Nghe vậy, trợ lý lập tức cúi đầu thấp hơn, run rẩy lên tiếng: "Tô thiếu, xin lỗi, là tôi lỡ lời."
Tô Duệ không nói gì thêm, khí chất áp bức tỏa ra từ người anh khiến trợ lý như ngồi trên đống lửa, vội vàng lấy điện thoại ra đặt vé máy bay.
Mười phút sau.
"Tô thiếu, đã đặt xong chuyến bay tám giờ sáng mai, đây là chuyến sớm nhất rồi ạ."
"Ừ." Tô Duệ lười biếng đáp một tiếng.
Trợ lý biết mình vừa phạm lỗi, không dám ho he thêm lời nào, thu mình lại ở ghế phụ, chỉ mong bản thân có thể biến thành người vô hình.
Cùng lúc đó, tại văn phòng tổng giám đốc tập đoàn Thanh Hồng ở Thâm Thị.
Thẩm Tứ đưa bản hợp đồng đã ký cho Trần Diệu, khẽ mỉm cười: "Trần tổng, hợp tác vui vẻ."
Trên mặt Trần Diệu cũng rạng rỡ nụ cười: "Hợp tác vui vẻ."
Cầm bản hợp đồng rời khỏi Thanh Hồng, vừa lên xe, Trần Diệu đã lập tức gọi một cuộc điện thoại.
"Chào ngài, tôi đã ký xong hợp đồng với Thanh Hồng rồi, tiếp theo cần làm gì nữa không?"
"Không cần nữa, anh mau ch.óng quay về nước M đi, đừng để Tô Ngọc nảy sinh nghi ngờ."
"Vâng, tôi hiểu rồi."
Cúp máy, Trần Diệu cười lạnh một tiếng. Đã là Tô Duệ và Tô Ngọc không cho hắn cơ hội, vậy thì hắn chỉ còn cách đổi người khác để nịnh bợ. Dù sao, gia tộc Nick dưới trướng Tô Ngọc nhìn thì bình yên nhưng bên trong lại sóng ngầm dữ dội. Hắn cũng không thể đặt cược hết vào một người, đúng không?
Cất kỹ hợp đồng, hắn bảo thư ký: "Đặt vé máy bay về nước M ngay." Đợi khi về đến đó, hắn sẽ tìm cơ hội đi thăm Tô Dĩ Ninh một chuyến.
Chiều tối hôm sau, Tô Duệ vừa xuống sân bay Thâm Thị đã lập tức đến thẳng Thanh Hồng. Thẩm Tứ đồng ý gặp anh, nhưng thái độ vô cùng lạnh nhạt.
"Tô thiếu, tôi đã nói rõ trong điện thoại rồi, Thanh Hồng không cần sự giúp đỡ của anh, mời về cho."
Tô Duệ chặn đường hắn, lạnh lùng nói: "Thẩm tổng, bây giờ không phải lúc để bốc đồng. Một khi Thanh Hồng phá sản, anh sẽ thật sự mất đi cơ hội ở bên Dĩ Ninh đấy."
Nghe đến cái tên này, ánh mắt Thẩm Tứ lạnh lẽo như băng giá: "Tô thiếu, anh lấy tư cách gì mà nhắc đến Dĩ Ninh với tôi? Ngay từ đầu nếu không phải anh tìm đến cô ấy, Tô nữ sĩ cũng sẽ không xuất hiện, cô ấy lại càng không phải rời xa cha con tôi. Còn Tô nữ sĩ, bà ta đừng tưởng giam lỏng Dĩ Ninh ở nước M là có thể muốn làm gì thì làm. Sẽ có một ngày, tôi nhất định sẽ đón cô ấy trở về!"
"Thẩm tổng, tôi biết anh oán hận tôi và cô út, nhưng hiện tại giữ được Thanh Hồng mới là ưu tiên hàng đầu."
"Anh yên tâm, Thanh Hồng sẽ không phá sản, và cũng chẳng cần sự giúp đỡ giả tạo của anh. Người nhà họ Tô các người là hạng người gì, tôi đã nhìn thấu rồi. Dĩ Ninh vốn dĩ không nên mang họ Tô của các người!"
Không thèm nhìn đến phản ứng của Tô Duệ, Thẩm Tứ trực tiếp lướt qua anh rời đi. Tô Duệ định đuổi theo nhưng đã bị Tôn Hành chặn lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Tô thiếu, mời về cho."
Tô Duệ nhìn Tôn Hành, trầm giọng: "Tôn thư ký, anh theo Thẩm tổng nhiều năm như vậy, chắc hẳn không muốn thấy Thanh Hồng vì sự bốc đồng của anh ấy mà đi đến đường cùng chứ? Hy vọng anh có thể khuyên nhủ Thẩm tổng chấp nhận sự giúp đỡ của tôi."
Tôn Hành im lặng một lát rồi từ tốn đáp: "Ý tốt của Tô thiếu tôi xin nhận, nhưng tôi tin Thẩm tổng có lý do của mình. Mời anh về."
Thấy thái độ cứng rắn của Tôn Hành, Tô Duệ nhíu mày. Cuối cùng, anh chỉ để lại lời nhắn rằng nếu Thẩm Tứ đổi ý thì hãy liên lạc, anh sẽ ở lại Thâm Thị vài ngày.
Tô Duệ vừa đi, Tôn Hành đã vào văn phòng báo cáo: "Thẩm tổng, Tô thiếu đã đi rồi ạ."
"Ừ, sau này nếu anh ta còn đến thì không cần gặp." Anh sẽ không để người nhà họ Tô có cơ hội tính kế mình thêm lần nào nữa. Với anh, Tô Duệ hay Tô Ngọc cũng đều cá mè một lứa, chỉ khác là Tô Ngọc ra tay tàn độc trực diện, còn Tô Duệ thì lại thích đóng vai người tốt giả tạo.
"Vâng, Thẩm tổng."
Tôn Hành lui ra, Thẩm Tứ lại vùi đầu vào đống tài liệu.
Ở phía bên kia, Tô Duệ rời khỏi Thanh Hồng nhưng không về khách sạn ngay mà bảo tài xế lái xe đến trường mầm non của Đậu Đậu. Nhờ sự sắp xếp trước, anh nhanh ch.óng gặp được cậu bé.
Thấy anh, Đậu Đậu rất phấn khích: "Sư phụ! Không phải thầy đã về nước M rồi sao? Sao thầy lại ở đây?"
Tô Duệ mỉm cười: "Đậu Đậu, con không muốn gặp sư phụ sao?"
"Dạ muốn chứ ạ." Đậu Đậu hớn hở, nhưng rồi lại cúi đầu buồn bã: "Chỉ là dạo này con nhớ mẹ quá..."
Nhìn dáng vẻ ủ rũ của đứa trẻ, Tô Duệ không khỏi mủi lòng. Anh xoa đầu cậu bé, dịu dàng nói: "Đậu Đậu, chẳng phải con đã hứa sẽ cùng sư phụ học kỹ thuật h.a.c.ker sao? Thầy đến đây là để kiểm tra xem dạo này con có tiến bộ không đấy."
Đậu Đậu lắc đầu: "Sư phụ, dạo này con không đụng vào máy tính nữa."
"Tại sao vậy?"
"Vì trước đây con học h.a.c.ker là để mẹ có cuộc sống tốt hơn. Nhưng giờ mẹ đã đi nước M rồi, con có giỏi đến đâu cũng chẳng để làm gì."
Sắc mặt Tô Duệ trầm xuống, anh cố nén tiếng thở dài, ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào mắt cậu bé: "Đậu Đậu, sao con có thể vì người khác mà từ bỏ niềm đam mê và nỗ lực bấy lâu nay của mình?"
"Nhưng mẹ không phải là người khác." Cậu bé nghẹn ngào. Cậu muốn kiếm thật nhiều tiền để nuôi mẹ, để mẹ không phải vất vả. Giờ mẹ đi rồi, mọi thứ đều trở nên vô nghĩa.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Tô Duệ gượng cười, khuyên nhủ: "Đậu Đậu, thầy hiểu mẹ rất quan trọng với con. Nhưng nếu con học giỏi kỹ thuật h.a.c.ker, biết đâu sau này con có thể tự mình tìm ra tung tích của mẹ, thậm chí là tìm cách gặp lại bà ấy thì sao?"
Trong mắt Đậu Đậu lóe lên một tia hy vọng. Tô Duệ định nói tiếp thì điện thoại trong túi bỗng rung lên.