Hơn một tiếng sau, Thẩm Tứ mới đến nơi. Lúc này tâm trạng của Tô Dĩ Ninh đã bình tĩnh lại đôi chút. Thấy anh, cô đứng dậy nói: “Vừa rồi Ôn Lập Trạch khai rằng có một người bí ẩn đã đưa Đậu Đậu đi.”
Thẩm Tứ nhìn sang Minh Hòa, lạnh giọng hỏi: “Đã điều tra ra người đó là ai chưa?”
Minh Hòa lắc đầu: “Thẩm tổng, vẫn chưa ạ. Camera ở cổng khu dân cư trong khoảng thời gian đó đã bị xóa sạch, hiện tại vẫn đang trong quá trình khôi phục.”
“Còn bao lâu nữa mới xong?”
“Chuyện này... vẫn chưa chắc chắn ạ.”
Sắc mặt Thẩm Tứ đanh lại, khí thế quanh người trở nên lạnh lẽo thấu xương: “Chưa chắc chắn là ý gì? Ngay cả một cái camera cũng không khôi phục nổi, tôi nuôi các người để làm gì?!”
Minh Hòa khổ tâm vô cùng, anh ta đâu phải chuyên gia kỹ thuật. Nhưng lời này anh ta không dám nói ra, chỉ cúi đầu đáp: “Thẩm tổng, tôi sẽ hối thúc họ làm nhanh nhất có thể.”
“Trong vòng một tiếng nữa phải khôi phục được hình ảnh. Ngoài ra, giờ đa số các gia đình đều lắp camera riêng, cậu đưa người đi rà soát xung quanh, xem có nhà ai vô tình quay được người đó hoặc Đậu Đậu không.”
Minh Hòa gật đầu: “Vâng, tôi đi ngay.”
Sau khi để lại hai người trông chừng Ôn Lập Trạch, Minh Hòa lập tức đưa những người còn lại rời đi.
“Thẩm tổng, còn Ôn Lập Trạch thì sao?”
Thẩm Tứ mặt không cảm xúc: “Đưa hắn đến đồn cảnh sát. Cả đời này tôi không muốn thấy hắn ra ngoài nữa.” Nếu Đậu Đậu có mệnh hệ gì, anh sẽ khiến nửa đời sau của Ôn Lập Trạch sống không bằng c.h.ế.t.
“Rõ.”
Hai thuộc hạ lôi Ôn Lập Trạch đi, trong phòng khách chỉ còn lại Thẩm Tứ và Tô Dĩ Ninh. Anh đi đến trước mặt cô, nhẹ giọng trấn an: “Dĩ Ninh, đừng quá lo lắng, Đậu Đậu nhất định sẽ không sao.”
Tô Dĩ Ninh đôi mắt sưng đỏ, nghẹn ngào: “Từ lúc Đậu Đậu bị bắt đi, anh luôn nói với em là nó sẽ không sao, nhưng giờ thì sao? Đậu Đậu không những không tìm thấy mà còn bị một kẻ bí ẩn đưa đi, anh bảo em làm sao không lo cho được?” Càng nghĩ cô càng hối hận vì lúc thấy người giúp việc lạ mặt đã không cảnh giác hơn. Nếu cô cẩn thận một chút, có lẽ mọi chuyện đã không tồi tệ thế này.
“Dĩ Ninh, xin lỗi em…”
Tô Dĩ Ninh quay mặt đi, đưa tay lau nước mắt, một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Anh không cần xin lỗi... chuyện này không phải lỗi của anh, vừa rồi là do em hơi kích động thôi.”
Thẩm Tứ kéo cô vào lòng ôm c.h.ặ.t: “Anh nhất định sẽ dốc toàn lực tìm bằng được Đậu Đậu.”
Đột nhiên, điện thoại của anh vang lên. Thấy là Minh Hòa, anh vội vàng bắt máy: “Sao rồi?”
“Thẩm tổng, chúng tôi tìm thấy camera của một hộ gia đình quay xuống dưới lầu, đã thấy được người bí ẩn đó. Nhưng đối phương che chắn quá kỹ, không nhìn rõ mặt.”
“Lập tức gửi đoạn video đó cho Tôn Hành, bảo cậu ta đi điều tra ngay!” Chỉ cần thấy được vóc dáng, nhất định có thể tìm ra dấu vết của hắn qua hệ thống camera toàn thành phố.
“Vâng, Thẩm tổng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cúp điện thoại, Thẩm Tứ nhìn Tô Dĩ Ninh: “Dĩ Ninh, đã có manh mối về hành tung của kẻ đó rồi. Giờ chúng ta chờ kết quả từ phía Tôn Hành, sẽ sớm biết Đậu Đậu bị đưa đi đâu thôi.”
Trong mắt Tô Dĩ Ninh lóe lên tia hy vọng, cô gật đầu: “Ừm, được.”
Bên kia, Đậu Đậu được người đàn ông đưa đến một nhà hàng Tây sang trọng. Sau khi vào phòng riêng, người đàn ông đưa thực đơn cho cậu bé.
“Đói rồi phải không? Xem muốn ăn gì nào.”
Nhìn không gian trang trí cao cấp xung quanh, Đậu Đậu đảo mắt: “Con muốn đi vệ sinh.”
Người đàn ông nhướng mày cười: “Chọn món xong rồi đi.” Lát nữa bị bắt về, e là không còn tâm trạng mà chọn món đâu.
Đậu Đậu tỏ vẻ ngoan ngoãn: “Vâng ạ.”
Chọn món xong, cậu bé đưa thực đơn lại: “Giờ con đi được chưa ạ?”
Người đàn ông gật đầu: “Được, đi đi.”
Đậu Đậu quay người đi ra ngoài. Lúc đến cửa phòng, cậu bé quay lại liếc nhìn, thấy đối phương vẫn ngồi yên tại chỗ, không có ý định đi theo, trong mắt cậu lóe lên vẻ nghi hoặc. Chẳng lẽ chú ta không sợ mình chạy mất sao?
Người đàn ông nhướng mày: “Sao thế? Hết muốn đi rồi à?”
“Không không ạ.” Sợ người đàn ông đổi ý, Đậu Đậu vội vàng quay đầu, mở cửa chạy biến ra ngoài.
Nhìn bóng lưng nhỏ bé ấy, người đàn ông cười khẽ, tháo khẩu trang ra, nhấp một ngụm rượu vang, khóe môi mang theo ý cười sâu xa.
Đậu Đậu chạy đến góc rẽ, căn bản không hề đi vào nhà vệ sinh mà lao thẳng về phía cửa chính. Chỉ cần chạy ra ngoài, cậu có thể tìm cách gọi điện cho ba mẹ đến đón. Tuy cảm thấy người đàn ông kỳ lạ này không có ý hại mình, nhưng trong lòng cậu vẫn không tránh khỏi sợ hãi.
Cậu chạy rất nhanh, chưa đầy hai phút đã đến gần cửa nhà hàng.
Gần rồi! Mười mét, chín mét, tám mét… hai mét, một mét!
Ngay lúc sắp thoát ra ngoài, không biết từ đâu xuất hiện hai người đàn ông mặc đồ đen chặn đứng đường đi của cậu. Sau đó, Đậu Đậu bị xách ngược trở lại phòng riêng.
Đậu Đậu mặt mày cau có, thầm hối hận vì lúc nãy không trốn qua cửa sổ nhà vệ sinh.
Người đàn ông lúc này đã tháo khẩu trang và mũ. Đậu Đậu chỉ liếc nhìn một cái đã vội lấy tay che mắt: “Chú đeo khẩu trang vào đi, con không muốn thấy mặt chú đâu!” Nếu thấy mặt, lỡ đối phương muốn thủ tiêu cậu thì sao? Cậu không muốn bị diệt khẩu đâu.
Nhìn bộ dạng của cậu bé, người đàn ông cười khẽ. Anh ta trông khoảng ngoài hai mươi tuổi, ngũ quan tuy không quá sắc sảo nhưng kết hợp lại rất hài hòa, ưa nhìn, khiến người ta ấn tượng ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Lúc này, anh ta một tay chống cằm, một tay lắc nhẹ ly rượu vang, nhướng mày nói: “Cậu yên tâm, tôi không làm gì cậu đâu. Chỉ là muốn mời cậu ăn bữa cơm thôi, bỏ tay xuống đi.”
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.