Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 807



Trong phòng ngủ, Tô Dĩ Ninh nghe thấy quản gia nói muốn lấy chìa khóa dự phòng mở cửa, mày nhíu lại, suy nghĩ một chút rồi vẫn đứng dậy ra mở cửa.

Cửa vừa mở, quản gia liền hơi cúi đầu chào cô: “Tô tiểu thư, phu nhân bảo tôi đưa cô đến đại sảnh, còn có rất nhiều khách khứa muốn giới thiệu cho cô làm quen.”

“Được, đi thôi.”

Tô Dĩ Ninh không phản kháng nữa, nếu Tô Ngọc đã có thể làm ra chuyện cho quản gia lấy chìa khóa dự phòng mở cửa phòng ngủ của cô, thì nếu cô còn phản kháng, Tô Ngọc nhất định sẽ nghĩ ra cách khác để đối phó cô.

Dù sao mục đích làm Tô Ngọc ghê tởm của cô cũng đã đạt được rồi, bây giờ qua đó cũng chẳng mất mát gì.

Đến đại sảnh, quản gia dẫn Tô Dĩ Ninh đi đến bên cạnh Tô Ngọc.

“Phu nhân, Tô tiểu thư tới rồi.”

Tô Ngọc quay đầu nhìn Tô Dĩ Ninh một cái, thần sắc nhàn nhạt nói: “Ừ, ông đi làm việc đi.”

Sau khi quản gia rời đi, Tô Ngọc nhìn về phía Tô Dĩ Ninh, trên mặt mang theo nụ cười, nhưng sự chán ghét trong đáy mắt thì làm cách nào cũng không che giấu được.

“Tô Dĩ Ninh, bữa tiệc hôm nay là tổ chức vì mày, tao không truy cứu chuyện ngày hôm đó mày rời khỏi trang viên đã đi đâu, tốt nhất mày cũng đừng được đằng chân lân đằng đầu, thách thức giới hạn của tao.”

Tô Dĩ Ninh nhướng mày, cười nói: “Tô nữ sĩ, rốt cuộc là bà không truy cứu, hay là tự mình lén lút điều tra sau lưng, trong lòng bà tự rõ. Còn nữa, bà nói bữa tiệc này tổ chức vì tôi, không cảm thấy đạo đức giả và nực cười sao? Bà làm vậy không phải vì tôi, mà là vì đôi con trai con gái của bà và cái vị trí người nắm quyền gia tộc Nick kia.”

Ánh mắt Tô Ngọc đột nhiên trở nên âm trầm, nhưng nụ cười trên mặt vẫn không hề thay đổi.

“Bất kể là vì cái gì, mày chỉ có một lựa chọn là ngoan ngoãn nghe lời. Tao đã phái không ít người theo dõi Thẩm Tứ và Đậu Đậu, mày sẽ không ngây thơ cho rằng người đứng sau lưng mày có thể bảo vệ bọn nó chứ? Cho dù có thể bảo vệ tốt, chẳng lẽ có thể thời thời khắc khắc đều không lơ là?”

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

“Nếu bà dám làm gì họ, tôi đảm bảo bà nhất định sẽ hối hận.”

Tô Ngọc đưa tay giả vờ chỉnh lại tóc mai bên má cho cô, cười nói: “Tao có làm gì bọn nó hay không, điều đó phụ thuộc vào việc mày có nghe lời hay không. Đúng rồi, lần này tao còn cho người đón cha mày tới đây, đợi bữa tiệc kết thúc, tao sẽ sắp xếp cho hai người gặp mặt một lần.”

Tô Dĩ Ninh không dám tin ngước mắt lên, khiếp sợ nhìn bà ta: “Bà nói cái gì?!”

Bà ta lại dám bắt cóc Quý Vĩ Hoành từ trong nước đến tận đây?!

Nụ cười bên khóe môi Tô Ngọc càng sâu thêm vài phần: “Sắc mặt đừng khó coi như vậy, sức khỏe ông ấy không tốt, tao vừa hay đưa ông ấy qua đây điều dưỡng thân thể. Đừng căng thẳng, chỉ cần mày ngoan ngoãn nghe lời, ông ấy cũng sẽ bình an vô sự.”

Trong đầu Tô Dĩ Ninh ong ong, không ngờ Tô Ngọc lại có thể táng tận lương tâm đến mức độ này.

Cô muốn bất chấp hoàn cảnh mà trở mặt với Tô Ngọc, nhưng cô biết, cô không thể.

Sở dĩ hiện tại Tô Ngọc chưa động thủ với Quý Vĩ Hoành, chính là vì cô chưa công khai làm loạn với bà ta.

Một khi công khai trở mặt, quân cờ là cô đây sẽ không còn ý nghĩa, Quý Vĩ Hoành cũng mất đi giá trị lợi dụng.

Tô Ngọc của hiện tại, trong lòng ngay cả đứa con gái là cô còn không có, huống chi là một người chồng cũ đã ly hôn nhiều năm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô không những không thể làm loạn với Tô Ngọc, mà còn phải nén sự ghê tởm xuống để phối hợp với Tô Ngọc diễn màn kịch mẹ hiền con thảo.

Bàn tay buông thõng bên người nắm c.h.ặ.t rồi lại buông ra, qua mười mấy giây sau, Tô Dĩ Ninh mới miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Nếu cha tôi xảy ra chuyện gì, bà cũng đừng hòng tiếp tục lợi dụng tôi.”

Tô Ngọc đưa tay ôm lấy cô, ghé vào tai cô thì thầm: “Mày yên tâm, chỉ cần mày nghe lời, bất kể là cha mày, hay là Thẩm Tứ và Đậu Đậu, đều sẽ bình an vô sự.”

Giọng điệu bà ta nhẹ nhàng, nhưng Tô Dĩ Ninh nghe xong lại cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Giống như có một con rắn độc đang kề sát bên tai cô thè lưỡi, bất cứ lúc nào cũng có thể quay đầu c.ắ.n cô một cái thật mạnh.

“Lời của bà, tôi còn có thể tin sao?”

“Mày chỉ có thể tin.”

Cơ thể Tô Dĩ Ninh khẽ run rẩy, cô phải dùng hết sức lực mới có thể kiềm chế được xúc động muốn đẩy Tô Ngọc ra.

Những người tham gia bữa tiệc bên cạnh nhìn từ xa, đều tưởng rằng hai mẹ con đang nói chuyện thì thầm thân mật, lại nhìn sang Đại Lị đang đứng ở góc tường, sự ghen tị trong mắt cô ta gần như sắp hóa thành thực thể, trong lòng họ càng thêm tin tưởng vào suy nghĩ Tô Ngọc coi trọng đứa con gái này.

Hơn hai tiếng đồng hồ tiếp theo, Tô Dĩ Ninh bị Tô Ngọc nửa ép buộc đi làm quen với đủ loại người, đi tới đi lui trong đại sảnh.

Đến khi bữa tiệc kết thúc, chân cô đã đau nhức đến mức gần như không đi nổi.

Tuy nhiên cô không quên chuyện Tô Ngọc đã uy h.i.ế.p mình trước đó, đợi khách khứa rời đi hết, cô lập tức chặn đường Tô Ngọc đang chuẩn bị về thư phòng.

“Tôi muốn gặp cha tôi!”

Tô Ngọc cũng không vòng vo, trực tiếp bảo quản gia đi sắp xếp xe.

Trước đây Tô Dĩ Ninh không chịu nghe lời bà ta, chẳng phải là vì không có điểm yếu nằm trong tay bà ta sao.

Bây giờ cho nó đi gặp Quý Vĩ Hoành một chút, sau này nó chắc chắn sẽ không dám làm trái ý bà ta nữa.

“Đi đi, nhưng tao chỉ cho mày thời gian nửa tiếng. Vốn dĩ là một tiếng, nhưng vì sự tùy hứng tối nay của mày, cho nên rút ngắn xuống còn nửa tiếng.”

Nói xong lời này, Tô Ngọc liền xoay người đi về phía thư phòng.

Nhìn bóng lưng bà ta, trong mắt Tô Dĩ Ninh ẩn hiện ý lạnh.

Quản gia bước lên phía trước: “Tô tiểu thư, xe đã sắp xếp xong rồi, đang đợi cô ở cổng.”

Tô Dĩ Ninh quay đầu nhìn quản gia, gật đầu nói: “Cảm ơn.”

Trong trang viên này, những người hầu khác thấy Tô Ngọc ghét cô, cũng hùa theo thói đời, đối với cô không phải châm chọc mỉa mai thì cũng là coi như không thấy, chỉ có quản gia là thái độ đối với cô trước sau như một.