"Tối qua em ngủ không ngon giấc phải không? Để anh xoa bóp cho em thư giãn."
Tô Dĩ Ninh quay đầu lại nhìn anh, khẽ lắc đầu: "Không cần đâu anh, ngâm nước nóng thế này đã thấy thoải mái lắm rồi."
"Cứ để anh xoa bóp cho em đi. Sau này... không biết đến khi nào mới lại có cơ hội như thế này nữa."
Câu nói vừa thốt ra, bầu không khí giữa hai người lập tức chìm vào khoảng lặng.
Tô Dĩ Ninh cụp mắt xuống, che giấu tia buồn bã xẹt qua nơi đáy mắt.
"Dĩ Ninh, anh xin lỗi. Anh không nên nói những lời này vào lúc này."
Tô Dĩ Ninh xoay người lại, vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy eo anh, vùi mặt vào vòm n.g.ự.c rắn chắc, nhỏ giọng nỉ non: "Không trách anh đâu. Thực ra... em cũng không muốn phải xa anh và Đậu Đậu một chút nào."
Mỗi lần nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của anh và Đậu Đậu, đó chính là khoảnh khắc cô cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian.
Cảm giác hạnh phúc trọn vẹn này, sau khi cô rời đi, chắc chắn sẽ không còn nữa.
Thực ra sâu thẳm trong lòng, cô cũng vô cùng m.ô.n.g lung. Cô không biết khi nào mình mới có thể trở về, mới có thể đoàn tụ cùng Thẩm Tứ và Đậu Đậu.
Nhưng nếu cô không chấp nhận sang nước M, Thẩm Tứ sẽ nhanh ch.óng mất đi tất cả, Đậu Đậu cũng sẽ bị bắt cóc đưa đến nước M, trở thành con bài tẩy để Tô Ngọc uy h.i.ế.p cô.
Bây giờ có thể giữ lại được Thanh Hồng, có thể để Đậu Đậu ở lại bên cạnh Thẩm Tứ, sống một cuộc đời tự do tự tại, bình an lớn lên, cô đã cảm thấy vô cùng mãn nguyện rồi.
Thẩm Tứ siết c.h.ặ.t vòng tay ôm lấy cô, cằm tựa lên đỉnh đầu cô, trầm giọng nói: "Được rồi, chúng ta không nghĩ đến những chuyện buồn bã này nữa. Đã cất công ra ngoài chơi, nhất định phải vui vẻ tận hưởng trọn vẹn ba ngày này."
"Vâng."
"Em quay lưng lại đi, anh xoa bóp vai cho em."
"Vâng."
Tô Dĩ Ninh cúi đầu xoay người lại, không muốn để Thẩm Tứ nhìn thấy đôi mắt đã đỏ hoe ngấn nước của mình.
Nhưng cô không hề hay biết rằng, Thẩm Tứ ở phía sau lưng cô, hốc mắt cũng đã đỏ lựng từ bao giờ.
Hai người ngâm mình trong suối nước nóng hơn một giờ đồng hồ mới chịu lên bờ.
Đậu Đậu thì đã sớm đổi qua mấy hồ nước khác nhau. Nhưng mục đích chính của cậu nhóc không phải là ngâm mình thư giãn, mà là tìm chỗ để nghịch nước, tắm táp chỉ là chuyện tiện thể mà thôi.
Thấy Tô Dĩ Ninh và Thẩm Tứ bước lên bờ, cậu bé vội vàng lóp ngóp bò từ dưới hồ lên, chạy lon ton đến bên cạnh Tô Dĩ Ninh.
"Mẹ ơi, ở đây chơi vui quá đi mất!"
Tô Dĩ Ninh không nhịn được bật cười, lấy khăn tắm lau người cho con trai: "Vui thì vui nhưng cũng không thể ngâm nước quá lâu được, nếu không sẽ dễ bị thiếu oxy gây ch.óng mặt đấy. Chúng ta đi tắm tráng trước, lát nữa đi ăn trưa, rồi về phòng nghỉ ngơi một lát. Chiều nay ba mẹ lại đưa con ra ngoài chơi tiếp, chịu không?"
Đậu Đậu phấn khích gật đầu lia lịa: "Vâng ạ!"
Cả nhà ba người trở về khu thay đồ, tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo tươm tất rồi lên xe điện di chuyển đến nhà hàng của khu nghỉ dưỡng.
Vừa bước vào nhà hàng và yên vị tại bàn, một nhân viên phục vụ đã nhanh nhẹn bước tới: "Thẩm tiên sinh, Thẩm phu nhân, nhà hàng chúng tôi đã chuẩn bị sẵn thực đơn các món Âu, món Trung và món Thái. Xin hỏi trưa nay hai vị muốn dùng bữa với phong cách ẩm thực nào ạ?"
Thẩm Tứ nhìn sang Tô Dĩ Ninh, cưng chiều nói: "Dĩ Ninh, em quyết định đi."
Tô Dĩ Ninh cúi đầu nhìn Đậu Đậu, thấy ánh mắt thèm thuồng của cậu nhóc đang dán c.h.ặ.t vào hình ảnh chiếc đùi gà nướng vàng rộm trên menu, cô không nhịn được cong môi cười: "Em muốn ăn bít tết, nhưng Đậu Đậu chắc chắn là muốn ăn đùi gà rồi."
Thuận theo ánh mắt của cô nhìn sang, Thẩm Tứ phát hiện hai mắt Đậu Đậu sắp dính c.h.ặ.t vào bức hình chiếc đùi gà nướng đến nơi rồi. Anh bật cười thành tiếng: "Vậy hai vợ chồng mình ăn món Âu, còn Đậu Đậu thì ăn món Trung."
"Vâng ạ. Xin hỏi bít tết của hai vị muốn độ chín ở mức nào? Có kiêng kỵ nguyên liệu gì không ạ?"
Tô Dĩ Ninh lắc đầu: "Của tôi chín chín phần, không có kiêng kỵ gì cả."
Thẩm Tứ nhạt giọng: "Của tôi chín bảy phần."
"Vâng. Vậy cậu chủ nhỏ ngoài đùi gà nướng ra, còn muốn gọi thêm món gì khác không ạ?"
"Tạm thời cứ như vậy đi."
"Vâng, nếu lát nữa cần gọi thêm món, ngài có thể trực tiếp nhấn chuông phục vụ trên bàn."
Nói xong, nhân viên phục vụ cung kính xoay người rời đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nửa giờ sau, các món ăn của cả nhà được dọn lên cùng một lúc.
Chiếc đùi gà mà Đậu Đậu gọi được nướng vàng ươm, lớp da bóng bẩy giòn rụm, nhìn qua là biết bên ngoài giòn tan, bên trong thịt mềm mọng nước.
Nhân viên phục vụ cẩn thận đặt đĩa đùi gà trước mặt Đậu Đậu, ân cần nhắc nhở: "Cậu chủ nhỏ cẩn thận kẻo bỏng nhé."
Sau đó, cô ấy tiếp tục đặt hai phần bít tết nóng hổi trước mặt Thẩm Tứ và Tô Dĩ Ninh, tao nhã mở nắp đậy bằng bạc ra.
"Chúc quý khách ngon miệng."
Nhân viên phục vụ lui xuống, cả nhà bắt đầu dùng bữa.
Tô Dĩ Ninh vừa cầm d.a.o nĩa lên chuẩn bị cắt bít tết, Thẩm Tứ đã đột ngột vươn tay kéo đĩa bít tết của cô về phía mình: "Để anh cắt giúp em."
Ngay cả khi làm một việc đơn giản như cắt bít tết, từng động tác của Thẩm Tứ vẫn toát lên vẻ tao nhã, quý phái bức người.
Tô Dĩ Ninh chống cằm ngắm nhìn anh, trong ánh mắt tràn ngập sự yêu thương và ỷ lại.
Rất nhanh, Thẩm Tứ đã đặt đĩa bít tết được cắt thái hoàn hảo trở lại trước mặt cô.
"Xong rồi đây."
Tô Dĩ Ninh cúi đầu nhìn xuống. Những miếng bít tết trong đĩa được cắt cực kỳ ngay ngắn, đều tăm tắp, hơn nữa gần như mỗi miếng đều có hình vuông chuẩn xác đến từng milimet.
Cô ngẩn người mất một giây, sau đó không nhịn được bật cười khúc khích: "A Tứ, anh có bị hội chứng ám ảnh cưỡng chế không vậy?"
Thẩm Tứ đang cắt phần bít tết của mình, nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn cô, thản nhiên đáp: "Đối với một số việc thì có."
"Ví dụ như việc cắt bít tết này sao?"
Động tác trên tay Thẩm Tứ khựng lại. Anh cúi xuống nhìn đĩa bít tết cũng đang được cắt thành những hình vuông đều chằn chặn của mình.
"..."
Cả nhà dùng xong bữa trưa thì cùng nhau trở về phòng nghỉ. Căn phòng họ đặt là một căn hộ gia đình cao cấp. Vừa mở cửa bước vào là khu vực phòng ăn sang trọng, bên trái phòng ăn là gian bếp hiện đại. Đi sâu vào trong là phòng khách rộng rãi nối liền với ban công ngắm cảnh. Hành lang bên trái phòng khách dẫn đến hai phòng ngủ tiện nghi và phòng vệ sinh.
Cách bài trí trong phòng vô cùng tối giản nhưng không kém phần tinh tế, phóng khoáng, đúng chuẩn phong cách mà Tô Dĩ Ninh yêu thích.
Cả nhà ngồi chơi ở phòng khách một lúc. Phát hiện Đậu Đậu bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài buồn ngủ, Tô Dĩ Ninh liền bế cậu bé vào phòng ngủ dỗ dành.
Đợi đến khi Đậu Đậu ngủ say sưa, cô mới rón rén bước ra, nhẹ nhàng khép cửa lại.
Vừa đóng cửa phòng ngủ của Đậu Đậu, cô đã thấy Thẩm Tứ đang ngồi trầm ngâm trên sô pha phòng khách, cúi gằm mặt không biết đang suy nghĩ chuyện gì.
Tô Dĩ Ninh mím môi, bước đến ngồi xuống bên cạnh anh: "A Tứ, anh sao vậy?"
Nghe thấy giọng nói dịu dàng của Tô Dĩ Ninh, Thẩm Tứ ngẩng đầu lên nhìn cô, ánh mắt u ám: "Vừa rồi Tô Duệ gọi điện đến, nói vé máy bay của em đã được gửi đến biệt thự rồi."
Bàn tay đang buông thõng bên hông của Tô Dĩ Ninh bất giác siết c.h.ặ.t lại. Cô nhích lại gần, vươn tay ôm lấy cổ anh, tựa đầu lên bờ vai vững chãi của anh.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
"A Tứ, chúng ta đã hứa với nhau rồi mà, mấy ngày này nhất định phải thật vui vẻ."
Thẩm Tứ im lặng một lúc lâu mới khàn giọng lên tiếng: "Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc hai ngày nữa em sẽ rời xa anh và Đậu Đậu, anh thật sự không thể nào vui vẻ nổi."
"Em hiểu, nhưng đây là cách duy nhất để bảo vệ mọi người rồi."
"Ừ."
Thẩm Tứ vươn tay ôm c.h.ặ.t lấy cô. Một lúc lâu sau, anh mới lưu luyến buông ra.
"Được rồi, chúng ta vào ngủ trưa đi. Chiều nay còn phải lấy sức đưa Đậu Đậu đi chơi nữa."
Tô Dĩ Ninh lắc đầu: "Trước khi đi ngủ, em còn có chuyện quan trọng muốn nói với anh."
"Chuyện gì vậy?"
Cô lấy từ trong túi xách ra cuốn sổ nhỏ mà tối qua Đậu Đậu đã cặm cụi viết danh sách những phần thưởng muốn có, lật ra rồi đưa đến trước mặt Thẩm Tứ.
"Đây là danh sách Đậu Đậu viết tối qua, bên trong đều là những món quà mà con muốn có. Em dự định trong hai ngày tới sẽ đi mua cho đủ những thứ còn lại trong danh sách này, đồng thời chuẩn bị thêm một số món quà khác nữa. Sau này, mỗi dịp sinh nhật con hay lễ tết, anh cứ giúp em tùy ý chọn một món trong số đó để tặng cho con nhé."