Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 728: Sư Phụ Xuất Hiện



Không biết qua bao lâu, tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên. Là máy của Tô Dĩ Ninh. Cô vội vàng bắt máy: "Thế nào rồi? Anh đồng ý để tôi đổi chỗ cho Đậu Đậu chứ?"

"Được, nhưng cô phải đến địa điểm tôi chỉ định một mình, không được mang theo ai khác. Còn Đậu Đậu, tôi sẽ đưa nó đến một nơi khác, cô bảo Thẩm Tứ qua đó đón. Hai người phải xuất phát cùng lúc, nếu dám giở trò, cô sẽ không bao giờ được thấy con nữa."

Nghe vậy, Tô Dĩ Ninh thở phào nhẹ nhõm, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi: "Được, tôi đồng ý."

Ôn Lập Trạch nhanh ch.óng báo hai địa điểm, một ở phía Nam và một ở phía Bắc thành phố, cả hai nơi đều cách Thanh Hồng khoảng hai mươi cây số.

"Sáu giờ đúng, cô và Thẩm Tứ phải có mặt ở hai địa điểm đó. Nếu trong vòng một tiếng tôi không thấy người, các người đừng hòng gặp lại con trai mình."

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Cúp máy, Tô Dĩ Ninh nhìn Thẩm Tứ: "Nếu trước sáu giờ vẫn không có tin tức gì, chúng ta sẽ làm theo lời hắn."

Thẩm Tứ nặng nề gật đầu: "Được." Anh gọi Tôn Hành vào, ra lệnh bố trí người mai phục quanh hai địa điểm đó, mục tiêu là vừa đón được Đậu Đậu vừa phải đưa Tô Dĩ Ninh về an toàn.

"Vâng thưa sếp, tôi đi sắp xếp ngay!"

Thời gian trôi qua từng phút từng giây trong sự căng thẳng tột độ. Chưa đến năm giờ, thuộc hạ của Thẩm Tứ đã gọi báo tin: "Thẩm tổng, lúc nãy khi Tô tiểu thư nghe điện thoại, chúng tôi đã định vị được tín hiệu. Hiện tại xác định Ôn Lập Trạch đang ở trong phạm vi năm cây số quanh đường Dư Tân."

Thẩm Tứ sa sầm mặt mày: "Phạm vi năm cây số quanh đường Dư Tân có biết bao nhiêu nhà dân không? Tôi muốn vị trí chính xác trước sáu giờ!" Anh dứt khoát cúp máy, đáy mắt hiện lên tia lạnh lẽo.

Cùng lúc đó, tại căn phòng 502 của một tòa chung cư cũ, Ôn Lập Trạch đang ngồi trên sofa, còn Đậu Đậu thì bị trói c.h.ặ.t t.a.y chân vứt dưới sàn. Cậu bé trừng mắt nhìn hắn, đôi mắt đen láy tràn đầy sự tức giận. Lại là cái chú xấu xa này, lần trước chính chú ta đã nhốt mình ở công ty!

Ôn Lập Trạch nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn giống hệt Thẩm Tứ, ánh mắt đầy vẻ căm ghét: "Còn nhìn tôi kiểu đó, tôi sẽ m.ó.c m.ắ.t cậu ra đấy!" Hắn cứ ngỡ lời đe dọa sẽ khiến Đậu Đậu sợ hãi khóc lóc, nhưng cậu bé vẫn bướng bỉnh nhìn thẳng vào hắn không chút sợ sệt.

Ôn Lập Trạch ban đầu định nổi giận, nhưng rồi nhận ra đôi mắt của Đậu Đậu rất giống Tô Dĩ Ninh, hắn thoáng khựng lại rồi quay mặt đi chỗ khác. Dù sao thì lát nữa Tô Dĩ Ninh cũng sẽ tự dẫn xác đến đây. Còn Đậu Đậu, hắn chưa bao giờ có ý định thả thằng bé về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Kế hoạch của hắn là sau khi bắt được cả hai mẹ con sẽ lập tức đưa họ ra nước ngoài. Chỉ cần có Đậu Đậu trong tay, hắn không tin Tô Dĩ Ninh không chịu nghe lời. Dù kế hoạch có chút sai lệch nhưng hiện tại mọi thứ vẫn nằm trong tầm kiểm soát. Chỉ cần thuộc hạ đưa cô đến, Thẩm Tứ có tài giỏi đến đâu cũng đừng hòng tìm thấy họ. Nghĩ đến viễn cảnh chung sống cùng cô, Ôn Lập Trạch bất giác mỉm cười.

Hắn không hề hay biết rằng, sợi dây thừng trên tay Đậu Đậu đã bị cậu bé nới lỏng được một chút. Ngay lúc Đậu Đậu đang âm thầm cởi trói, chiếc đồng hồ điện thoại trên tay cậu bé đột nhiên đổ chuông. Tiếng động bất ngờ khiến cả hai đều giật mình.

Ôn Lập Trạch biến sắc, lao đến lật người Đậu Đậu lại. Thấy một dãy số lạ đang hiển thị trên màn hình, hắn cười lạnh, giật phắt chiếc đồng hồ ra: "Kẻ nào đây?"

Đậu Đậu liếc nhìn dãy số, dõng dạc đáp: "Đó là sư phụ của con!"

"Sư phụ?" Ôn Lập Trạch cười khẩy, thẳng tay ném mạnh chiếc đồng hồ xuống đất.

"Rầm!" Màn hình vỡ tan tành, tiếng chuông cũng im bặt.

Đậu Đậu tức giận quát: "Sao chú dám ném đồ của con?!"

"Vì bây giờ mạng của cậu đang nằm trong tay tôi! Tôi cảnh cáo cậu, tốt nhất là ngoan ngoãn đi, nếu không cậu sẽ không bao giờ được gặp lại mẹ mình đâu!"

Đậu Đậu bị dọa đến tái mặt, đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố kìm nén không để nước mắt rơi. Ôn Lập Trạch không thèm để ý đến cậu bé nữa, quay lại sofa ngồi chờ đợi.

Lúc này, tại sân bay Thâm Thị. Một người đàn ông cao lớn, đeo kính râm đen đang nhìn vào điện thoại, nhướng mày ngạc nhiên. Chuyện gì thế này? Đây là lần đầu tiên Đậu Đậu không nghe máy của anh. Anh gọi lại lần nữa thì báo máy bận hoặc đã tắt nguồn.

Người đàn ông nheo mắt, mở một phần mềm chuyên dụng trên điện thoại. Nhìn vào vị trí định vị của chiếc đồng hồ, anh nhíu mày. Bị trộm rồi sao? Chiếc đồng hồ đó là anh tặng cho Đậu Đậu, nhìn bên ngoài thì bình thường nhưng bên trong tích hợp công nghệ định vị tiên tiến nhất, dù có tắt máy vẫn có thể xác định vị trí chính xác.

Anh thoát ứng dụng, gửi tin nhắn WeChat cho Đậu Đậu nhưng cũng không thấy hồi âm. Anh không quá để tâm, đẩy hành lý ra bắt taxi về khách sạn. Mãi đến khi làm xong thủ tục nhận phòng mà Đậu Đậu vẫn im hơi lặng tiếng, anh mới nhận ra có điều gì đó không ổn.