Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 734: Sự Nghi Ngờ Của Thẩm Tứ



Tuy nhiên, trước đây khi Thẩm Tứ điều tra về quãng thời gian năm năm ở nước ngoài của Tô Dĩ Ninh và Đậu Đậu, căn bản không hề thấy sự xuất hiện của người này.

Đậu Đậu bắt đầu giả ngốc: “Ba, ba nói gì vậy? Con không hiểu.”

Thẩm Tứ nhíu mày, sắc mặt trầm xuống: “Đậu Đậu, đừng lừa ba. Lỡ như đối phương là người xấu, con sẽ gặp nguy hiểm đấy.”

Đậu Đậu thầm nghĩ sư phụ không phải người xấu, nhưng ngoài miệng lại chu môi đáp: “Hôm nay chú ấy cứu con mà, sao có thể là người xấu được?”

Thẩm Tứ ngồi xổm xuống trước mặt cậu bé, định nói thêm thì Tô Dĩ Ninh bên cạnh đột nhiên lên tiếng: “Đậu Đậu, người vừa rồi có phải là vị ‘sư phụ’ mà con hay nhắc đến không?”

Nghe vậy, sắc mặt Đậu Đậu biến đổi, cậu bé im lặng không nói gì.

Tô Dĩ Ninh hít sâu một hơi, chậm rãi hỏi: “Đậu Đậu, con và sư phụ con quen nhau như thế nào?” Người này có năng lực tìm thấy Đậu Đậu, lại cứu được cậu bé khỏi tay Ôn Lập Trạch, tuyệt đối không phải hạng người tầm thường. Chưa kể, số tiền khổng lồ trong thẻ của Đậu Đậu trước đây cũng là do người này đưa cho.

Đậu Đậu cúi đầu im bặt. Lúc ăn cơm, sư phụ đã dặn cậu đừng nói gì về anh ta với ba mẹ.

Thấy con trai không chịu mở miệng, Tô Dĩ Ninh cũng không ép thêm, cô nhìn Thẩm Tứ: “Hôm nay Đậu Đậu cũng mệt rồi, chúng ta về trước đi, chuyện khác để vài ngày nữa hãy nói.”

Thẩm Tứ im lặng một lát rồi gật đầu: “Được.”

Cả nhà trở về biệt thự. Tên giúp việc trà trộn vào đã bị đưa đến đồn cảnh sát, Thẩm Tứ cũng tăng cường thêm lực lượng an ninh xung quanh nhà. Bà Ngô trước đó bị đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê trong bếp giờ đã tỉnh lại. Bác sĩ đến kiểm tra cho Đậu Đậu và bà Ngô, xác nhận cả hai đều ổn, Đậu Đậu chỉ hơi hoảng sợ, nghỉ ngơi vài ngày là sẽ khỏe.

Thẩm Tứ và Tô Dĩ Ninh thở phào nhẹ nhõm, để bà Ngô đưa Đậu Đậu đi tắm rửa. Chờ đến khi bóng dáng hai người khuất sau cầu thang, Thẩm Tứ mới nhìn Tô Dĩ Ninh, trầm giọng nói: “Em có nghĩ người mà Đậu Đậu gọi là sư phụ có mục đích gì không? Anh luôn cảm thấy việc anh ta tiếp cận Đậu Đậu không hề đơn giản.”

Vô duyên vô cớ, một người đàn ông trưởng thành sao lại nhận một đứa trẻ năm tuổi không thân không thích làm đệ t.ử, còn cho nhiều tiền đến vậy?

Tô Dĩ Ninh mím môi: “Em cũng nghĩ thế. Nhưng Đậu Đậu rõ ràng rất tin tưởng anh ta, thậm chí còn đang đề phòng chúng ta, không muốn nói thật.”

Thẩm Tứ gật đầu: “Anh đang bảo Tôn Hành điều tra thông tin về Tô Duệ. Anh ta vừa xuống máy bay đã đi thẳng đến Hòa Uyển tìm Ôn Lập Trạch, lại còn định vị chính xác vị trí. Anh rất lo anh ta sẽ làm gì đó bất lợi cho Đậu Đậu.”

Tô Dĩ Ninh cũng lo lắng không kém. Ở Kinh Thành bao lâu nay cô chưa từng nghe Đậu Đậu nhắc đến người này, giờ đột ngột xuất hiện khiến cô cảm thấy bất an, như thể sắp có chuyện lớn xảy ra.

“Thời gian tới em sẽ trông chừng Đậu Đậu kỹ hơn, không để nó liên lạc với người đó nữa. Anh cứ tập trung lo chuyện công ty đi.”

“Được, vất vả cho em rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tô Dĩ Ninh lắc đầu: “Bây giờ với em, quan trọng nhất là gia đình ba người chúng ta bình an bên nhau, những thứ khác không còn quan trọng nữa.”

“Ừm.” Thẩm Tứ ôm nhẹ cô một cái rồi quay vào phòng sách xử lý công việc.

Vừa vào phòng, anh gọi ngay cho Tôn Hành: “Bên Tô Duệ điều tra đến đâu rồi?”

“Thẩm tổng, thông tin của anh ta ở nước M hoàn toàn không tra được gì cả... Người này cứ như từ trên trời rơi xuống vậy.”

“Tiếp tục điều tra. Nếu bên Đội Ưng có tin tức gì, báo cho tôi ngay.”

“Vâng.”

Cúp điện thoại, Thẩm Tứ trầm tư. Tô Duệ từ nước M về, tiền của Đậu Đậu cũng từ đó mà ra, hơn nữa nguồn tiền lại liên quan đến nội bộ gia tộc Nick. Nếu Tô Duệ là người của gia tộc Nick, việc Tôn Hành không tra được thông tin cũng là điều dễ hiểu.

Nghĩ đoạn, anh lại gọi cho Tôn Hành: “Hẹn Tô Duệ ngày mai gặp mặt.”

Tám giờ sáng hôm sau, Thẩm Tứ và Tô Duệ gặp nhau tại một quán cà phê. Tô Duệ nở nụ cười thong dong: “Thẩm tổng, không biết ngài tìm tôi có việc gì?”

Thẩm Tứ lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt anh ta: “Tại sao anh lại tiếp cận con trai tôi? Mục đích của anh là gì?”

Tô Duệ nhướng mày: “Tôi chẳng có mục đích gì cả, chỉ thấy Đậu Đậu đáng yêu nên quý mến thôi.”

Không gian rơi vào im lặng căng thẳng. Một lúc lâu sau, Thẩm Tứ mới lên tiếng: “Tô tiên sinh, tôi không thích vòng vo. Người chuyển tiền vào thẻ của Đậu Đậu là anh đúng không? Tại sao anh lại đưa một số tiền lớn như vậy cho một đứa trẻ?”

Tô Duệ không hề ngạc nhiên, vẫn giữ vẻ bình thản: “Số tiền đó là do Đậu Đậu tự kiếm được, tôi chỉ trả cho nó thù lao xứng đáng thôi.”

“Vậy tôi muốn biết, một đứa trẻ năm tuổi thì kiếm tiền bằng cách nào mà được nhiều như vậy?”

Tô Duệ mỉm cười, đối diện với ánh mắt sắc lạnh của Thẩm Tứ: “Đây là quyền riêng tư của Đậu Đậu. Nếu nó muốn nói, tôi không có ý kiến, nhưng tôi không phải là người nên tiết lộ. Thẩm tổng muốn biết thì cứ đi hỏi con trai mình đi.”

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

“Tô tiên sinh, Đậu Đậu còn nhỏ, chưa phân biệt được đúng sai. Nếu anh định lợi dụng nó, tôi sẽ không để yên đâu.” Khí thế của Thẩm Tứ cực kỳ áp bức.

Tô Duệ cười nhạt: “Thẩm tổng yên tâm, tôi rất thích Đậu Đậu, sẽ không làm gì hại nó. Còn về số tiền, đúng là nó tự kiếm được, anh không tin thì tôi cũng chịu.”