “Cũng chẳng còn cách nào khác, vì tôi đoán Thẩm tổng chắc chắn sẽ không dễ dàng chịu gặp tôi.”
“Muốn bàn thì bảo người của anh cút hết đi, nếu không thì miễn bàn.”
Ôn Lập Trạch quay lại liếc mắt: “Không nghe thấy sao? Thẩm tổng bảo các người cút, tai điếc hết rồi à?”