Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 795: Quân Cờ Trong Tay Mẹ Ruột



"Còn nữa, cô đừng tốn công vẽ bản đồ trang viên làm gì. Muốn trốn thì cứ thử xem, để xem tôi tìm thấy cô trước, hay là cô thoát khỏi đây trước."

Tô Dĩ Ninh trừng mắt nhìn bà ta, nghiến răng gằn từng chữ: "Gia tộc Nick sẽ không bao giờ nằm mãi trong tay bà đâu."

Tô Ngọc bật cười, giọng điệu đầy vẻ mỉa mai: "Chuyện đó không đến lượt cô lo. Cô cứ yên tâm mà làm những việc tôi sai bảo đi." Nói xong, bà ta lạnh lùng xoay người rời đi, đám người giúp việc cũng lục tục kéo ra ngoài.

Hai người giúp việc đang giữ c.h.ặ.t Tô Dĩ Ninh cũng buông tay. Cô ngã quỵ xuống sàn, nhìn căn phòng hỗn độn, bàn tay siết c.h.ặ.t đến trắng bệch. Cô phải tìm cách truyền tin ra ngoài, không thể ngồi chờ c.h.ế.t thế này được. Nhưng hiện tại cô bị giam lỏng, xung quanh không một người thân tín, biết nhờ ai, biết gửi cho ai bây giờ?

Suy nghĩ mãi không ra cách, Tô Dĩ Ninh mím môi, lẳng lặng bắt đầu dọn dẹp đống đồ đạc vương vãi.

Sáng sớm hôm sau, Tô Dĩ Ninh vừa thức dậy đã nghe tiếng gõ cửa dồn dập. Giọng người giúp việc vang lên: "Cô Tô, phu nhân nói hôm nay trang viên có khách quý, bảo cô thay đồ rồi xuống phòng khách ngay."

Tô Dĩ Ninh ngồi dậy, đáp gọn lỏn: "Biết rồi."

Hơn hai mươi phút sau, cô mới có mặt ở phòng khách. Tô Ngọc ngồi trên sofa, vẻ mặt đã bắt đầu lộ rõ sự thiếu kiên nhẫn. Đối diện bà ta là một thanh niên khoảng ngoài hai mươi, tóc vàng mắt xanh. Ngay khi Tô Dĩ Ninh bước vào, ánh mắt hắn đã dán c.h.ặ.t lên người cô, không hề che giấu sự tò mò.

"Đến rồi à. Giới thiệu với cô, đây là Ricky, con trai bạn thân tôi. Hai người làm quen đi."

Tô Dĩ Ninh nhìn người đàn ông trước mặt, nhàn nhạt lên tiếng: "Chào anh, tôi là Tô Dĩ Ninh."

Ricky nhếch môi cười: "Chào cô Tô, tôi là Ricky." Tiếng Hán của hắn cực kỳ chuẩn, nếu không nhìn mặt, chắc chắn cô sẽ nghĩ đây là một người bản xứ.

Tô Ngọc đứng dậy, nhìn hai người: "Dĩ Ninh, cô đưa Ricky đi dạo vườn hoa đi. Tôi còn chút việc, trưa nay chúng ta sẽ cùng dùng bữa."

Tô Dĩ Ninh gật đầu: "Được."

Thấy cô ngoan ngoãn, Tô Ngọc tỏ ra rất hài lòng. Bà ta tin rằng chỉ cần để Tô Dĩ Ninh hiểu rõ cô không còn con đường nào khác ngoài việc nghe lời mình, cô sẽ sớm thôi phản kháng. Bà ta dặn dò Ricky bằng tiếng Anh, mời hắn ở lại dùng bữa trưa rồi rời đi.

Phòng khách rộng lớn giờ chỉ còn lại Tô Dĩ Ninh và Ricky. Hắn nhìn cô, mỉm cười lịch thiệp: "Cô Tô, chúng ta ra vườn dạo chút nhé?"

"Được."

Hai người thong thả bước ra vườn hoa. Ricky là người khá khéo léo, hắn chủ động tìm chủ đề trò chuyện nên không khí cũng không quá ngột ngạt. Đi dạo được hơn một giờ, Ricky đột ngột lên tiếng: "Cô Tô, tôi rất có cảm tình với cô. Không biết ấn tượng đầu tiên của cô về tôi thế nào?"

Tô Dĩ Ninh thừa biết ý đồ của Tô Ngọc là muốn gán ghép hai người. Cô lười phải làm ầm ĩ, vì cô biết dù có phản đối, bà ta cũng sẽ dùng cách khác để ép buộc cô. Cô nhìn Ricky, bình thản đáp: "Ricky tiên sinh, anh là một người rất tốt."

Ricky nhướng mày: "Vậy là tôi vừa bị phát 'thẻ người tốt' rồi sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tô Dĩ Ninh không nhịn được mà bật cười: "Ricky tiên sinh cũng biết đến cụm từ này à?"

"Tất nhiên rồi, tôi đâu có sống tách biệt với thế giới. Cô Tô, chắc cô cũng biết dì Tô Ngọc muốn tác hợp cho chúng ta đúng không?"

"Phải. Ricky tiên sinh, tôi có thể hỏi anh một câu không?"

"Cô cứ tự nhiên."

"Gia đình anh có ai đang làm việc cho gia tộc Nick không?"

Ricky hơi khựng lại: "Cha tôi đang làm việc cho dì Tô Ngọc, còn mẹ tôi là bạn thân của dì ấy."

"Vậy bà ấy có nói với gia đình anh rằng, ở Hoa Quốc tôi đã kết hôn, có một đứa con năm tuổi, và tôi với chồng mình cực kỳ yêu nhau không?"

Lời vừa dứt, sắc mặt Ricky lập tức trở nên vô cùng khó coi. Hắn sượng sùng lên tiếng: "Cô Tô, tôi đột nhiên nhớ ra mình còn việc gấp, trưa nay không thể ở lại dùng bữa được. Phiền cô cáo lỗi với dì Tô Ngọc giúp tôi."

Tô Dĩ Ninh mỉm cười đắc ý: "Được thôi."

Nhìn bóng lưng vội vã rời đi của Ricky, khóe môi cô cong lên. Sắp có kịch hay để xem rồi.

Chưa đầy một giờ sau, Tô Ngọc đã đùng đùng nổi giận tìm đến cô.

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

"Tô Dĩ Ninh! Cô đã nói cái gì với Ricky hả?!" Bà ta đang cần sự ủng hộ của cha Ricky để thâu tóm gia tộc Nick, vậy mà đứa con gái này lại phá hỏng tất cả.

Tô Dĩ Ninh vẫn thản nhiên như không: "Tôi chỉ nói sự thật thôi. Ai bảo bà không nói rõ với anh ta chuyện tôi đã có chồng con ở trong nước?"

"Cô nghĩ tôi có thể nói chuyện đó ra sao?! Cô không nghĩ xem, nếu biết cô đã kết hôn, người đàn ông nào còn thèm để mắt đến cô nữa?!"

Trước những lời nh.ụ.c m.ạ của mẹ ruột, Tô Dĩ Ninh không hề nao núng, cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào bà ta: "Chẳng phải bà cũng từng kết hôn với ba tôi, rồi sau đó vẫn gả vào đây và sinh thêm hai đứa con đó sao? Bà cứ tiếp tục giới thiệu người khác đi, chắc chắn sẽ có người chịu thôi."

"Cô!" Tô Ngọc tức đến run người, chỉ tay vào mặt cô định mắng nhưng lại nghẹn họng không nói được lời nào.

Tô Dĩ Ninh thong thả rót một ly nước đưa cho bà ta: "Đừng giận quá, bà cũng không còn trẻ nữa, lỡ tức đến mức đột quỵ thì hai đứa con quý t.ử của bà chắc chẳng ai rảnh mà chăm sóc bà đâu."