Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 763: Đường Cùng



Tưởng Lão gia hít sâu một hơi để nén cơn giận, ông đứng dậy, giọng lạnh lùng: "Đi theo ông vào thư phòng."

Hai người một trước một sau bước vào phòng. Mười mấy phút sau, Tưởng Thao mở cửa bước ra với gương mặt xanh mét, không còn chút vẻ hưng phấn nào như lúc nãy.

Hắn định rời đi ngay lập tức thì giọng nói uy nghiêm của Tưởng Lão gia vang lên từ phía sau: "Những gì ông vừa nói, cháu phải khắc cốt ghi tâm. Nếu để lộ ra ngoài khiến Tưởng Thị sụp đổ, ông sẽ gạch tên cháu khỏi gia phả!"

Tưởng Thao rùng mình, lí nhí đáp: "Cháu biết rồi, thưa ông."

Nói xong, hắn lầm lũi bước ra xe. Vừa ngồi vào ghế lái, Tưởng Thao điên cuồng đập mạnh vào vô lăng, gương mặt đỏ bừng vì giận dữ và nhục nhã.

"Thẩm Tứ!"

Hắn nghiến răng thốt ra cái tên đó với sự căm hận tột cùng. Hắn không ngờ Thẩm Tứ lại nắm thóp được mình, càng không ngờ anh lại dùng nó để uy h.i.ế.p cả nhà họ Tưởng. Hắn hận không thể chạy ngay đến chỗ Trần Diệu để vạch trần Thẩm Tứ, nhưng lý trí mách bảo hắn không được làm vậy. Cả Trần Diệu và Thẩm Tứ đều là những con hổ mà Tưởng Thị hiện tại không thể đắc tội.

Lựa chọn duy nhất là phải khéo léo sinh tồn trong khe hẹp giữa hai bên. Ngồi lặng đi một lúc, khi tâm trạng đã bình ổn hơn, hắn mới khởi động xe rời đi. Hắn phải tìm cách để Tưởng Thị rút lui an toàn khỏi cuộc chiến này, nếu không, bất luận ai thắng, kẻ chịu trận cuối cùng chắc chắn là nhà họ Tưởng.

Nghĩ đến đây, hắn gọi điện cho Tưởng Vũ Vi, giọng lạnh lùng: "Cô có rảnh không? Tôi có chuyện quan trọng cần nói."

Đầu dây bên kia, giọng Tưởng Vũ Vi đầy vẻ xa cách: "Tôi đang bận, có chuyện gì anh nói nhanh đi."

"Tưởng Thị sắp phá sản rồi. Thẩm Tứ đang nắm giữ rất nhiều bằng chứng phạm pháp của chúng ta. Ông nội đã già, một mình tôi không gánh vác nổi, cô có thể về giúp tôi một tay không?"

Im lặng một lát, Tưởng Vũ Vi cười châm chọc: "Tưởng Thao, lúc tôi còn ở công ty, Tưởng Thị chưa bao giờ làm chuyện gì khuất tất. Sao vừa vào tay anh chưa được bao lâu đã nát bét thế này?"

Tưởng Thao nén giận: "Những gì tôi làm cũng là vì muốn công ty phát triển thôi. Rốt cuộc khi nào cô mới về?"

"Tôi sẽ không về đâu, anh đừng nằm mơ nữa. Cổ phần của tôi đã bán sạch cho Thẩm Tứ rồi, hiện tại Tưởng Thị sống hay c.h.ế.t chẳng liên quan gì đến tôi cả. Anh tự cầu phúc cho mình đi."

Cô đâu có ngu. Tưởng Thao gọi cô về lúc này chẳng qua là muốn tìm kẻ gánh tội thay cho những việc bẩn thỉu hắn đã làm. Nếu cô về, e là cả đời này sẽ phải ngồi bóc lịch trong tù.

Sắc mặt Tưởng Thao biến đổi liên tục, hắn xuống nước: "Chỉ cần cô chịu về, tôi sẽ chia cho cô một nửa số cổ phần còn lại của tôi!"

"Không cần đâu, anh cứ giữ lấy mà dùng. Nói không chừng ngày Tưởng Thị sụp đổ, đống cổ phần đó cũng chỉ là mớ giấy lộn thôi." Nói xong, Tưởng Vũ Vi dứt khoát cúp máy.

Tưởng Thao điên tiết ném mạnh điện thoại sang ghế phụ. Con tiện nhân này, lúc đầu hắn không nên để cô ta ra nước ngoài dễ dàng như vậy.

Thời gian trôi nhanh, chớp mắt đã đến thứ Bảy. Sáng sớm, Tô Dĩ Ninh và Thẩm Tứ dậy chuẩn bị rồi đưa Đậu Đậu đến nhà Quý Vĩ Hoành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhìn thấy các con, Quý Vĩ Hoành vui mừng ra mặt, nhưng vẫn trách khéo: "Các con bận rộn thế thì cứ lo việc đi, không cần qua đây thăm bố thường xuyên đâu. Ở đây có bảo mẫu chăm sóc chu đáo rồi."

"Bọn con cũng lâu rồi không qua, với lại lần này có chuyện quan trọng muốn thưa với bố."

Thấy vẻ mặt nghiêm túc của con gái, Quý Vĩ Hoành lo lắng: "Chuyện gì thế con?"

"Con và Thẩm Tứ... đã đăng ký kết hôn rồi ạ."

Quý Vĩ Hoành sững người, chân mày nhíu lại: "Vậy bao giờ các con định tổ chức đám cưới?"

Hai người nhìn nhau, Tô Dĩ Ninh khẽ đáp: "Đám cưới... bọn con tạm thời chưa định tổ chức ạ."

Vừa nghe vậy, sắc mặt Quý Vĩ Hoành lập tức sa sầm: "Đây là ý của ai?"

"Là quyết định của cả hai chúng con. Bọn con định sau này khi mọi chuyện ổn định mới tổ chức. Hôm nay qua đây báo tin cho bố để cả nhà mình cùng ăn bữa cơm chung vui thôi ạ."

Quý Vĩ Hoành đập bàn: "Làm gì có chuyện kết hôn mà không tổ chức đám cưới? Các con tự ý đi đăng ký không hỏi ý kiến bố thì thôi, bố có thể hiểu người trẻ các con muốn tự lập, nhưng đám cưới là chuyện đại sự, không tổ chức thì còn ra thể thống gì nữa!"

"Bố, không phải bọn con không muốn, mà là tình hình hiện tại thực sự không thích hợp."

"Có gì mà không thích hợp? Con nói bố nghe xem nào!"

Thấy ông cụ kiên quyết, Tô Dĩ Ninh đành ra hiệu cho Thẩm Tứ: "Anh đưa Đậu Đậu vào phòng chơi một lát đi, để em nói chuyện riêng với bố."

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Sau khi Thẩm Tứ và con trai đi khỏi, Tô Dĩ Ninh ngồi xuống cạnh bố, thấp giọng: "Bố, mẹ con... tuần sau bà ấy sẽ về Thâm Thị."

Quý Vĩ Hoành bàng hoàng: "Con nói cái gì?"

"Bố không nghe nhầm đâu. Bà ấy sắp về đây, và con định sẽ gặp bà ấy một lần. Con và Thẩm Tứ vội vàng đăng ký kết hôn cũng là vì chuyện này."

"Ý con là sao? Bà ấy về thì liên quan gì đến việc các con kết hôn?"

Tô Dĩ Ninh mím môi, kể lại toàn bộ những gì cô biết từ Tô Duệ cho bố nghe.