Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 797: Âm Mưu Của Đại Lị



Nói xong, Đại Lị hậm hực quay người bỏ đi. Nhìn bóng lưng em gái, Bố Lai Ân chỉ biết lắc đầu cười khổ. Bao năm qua, Tô Ngọc bảo vệ Đại Lị quá kỹ, khiến cô ta vẫn còn ngây thơ nghĩ rằng Tô Dĩ Ninh về đây là để tranh giành vị trí thừa kế. Thật là nực cười.

Nhưng như vậy cũng tốt, Đại Lị vốn là kẻ không giữ được bí mật. Nếu để cô ta biết Tô Dĩ Ninh thực chất chỉ là một "lá chắn" mà Tô Ngọc tìm về để đỡ đạn cho anh em họ, nhỡ đâu lúc đắc ý cô ta lại lỡ miệng nói ra thì hỏng hết kế hoạch. Nghĩ vậy, Bố Lai Ân cảm thấy cứ để em gái tiếp tục ngây thơ như thế lại hay hơn.

Trở về phòng, Đại Lị càng nghĩ càng tức, cô ta mở điện thoại than vãn với cô bạn thân. Nghe xong câu chuyện, cô bạn kia liền hiến kế: có thể nhân cơ hội bữa tiệc thứ Bảy này để làm cho Tô Dĩ Ninh một phen bẽ mặt.

Đại Lị hơi do dự. Dù sao bữa tiệc này cũng là ý của mẹ và anh trai, nếu cô ta làm loạn khiến bữa tiệc hỏng bét, chắc chắn Tô Ngọc sẽ không để yên. Nhưng nếu cứ để Tô Dĩ Ninh thuận lợi trở thành người nhà họ Nick, cô ta lại không cam tâm. Cô ta hỏi bạn thân xem có cách nào khiến Tô Dĩ Ninh xấu hổ mà bản thân lại không bị phát hiện không.

Cô bạn kia bày cho cô ta cách khiến Tô Dĩ Ninh bị dị ứng hoặc phát bệnh đột ngột ngay trong bữa tiệc. Như vậy, cô ta sẽ mất mặt trước đám đông mà chẳng ai nghi ngờ được là do Đại Lị làm. Nghe xong, Đại Lị lập tức ưng ý, gửi lại một chữ "OK" rồi thoát ứng dụng.

Những ngày tiếp theo, Tô Ngọc không ép Tô Dĩ Ninh đi xem mắt nữa mà mời một giáo viên lễ nghi đến dạy bảo cô. Tô Dĩ Ninh chẳng biết bà ta định giở trò gì, nhưng cô cũng chẳng buồn quan tâm, cứ học hành kiểu đối phó cho xong chuyện.

Mỗi khi kết thúc buổi học, giáo viên lễ nghi lại chạy đến mách lẻo với Tô Ngọc. Ban đầu bà ta còn nổi trận lôi đình, gọi Tô Dĩ Ninh vào phòng làm việc mắng mỏ. Nhưng mắng được hai ngày, thấy cô không những không nghe mà còn cãi lại nhem nhẻm khiến bà ta suýt thì tăng xông, Tô Ngọc đành buông xuôi, bảo giáo viên cứ dạy đại khái cho có lệ là được.

Chớp mắt đã đến thứ Sáu. Trong bữa tối, Tô Ngọc chính thức thông báo về bữa tiệc ngày mai để giới thiệu Tô Dĩ Ninh với giới thượng lưu. Tô Dĩ Ninh vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt: "Ồ, biết rồi."

Thái độ này khiến Tô Ngọc vô cùng khó chịu: "Cô chỉ có phản ứng thế thôi sao?"

Tô Dĩ Ninh nhướng mày mỉa mai: "Vậy bà muốn tôi phải phản ứng thế nào? Chẳng lẽ phải cảm động đến rơi nước mắt? Tôi nhớ mình chưa từng cầu xin bà tổ chức tiệc để giới thiệu tôi là con gái bà đâu nhỉ?"

"Tô Dĩ Ninh! Cô có biết ngoài kia có bao nhiêu người khao khát được làm con gái tôi, được trở thành thành viên của gia tộc Nick không?" Gia tộc Nick thế lực trải khắp toàn cầu, ở nước M này cũng thuộc hàng danh gia vọng tộc bậc nhất. Trở thành người nhà họ Nick đồng nghĩa với việc nắm giữ vô vàn đặc quyền. Vậy mà Tô Dĩ Ninh lại khinh khỉnh như không, Tô Ngọc thật muốn bổ não cô ra xem bên trong chứa cái gì.

Tô Dĩ Ninh cười nhạt: "Nếu họ là tôi, chắc chắn họ cũng chẳng thấy vinh dự gì đâu. Tô nữ sĩ, bà tự tin quá rồi đấy."

"Cô đúng là đồ không biết điều!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tô Dĩ Ninh gật đầu: "Phải, bà nói đúng, tôi chính là kẻ không biết điều đấy. Vậy nên bà hủy bữa tiệc ngày mai đi."

Sắc mặt Tô Ngọc sa sầm lại, bà ta im lặng. Bà ta không thể hủy tiệc, vì đó là một mắt xích cực kỳ quan trọng trong kế hoạch của mình. Nhìn vẻ mặt tức tối của mẹ ruột, Tô Dĩ Ninh thấy thật nực cười. Vừa muốn lợi dụng người ta, lại vừa muốn người ta phải mang ơn mình, thật là tham lam vô độ.

Thấy Tô Dĩ Ninh liên tục công kích mẹ, Đại Lị đầy vẻ chán ghét. Cô ta không hiểu nổi tại sao mẹ lại phải nhẫn nhịn một kẻ như vậy. Lúc này, Bố Lai Ân mới lên tiếng phá tan bầu không khí căng thẳng: "Chị Dĩ Ninh, dù chúng ta cùng mẹ khác cha, nhưng chị đã ở đây rồi thì chúng ta là người một nhà. Mẹ tổ chức tiệc cũng là vì muốn tốt cho chị thôi."

Tô Dĩ Ninh quay sang nhìn hắn, cười khẩy: "Nếu bữa tiệc này tổ chức vì tôi, vậy tại sao tôi lại là người cuối cùng được biết?"

Bố Lai Ân cứng họng, ánh mắt tối sầm lại. Tô Ngọc lạnh lùng tiếp lời: "Cô biết lúc nào mà chẳng được?"

"Cũng đúng, chẳng quan trọng. Nhưng tôi không hy vọng các người vừa lợi dụng tôi, vừa lấy danh nghĩa vì tôi để đ.á.n.h bóng tên tuổi. Làm vậy trông 'rẻ tiền' lắm."

"Tô Dĩ Ninh! Cô nói ai rẻ tiền hả?!" Nếu không phải vì cô còn giá trị lợi dụng, Tô Ngọc đã tống khứ cô đi từ lâu rồi. Bà ta không hiểu nổi đứa trẻ đáng yêu ngày nào sao lớn lên lại trở nên gai góc và khó ưa đến thế.

Tô Dĩ Ninh chẳng hề sợ hãi: "Tôi nói bà đấy, biết rồi còn hỏi làm gì?"

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Tô Ngọc tức đến mức đập mạnh đũa xuống bàn, quát lớn: "Cút! Cô cút ngay cho tôi!"

Tô Dĩ Ninh đứng phắt dậy: "Được thôi, phiền bà bảo người mở cửa trang viên cho tôi đi. Tôi cũng muốn đi lắm rồi, chỉ sợ có kẻ lại không nỡ để tôi đi thôi."

Tô Ngọc cười lạnh: "Được! Tôi sẽ bảo người mở cửa cho cô đi. Để tôi xem một kẻ không xu dính túi, không thiết bị liên lạc như cô thì có thể đi được đến đâu!"