Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 820: Brian Gây Họa



Đợi đến khi tâm trạng của Tô Dĩ Ninh hoàn toàn bình tĩnh lại, Andre mới đưa cô trở về.

Xe vừa dừng trước cổng trang viên, người làm đã nhanh ch.óng tiến lại gần: "Ngài Andre, phu nhân dặn khi ngài đưa cô Tô về thì mời ngài qua phòng làm việc của bà ấy một chuyến, bà ấy có việc cần gặp ngài."

Andre gật đầu: "Được, tôi biết rồi."

Anh xuống xe cùng Tô Dĩ Ninh đi vào trong. Tô Dĩ Ninh có chút lo lắng, liệu có phải Tô Ngọc đã biết chuyện Thẩm Tứ đến nước M, hay chuyện Andre bí mật sắp xếp cho hai người gặp mặt không?

Nhận ra sự bất an của cô, Andre hạ thấp giọng trấn an: "Cô Tô, đừng lo lắng. Tôi đoán phu nhân tìm tôi chắc là vì chuyện của tiểu thư Daili thôi."

Tô Dĩ Ninh khẽ gật đầu: "Vâng, vậy anh cẩn thận nhé."

Hai người bước vào đại sảnh, Andre đi về phía phòng làm việc của Tô Ngọc, còn Tô Dĩ Ninh trở về phòng mình. Vừa lên đến tầng hai, cô đã bị Daili chặn đường.

Daili nhìn cô bằng ánh mắt hằn học, đầy vẻ ghen tị: "Cô và Andre đi ăn ở đâu?"

Trước đó, khi thấy Tô Dĩ Ninh và Andre rời đi, Daili cũng định bám theo. Nhưng ngay khi chuẩn bị ra ngoài, cô ta bị quản gia chặn lại thông báo rằng Tô Ngọc không chỉ khóa thẻ tín dụng mà còn thu hồi toàn bộ xe và tài xế của cô ta. Bà ta còn nhắn lại một câu: Khi nào cô ta biết suy nghĩ thì mới khôi phục lại đặc quyền.

Daili tức điên người, tự nhốt mình trong phòng hơn một tiếng đồng hồ. Mãi đến khi Tô Ngọc về, cô ta mới xuống lầu định lý luận, nhưng kết quả là thất bại t.h.ả.m hại. Quyền kinh tế nằm trong tay mẹ, cô ta ngoài việc dậm chân tức tối thì chẳng làm gì được.

Tô Dĩ Ninh nhìn cô ta bằng ánh mắt lạnh nhạt: "Cô chắc chắn là muốn tự tìm ngược đãi đấy chứ?"

Sắc mặt Daili cứng đờ, nghiến răng quát: "Tôi bảo cô nói thì cô nói đi!"

"Ồ, vậy thì tôi không nói đấy."

"Cô...!"

Tô Dĩ Ninh tiến lại gần, ghé sát tai Daili nói nhỏ: "Người tạt nước lạnh vào tôi hôm đó là do cô sai khiến phải không?"

Daili hừ lạnh một tiếng, chẳng thèm giấu giếm: "Là tôi thì đã sao?"

Cô ta hoàn toàn không sợ Tô Dĩ Ninh biết chuyện, bởi nếu Tô Ngọc thực sự quan tâm đến đứa con rơi này thì đã sớm trừng phạt cô ta rồi. Cả trang viên này đều là tai mắt của Tô Ngọc, bà ta không thể không biết chuyện con gái mình đối phó với Tô Dĩ Ninh.

Tô Dĩ Ninh khẽ mỉm cười: "Cũng không sao cả, chỉ là tôi nghĩ Andre chắc chắn sẽ không thích một loại con gái tâm địa độc ác như cô đâu."

Sắc mặt Daili biến đổi liên tục, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương: "Cô nói cái gì? Nhắc lại lần nữa xem!"

"Chẳng phải cô đã nghe rất rõ rồi sao?"

Tô Dĩ Ninh lướt qua cô ta để về phòng, Daili tức tối đuổi theo sau lưng.

"Tô Dĩ Ninh, cô đừng tưởng Andre mời cô ăn một bữa cơm là anh ấy thích cô. Anh ấy tuyệt đối không bao giờ thích loại người như cô đâu!"

Tô Dĩ Ninh thản nhiên gật đầu: "Ừm, nếu cô đã nghĩ vậy thì việc gì phải đứng đây sốt sắng hỏi chúng tôi đi đâu ăn cơm làm gì?"

"Tôi là sợ Andre bị hạng phụ nữ tâm cơ như cô lừa gạt!"

"Ồ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Tóm lại, sau này cô không được phép ra ngoài ăn riêng với anh ấy nữa, nếu không tôi sẽ không để yên cho cô đâu!"

Đối với lời đe dọa của Daili, Tô Dĩ Ninh hoàn toàn ngó lơ. Cô biết rõ Daili ngoài việc giở mấy trò vặt vãnh để làm cô khó chịu thì chẳng có bản lĩnh gì to tát.

Đến trước cửa phòng ngủ, Tô Dĩ Ninh đẩy cửa ra rồi quay lại nhìn Daili: "Cô định vào ngồi chơi à?"

Daili khựng lại, vênh mặt kiêu ngạo: "Tôi thèm vào cái phòng rách nát của cô chắc?"

Tô Dĩ Ninh gật đầu: "Vậy tôi không tiễn." Nói xong, cô dứt khoát đóng cửa lại.

Daili nhìn cánh cửa đóng sầm trước mặt, lòng đầy hậm hực, đứng một lúc lâu mới hậm hực bỏ đi.

Trong phòng làm việc.

Tô Ngọc nhìn Andre, lên tiếng: "Ta nghe nói hôm nay cậu mời Dĩ Ninh ra ngoài ăn cơm?"

Andre mỉm cười lịch thiệp: "Vâng, cô Tô có tính cách rất thú vị, chúng cháu trò chuyện khá hợp nhau."

"Vậy thì tốt. Ta gọi cậu đến chủ yếu là muốn nói về chuyện của Daili." Nói đến đây, Tô Ngọc có chút bất lực lắc đầu: "Đứa con gái này bị ta chiều hư rồi, làm việc thường không suy nghĩ hậu quả. Ta đã mắng nó rồi, sau này nó sẽ không đến làm phiền cậu dạy học cho Dĩ Ninh nữa. Những lời nó nói đều là tính khí trẻ con, hy vọng cậu đừng để bụng."

Ánh mắt Andre trầm xuống, nhưng nụ cười trên môi lại càng sâu hơn: "Dì Tô yên tâm, cháu vẫn luôn xem tiểu thư Daili như em gái mình thôi."

Nhận được câu trả lời vừa ý, Tô Ngọc mỉm cười: "Được rồi, cậu chắc còn nhiều việc, ta không giữ cậu lại nữa."

"Vâng, chào dì Tô."

Sau khi Andre rời đi, Tô Ngọc định tiếp tục xử lý công việc thì quản gia đột ngột gõ cửa bước vào, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.

"Phu nhân, cậu chủ Brian tối qua ở quán bar đã đ.á.n.h người của gia tộc Bumade."

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Sắc mặt Tô Ngọc lập tức đại biến, bà ta bật dậy: "Cái gì?! Thằng bé hiện giờ đang ở đâu?"

Quản gia lo lắng báo cáo: "Tối qua cậu chủ đã bị người của gia tộc Bumade khống chế. Vừa rồi tôi mới nhận được điện thoại từ bên đó, họ bảo chúng ta qua đón người."

Đôi mắt Tô Ngọc bùng lên cơn giận dữ, bà ta nghiến răng: "Đúng là đồ ngu xuẩn!"

Gia tộc Bumade bao năm qua luôn là đối thủ không đội trời chung của gia tộc Nick. Brian thấy người của đối phương không lo tránh đi, ngược lại còn gây hấn, đúng là hết t.h.u.ố.c chữa! Người của gia tộc Bumade gọi điện đến đâu phải để trả người, mà là đang tát thẳng vào mặt bà ta. Hơn nữa, Brian đang nằm trong tay họ, chắc chắn họ sẽ nhân cơ hội này mà đưa ra yêu sách trên trời.

Muốn đưa Brian về an toàn, e rằng cái giá phải trả không hề nhỏ. Nếu không phải là con trai ruột, Tô Ngọc thực sự muốn để mặc cho nó tự sinh tự diệt.

"Chuẩn bị xe ngay!"

Một giờ sau, Tô Ngọc đã có mặt tại dinh cơ của gia tộc Bumade, đối diện với người đứng đầu - Ross Bumade.

"Ross, ông muốn thế nào mới chịu thả Brian?"

Ross là một lão già tóc hoa râm, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian, nhưng đôi mắt xanh nhạt ấy lại lóe lên tia nhìn tinh tường, lão luyện.