Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 726: Đậu Đậu Bị Bắt Cóc



Hơn ba giờ chiều, Thẩm Tứ gọi điện cho Tô Dĩ Ninh báo rằng tối nay anh phải tăng ca.

"Dĩ Ninh, tối nay em và Đậu Đậu cứ ăn cơm trước đi, không cần đợi anh đâu, chắc anh phải về muộn đấy."

Giọng nói dịu dàng của Tô Dĩ Ninh vang lên từ đầu dây bên kia: "Vậy để em bảo thím Tiền chuẩn bị ít đồ ăn, lát nữa em đưa Đậu Đậu đến công ty ăn cùng anh nhé."

"Thôi không cần đâu, hai mẹ con đi lại vất vả lắm. Muộn nhất là tám giờ anh sẽ về. Với lại bây giờ anh đang bận túi bụi, hai người có đến anh cũng chẳng có thời gian tiếp đâu."

Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi giọng Tô Dĩ Ninh thoáng chút thất vọng: "Vậy thôi vậy. Anh nhớ phải ăn uống đầy đủ đấy, lát nữa em sẽ gọi cho Tôn Hành kiểm tra, đừng để đau dạ dày tái phát."

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

"Được rồi, lát nữa ăn cơm anh sẽ chụp ảnh gửi cho em."

"Phải gọi video cơ, nếu không ai biết anh có lừa em không."

Thẩm Tứ bật cười bất lực, khóe môi cong lên: "Được, anh xử lý nốt mấy tập tài liệu này đã, lát nữa ăn cơm sẽ gọi video cho em."

"Vâng, vậy em không làm phiền anh nữa, anh làm việc đi."

Cúp điện thoại, Tô Dĩ Ninh xuống bếp dặn thím Tiền bớt lại hai món vì Thẩm Tứ không về ăn cơm. Thím Tiền gật đầu: "Vâng thưa cô, vậy tôi sẽ không làm món cá kho và rau xào nữa."

Tô Dĩ Ninh trở lại phòng khách, thấy Đậu Đậu đang lúi húi dọn dẹp đồ chơi vào thùng. Cô ngồi xuống giúp con một tay: "Đậu Đậu ngoan, sao không chơi nữa hả con?"

"Mẹ ơi, con thấy buồn ngủ quá, con muốn đi ngủ trưa."

Nhìn đôi mắt lim dim của con trai, Tô Dĩ Ninh mỉm cười: "Được rồi, dọn xong đồ chơi con đi rửa tay rồi mẹ đưa lên lầu ngủ nhé."

"Dạ."

Sau khi lo cho Đậu Đậu ngủ say, Tô Dĩ Ninh xuống lầu. Một người giúp việc bưng ly nước cam đến cho cô: "Thưa cô, thím Tiền bảo tôi mang nước cam lên cho cô ạ."

Thấy người này lạ mặt, Tô Dĩ Ninh nhíu mày hỏi: "Trước đây tôi chưa thấy cô bao giờ, cô không làm ở bếp phải không?"

Người giúp việc cúi đầu đáp: "Vâng, tôi vốn phụ trách chăm sóc vườn tược. Hôm nay thím Tiền bị đau lưng nên bảo tôi vào phụ giúp một tay ạ."

"Tôi biết rồi, cứ để trên bàn đi, lát nữa tôi uống."

"Vâng thưa cô." Người phụ nữ đặt ly nước xuống rồi quay người đi về phía bếp.

Tô Dĩ Ninh nhìn theo bóng lưng cô ta, trong lòng thoáng chút nghi hoặc. Cô định đứng dậy đi kiểm tra thì điện thoại trên bàn đột nhiên đổ chuông. Thấy là Thẩm Tứ gọi, cô bắt máy ngay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Có chuyện gì thế anh?"

"Dĩ Ninh, anh để quên một tập tài liệu quan trọng trong phòng sách, em mang đến công ty giúp anh được không? Bốn mươi phút nữa anh cần dùng để họp, Tôn Hành đi lấy thì không kịp mất."

Tô Dĩ Ninh vừa đi về phía phòng sách vừa hỏi: "Tài liệu gì hả anh? Để ở đâu?"

"Trong ngăn kéo thứ hai bên trái bàn làm việc ấy, là một bộ hồ sơ thầu."

Tô Dĩ Ninh mở ngăn kéo, quả nhiên thấy một tập hồ sơ. Cô cầm lên kiểm tra tiêu đề: "Có phải hồ sơ thầu dự án Thành Phố Thiên Thần ở phía Tây không anh?"

"Đúng rồi."

"Được, em mang qua ngay đây."

Cúp điện thoại, Tô Dĩ Ninh cầm tài liệu ra ngoài, bảo tài xế đưa mình đến tập đoàn Thanh Hồng. Nửa tiếng sau, cô đã có mặt dưới sảnh công ty. Trong lúc đợi thang máy, điện thoại lại vang lên. Nhìn cái tên hiển thị trên màn hình, cô mỉm cười bắt máy: "Em đến dưới lầu rồi đây, mười phút nữa là có mặt..."

"Dĩ Ninh, Đậu Đậu bị Ôn Lập Trạch bắt đi rồi!" Giọng Thẩm Tứ gấp gáp ngắt lời cô.

"Cái gì?!" Tập tài liệu trên tay Tô Dĩ Ninh rơi xuống đất, đầu óc cô trống rỗng trong giây lát. Khi định thần lại, cô run rẩy nắm c.h.ặ.t điện thoại: "Anh đùa gì thế... Đậu Đậu đang ngủ trưa ở nhà mà... sao có thể bị bắt đi được?"

"Anh xuống ngay đây, em đứng yên đó đợi anh!" Nói xong, Thẩm Tứ cúp máy.

Tô Dĩ Ninh đứng sững sờ, trong lòng tràn ngập sự bàng hoàng và sợ hãi. Đậu Đậu sao có thể bị bắt đi? Đúng rồi... Cô vội vàng gọi về số điện thoại bàn ở biệt thự, tim đập liên hồi. Cho đến khi tiếng chuông tự ngắt mà không có người bắt máy, lòng cô chìm xuống đáy vực. Cô gọi tiếp cho thím Tiền nhưng cũng không ai trả lời.

Đột nhiên, cô nhớ đến người giúp việc lạ mặt đã mang nước cam lúc nãy. Lúc đó cô đã thấy nghi ngờ, nhưng vì cuộc gọi của Thẩm Tứ mà cô quên bẵng đi. Sắc mặt Tô Dĩ Ninh trắng bệch. Nếu lúc đó cô nhạy bén hơn một chút, có lẽ Đậu Đậu đã không gặp nguy hiểm.

"Dĩ Ninh! Dĩ Ninh!"

Vai bị ai đó nắm lấy lay mạnh, Tô Dĩ Ninh hoàn hồn, thấy Thẩm Tứ đang lo lắng nhìn mình, nước mắt cô lập tức trào ra: "Thẩm Tứ... Đậu Đậu... thằng bé thực sự bị bắt đi rồi sao? Anh đang lừa em đúng không? Nói với em là anh đùa đi!"

Sắc mặt Thẩm Tứ cũng vô cùng nặng nề: "Không... bên biệt thự vừa báo tin, sau khi em đi không lâu, Đậu Đậu đã bị người ta đưa đi mất rồi..."

"Đều tại em... tại em hết... Nếu em cẩn thận hơn, nhận ra người giúp việc đó có vấn đề thì đã không ra nông nỗi này..." Nghĩ đến việc trong lúc mình đang trên đường đến đây thì con trai bị bắt đi, Tô Dĩ Ninh đau đớn như bị d.a.o đ.â.m.

Thẩm Tứ ôm c.h.ặ.t lấy cô: "Dĩ Ninh, không phải lỗi của em! Anh vừa nhận được tin, mục tiêu ban đầu của Ôn Lập Trạch là bắt cả em và Đậu Đậu. Nếu không phải anh tình cờ bảo em mang tài liệu đến đây, thì bây giờ cả hai mẹ con đều đã rơi vào tay hắn rồi."

"Em thà rằng người bị bắt là em... Đậu Đậu mới có năm tuổi... thằng bé chắc chắn đang sợ lắm..." Tô Dĩ Ninh nức nở, nước mắt thấm đẫm vai áo anh, cảm xúc hoàn toàn sụp đổ.