Bà sợ nhất là mình và chồng sẽ trở thành gánh nặng cho con gái. Tưởng Vũ Vi mang theo một đứa trẻ đã đủ vất vả rồi, họ không muốn làm khổ cô thêm nữa.
"Mẹ, mẹ đừng vội từ chối, cứ suy nghĩ thêm đi. Con đưa Ôn Tưởng ra nước ngoài trước, lo chuyện trường lớp cho nó xong xuôi, khi nào ba mẹ muốn sang thì cứ gọi cho con, con sẽ đặt vé máy bay."
Nghe vậy, mẹ Tưởng gật đầu: "Được."
Vì trận cãi vã vừa rồi, Tưởng Vũ Vi cũng chẳng còn tâm trạng ăn uống, cô chào mẹ rồi đưa Ôn Tưởng rời đi. Trên đường về, Ôn Tưởng tò mò hỏi tại sao không ăn cơm ở nhà ông bà ngoại. Tưởng Vũ Vi nhìn con, dịu dàng đáp: "Ông bà ngoại đột nhiên có việc bận, sau này chúng ta sẽ ăn bù nhé."
"Dạ." Ôn Tưởng cúi đầu, bàn tay nhỏ bé siết c.h.ặ.t. Cậu bé cứ ngỡ là vì ông bà ngoại không thích mình nên mới không giữ lại ăn cơm.
Về đến nhà, Tưởng Vũ Vi lập tức bảo bà Ngô thu dọn hành lý cho hai mẹ con để kịp chuyến bay sáng sớm mai.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Cùng lúc đó, nhờ sự nỗ lực của luật sư, Ôn Lập Trạch đã được tạm thời tại ngoại. Trên xe trở về, hắn hỏi thư ký đang ngồi ở ghế phụ: "Mấy ngày tôi vắng mặt, công ty thế nào rồi?"
Thư ký sắc mặt khó coi: "Ôn tổng, từ khi tin ngài bị cảnh sát bắt lan ra, giá cổ phiếu của công ty liên tục sụt giảm. Không ít cổ đông đã bán tháo cổ phần để rút vốn rời đi."
Ôn Lập Trạch sa sầm mặt mày, lạnh giọng mắng: "Lũ già đó, ngày thường thì tác oai tác quái, vừa có chút chuyện đã vội vã tháo chạy, đúng là một lũ ngu ngốc vô dụng!"
"Ôn tổng, các cổ đông đó đều bán với giá rất thấp..."
"Đến công ty trước đã!" Không thể để họ tiếp tục bán tháo như vậy, nếu không chưa đầy một tháng nữa, Dĩ Sáng sẽ sụp đổ hoàn toàn.
"Vâng..."
Luật sư ngồi bên cạnh nhíu mày nhắc nhở: "Ôn tổng, quan trọng nhất bây giờ là giải quyết vụ kiện của Thanh Hồng. Nếu không xử lý ổn thỏa, ngài có thể sẽ phải..." Những lời sau đó anh ta không nói ra, nhưng Ôn Lập Trạch thừa hiểu.
Hắn lạnh lùng nhìn luật sư: "Tôi bỏ ra đống tiền mời anh về là để nghe anh nói mấy lời vô ích này sao? Cái tôi muốn là thắng kiện!"
Luật sư vẻ mặt đầy khó xử. Bằng chứng bên Thanh Hồng đưa ra quá đầy đủ và xác thực, dù anh ta có muốn thắng cũng không có tài liệu nào chứng minh chúng là giả. Lần này có thể bảo lãnh cho Ôn Lập Trạch ra ngoài đã là kỳ tích rồi. Nếu hắn lại vào tù lần nữa, anh ta cũng bó tay.
"Ôn tổng, nếu những bằng chứng của Thanh Hồng đều là thật, tôi khuyên ngài nên sớm chuẩn bị đường lui cho mình."
Ôn Lập Trạch im lặng, gương mặt âm trầm nhìn ra ngoài cửa sổ. Không khí trong xe trở nên ngột ngạt đến mức thư ký và luật sư không dám thở mạnh.
Mãi đến khi xe dừng dưới tòa nhà Dĩ Sáng, Ôn Lập Trạch mới lạnh lùng lên tiếng: "Chẳng phải anh có người quen ở tòa án sao? Bằng chứng dù có thật thì cũng có thể biến thành giả, không phải sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Luật sư Trần biến sắc: "Ôn tổng, đó là phạm pháp!" Anh ta chỉ nhận bào chữa, chứ không muốn cùng Ôn Lập Trạch vào tù bóc lịch.
Ôn Lập Trạch cười lạnh: "Phạm pháp hay không còn tùy vào người làm. Nếu anh làm tốt, tôi sẽ trả anh mười triệu thù lao. Đương nhiên, tôi cũng sẽ đưa anh một khoản tiền để lo lót quan hệ." Nói rồi, hắn liếc thư ký một cái.
Thư ký hiểu ý, vội vàng lấy một tấm thẻ ngân hàng từ cặp công văn ra đưa cho Ôn Lập Trạch. Hắn nhướng mày: "Đưa tôi làm gì? Đưa cho luật sư Trần!"
"À... vâng!" Thư ký vội vàng đưa thẻ cho luật sư.
Luật sư Trần không nhận, vẻ mặt đầy do dự: "Ôn tổng, chuyện này tôi thực sự không làm được, ngài tìm người khác đi."
"Trong này có hai mươi triệu. Nếu anh làm không xong, số tiền này có thể sẽ biến thành tiền mua mạng của anh đấy. Nhận hay không, anh tự mà quyết định." Nói xong, Ôn Lập Trạch dứt khoát mở cửa xuống xe.
Thư ký nhìn luật sư Trần, thở dài: "Luật sư Trần, đã lên thuyền giặc rồi thì đừng mong xuống nữa. Hoặc là cố sức cứu Ôn tổng lên, hoặc là tất cả cùng chìm. Ngài bây giờ muốn rút lui cũng không kịp nữa rồi."
Luật sư Trần im lặng hồi lâu, cuối cùng run rẩy đưa tay nhận lấy tấm thẻ rồi bước xuống xe.
Bên kia, Ôn Lập Trạch đã lên đến tầng cao nhất của Dĩ Sáng. Nơi này vốn dĩ luôn náo nhiệt, giờ đây lại vắng vẻ đìu hiu, chỉ còn vài thư ký đang làm việc uể oải. Ôn Lập Trạch mặt mày khó coi, túm lấy một thư ký hỏi: "Những người khác đâu hết rồi?"
Thư ký giật mình, thấy là Ôn Lập Trạch thì vội vàng đứng bật dậy: "Chào Ôn tổng."
"Tôi hỏi những người khác đâu? Sao chỉ còn mấy người các người?"
Thư ký ấp úng, sợ hãi đáp: "Những người khác... đều đã xin nghỉ việc rồi ạ..." Anh ta không dám nói rằng chính mấy người còn lại đây cũng đã nộp đơn, chỉ chờ bàn giao xong là đi ngay.
Ôn Lập Trạch tức đến xanh mặt: "Thông báo cho các cổ đông, nửa tiếng sau họp ở phòng họp lớn!"
"Vâng... vâng ạ!"
Ôn Lập Trạch trở về văn phòng, nhìn đống tài liệu chất cao như núi trên bàn, cơn giận càng bốc lên ngùn ngụt. Một lũ vô dụng! Hắn vắng mặt mấy ngày mà chẳng ai biết đường xử lý, cứ để mặc đó chờ hắn về.
Nửa tiếng sau, phòng họp vốn luôn chật kín người nay trống huếch trống hoác một nửa. Ôn Lập Trạch ngồi ở vị trí chủ tọa, ánh mắt sắc lẹm nhìn đám cổ đông đang cúi gầm mặt bên dưới.