Sau khi Tưởng lão gia t.ử rời đi, Tôn Hành mới bưng trà vào: “Thẩm tổng, Tưởng lão đi rồi ạ?”
“Về rồi.”
“Vậy tách trà này…”
“Để đó đi.”
Tôn Hành đặt trà xuống rồi lui ra. Bên kia, tại biệt thự, Tô Dĩ Ninh đang cùng Đậu Đậu vẽ tranh thì thím Tiền đi vào báo: “Tô tiểu thư, có một người phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi tự xưng là dì của cô muốn gặp, bà ấy đang đứng ngoài cửa.”
Tô Dĩ Ninh nhíu mày: “Để tôi ra xem.” Cô đứng dậy, thấy thím Tiền định đi theo liền dặn: “Thím không cần theo tôi đâu, cứ ở đây trông Đậu Đậu vẽ tranh là được.”
Ra đến cửa, nhìn qua màn hình chuông cửa thấy người đứng ngoài là Ôn Kính Hồng, Tô Dĩ Ninh mím môi mở cửa. “Ôn nữ sĩ, bà tìm tôi có việc gì?”
Ôn Kính Hồng đang lo sốt vó, thấy cửa mở liền vội vàng lao tới: “Dĩ Ninh, dì đến đây là muốn cầu xin con tha cho Lập Trạch. Dì biết nó làm sai nhiều chuyện, nhưng tất cả cũng vì nó quá yêu con... Con có thể viết một lá đơn xin giảm nhẹ hình phạt gửi lên tòa án không? Chỉ cần con chịu tha thứ, Lập Trạch chắc chắn sẽ được khoan hồng...”
Tô Dĩ Ninh nhìn bà ta bằng ánh mắt lạnh lẽo, không chút cảm xúc: “Ôn nữ sĩ, anh ta có kết cục ngày hôm nay là tự làm tự chịu. Tôi sẽ không viết bất cứ lá đơn nào cả.” Nghĩ đến những giờ phút Đậu Đậu bị bắt cóc, sự tuyệt vọng và đau đớn mà cô phải trải qua, cô sẽ không bao giờ tha thứ cho Ôn Lập Trạch, càng không để hắn có cơ hội ra ngoài gây hại thêm lần nữa.
Vẻ mặt Ôn Kính Hồng cứng đờ, bà ta không tin nổi nhìn cô: “Dĩ Ninh, con thật sự nhẫn tâm vậy sao? Dù dì và ba con đã ly hôn, nhưng các con cũng đã làm anh em bao nhiêu năm, con nỡ lòng nhìn cả đời nó bị hủy hoại sao?”
Tô Dĩ Ninh hít sâu một hơi: “Cả đời anh ta bị hủy hoại là do anh ta chọn sai đường, không liên quan gì đến tôi. Bà về đi, sau này cũng đừng đến đây nữa, tôi sẽ không gặp bà đâu.” Nói xong, cô dứt khoát đóng sầm cửa lại.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Ôn Kính Hồng đứng ngây dại trước cánh cửa đóng c.h.ặ.t, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng. Đúng lúc đó, điện thoại trong túi bà vang lên. Vừa bắt máy, một giọng nói mất kiên nhẫn truyền đến: “Ôn Kính Hồng, bà đang ở đâu? Lập tức đến Cục Dân Chính làm thủ tục ly hôn ngay!” Đối phương không đợi bà trả lời đã cúp máy.
Ôn Kính Hồng cầm điện thoại, gương mặt thẫn thờ. Tại sao... tại sao cuộc đời bà và con trai lại đột ngột rơi xuống vực thẳm thế này?
Tại nhà họ Chu. Chu Thiếu Khanh sau khi biết tin Ôn Lập Trạch bị bắt thì cười lạnh: “Đồ ngu!” Nếu Ôn Lập Trạch không tự phụ định bắt cả Tô Dĩ Ninh đi thì đã không rơi vào cảnh tù tội, đúng là đáng đời. Chỉ tiếc là Ôn Lập Trạch vừa ngã xuống, tập đoàn Dĩ Sáng cũng sẽ sụp đổ theo, anh ta mất đi một quân cờ tốt. Chu Thiếu Khanh biết mình cũng phải nhanh ch.óng tìm đường lui.
Nghĩ đến thủ đoạn của Trần Diệu, Chu Thiếu Khanh rùng mình. Sau một hồi suy tính, anh ta hạ quyết tâm, bảo quản gia chuẩn bị xe. Một tiếng sau, anh ta xuất hiện tại văn phòng của Thẩm Tứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Thẩm tổng, lâu rồi không gặp.”
Thẩm Tứ lạnh lùng liếc nhìn: “Có việc gì?”
Chu Thiếu Khanh mỉm cười, tự nhiên ngồi xuống đối diện: “Tôi đến để bàn một giao dịch với anh.”
Thẩm Tứ đặt tài liệu xuống, tựa lưng vào ghế: “Giao dịch gì?”
“Tôi có thể khai hết những gì mình biết về Trần Diệu cho anh, nhưng với điều kiện, anh phải giúp tôi đối phó với hắn.” Chu Thiếu Khanh đã quá mệt mỏi với việc bị Trần Diệu điều khiển như một con rối. Những gì anh ta làm cho Trần Diệu đã vượt xa ơn huệ năm xưa, nhưng hắn vẫn không chịu buông tha. Vậy thì anh ta chỉ còn cách bắt tay với Thẩm Tứ.
Ánh mắt Thẩm Tứ sâu thẳm: “Vậy phải xem thông tin của anh có giá trị đến đâu đã.”
Hơn một tiếng sau, Chu Thiếu Khanh bước ra khỏi văn phòng, thở phào nhẹ nhõm: “Thẩm tổng, hy vọng anh giữ lời hứa.”
“Anh yên tâm, chỉ cần anh không giở trò sau lưng, tôi sẽ không đụng đến Chu Thị. Nếu Trần Diệu ra tay với anh, tôi sẽ hỗ trợ.”
“Được, có câu này của anh là tôi yên tâm rồi.”
Chu Thiếu Khanh rời đi với tâm trạng nhẹ nhõm, thậm chí còn bắt đầu nghĩ cách theo đuổi lại Thời Vi. Nhưng khi vừa bước vào phòng khách nhà mình, anh ta lập tức nhận ra có điều bất thường. Sắc mặt anh ta biến đổi, định quay đầu bỏ chạy thì hai gã mặc đồ đen đã chặn đứng cửa ra vào.
Một người đàn ông đang đứng quay lưng phía cửa sổ chậm rãi xoay người lại, mỉm cười nhìn anh ta: “Chu tổng, đi đâu mà vội thế? Tôi đợi anh lâu rồi.”
Chu Thiếu Khanh mặt cắt không còn giọt m.á.u, lùi lại run rẩy: “Trần... Trần tổng, sao ngài lại ở đây?”
Trần Diệu cười nhạt: “Tôi ở đây không quan trọng. Quan trọng là, tôi muốn biết anh vừa đi gặp Thẩm Tứ để nói những gì?”