Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 830: Biến Cố Của Brian



"Bà Tô, tôi có nói bao nhiêu lần đi chăng nữa thì kết quả vẫn vậy thôi. Bà hà tất phải bắt tôi lặp lại?"

"Hôn lễ này, con không muốn cũng phải đính hôn! Nếu con còn bướng bỉnh, ta sẽ bắt Thẩm Tứ và Đậu Đậu từ trong nước sang đây để họ tận mắt chứng kiến cảnh con đính hôn với người khác!"

Sắc mặt Tô Dĩ Ninh sa sầm: "Bà độc ác như vậy, không sợ bị báo ứng sao?"

Tô Ngọc cười lạnh: "Báo ứng? Ta chỉ tin trên đời này không có việc gì ta không làm được. Còn báo ứng ư? Đợi nó đến rồi hãy hay!"

"Được, vậy tôi sẽ chờ xem khi nào bà bị báo ứng!" Nói xong, Tô Dĩ Ninh dứt khoát quay người rời đi.

Trở về phòng ngủ, Tô Dĩ Ninh mở khung chat với Andre, hỏi anh có biết chuyện Tô Ngọc định tổ chức lễ đính hôn vào tuần sau không.

Andre nhanh ch.óng trả lời: "Hôm nay bà ấy đã tìm tôi nói chuyện này, tôi đã đồng ý."

Tô Dĩ Ninh: "..."

Andre: "Sau khi đính hôn với tôi, cô có thể danh chính ngôn thuận chuyển từ trang viên đến nhà tôi ở. Như vậy bà ấy sẽ không thể kiểm soát cô c.h.ặ.t chẽ nữa. Hơn nữa, ở chỗ tôi, cô sẽ dễ dàng gặp Thẩm Tứ hơn."

Nhìn dòng tin nhắn của Andre, Tô Dĩ Ninh trầm tư. Nếu việc đính hôn thực sự giúp cô thoát khỏi sự kìm kẹp của trang viên này, thì đó quả là một lối thoát.

Tô Dĩ Ninh: "Anh có chắc chắn sau khi đính hôn tôi có thể chuyển ra ngoài không?"

Andre: "Chắc chắn, đây là điều bà ấy đã hứa với tôi."

Thấy vậy, Tô Dĩ Ninh lập tức cảnh giác. Tô Ngọc đã hứa với cô bao nhiêu lần, nhưng chưa lần nào bà ta thực hiện.

Tô Dĩ Ninh: "Chuyện này để mai hãy nói, tối nay tôi cần suy nghĩ thêm."

Thoát khỏi ứng dụng trò chuyện, cô đặt điện thoại sang một bên. Việc rời khỏi trang viên là một sự cám dỗ cực lớn, nhưng nếu Tô Ngọc lật lọng, cô cũng chẳng thể làm gì được bà ta.

Đang mải suy nghĩ, cửa phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ dồn dập. Tô Dĩ Ninh đứng dậy mở cửa, một người giúp việc hớt hải nói: "Cô Tô, phu nhân bảo cô xuống đại sảnh ngay lập tức."

Thấy sắc mặt người giúp việc tái mét, Tô Dĩ Ninh linh cảm có chuyện chẳng lành: "Đã xảy ra chuyện gì?"

"Là... là cậu chủ Brian... cô cứ xuống đó sẽ biết..."

Tô Dĩ Ninh không hỏi thêm, bước nhanh về phía đại sảnh. Vừa bước vào, cô đã thấy Tô Ngọc và Daili đang ngồi trên sofa. Tô Ngọc sắc mặt âm trầm đáng sợ, còn Daili thì đang sụt sùi khóc lóc.

Tô Dĩ Ninh ngồi xuống đối diện, chưa kịp mở lời thì Tô Ngọc đã lên tiếng trước: "Brian gặp chuyện rồi. Ngày mai ta phải đi miền Nam một chuyến. Mấy ngày tới con và Daili cứ ngoan ngoãn ở trong trang viên, đừng có gây thêm họa cho ta. Nếu không, đợi ta về, ta sẽ không tha cho các con đâu!"

Nói xong, bà quay sang hỏi quản gia: "Vé máy bay đã đặt chưa?"

Quản gia nặng nề lắc đầu: "Vẫn chưa ạ, sớm nhất cũng phải sáu giờ sáng mai mới có chuyến."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Vậy thì khởi động máy bay riêng! Bảo phi công chờ sẵn ở bãi đáp!"

"Vâng, thưa phu nhân. Tôi đi liên lạc ngay."

Tô Ngọc đứng phắt dậy, vội vã bước ra ngoài. Tô Dĩ Ninh nhìn theo với vẻ nghi hoặc, cô vẫn chưa rõ rốt cuộc Brian đã xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn bộ dạng của Tô Ngọc, chắc chắn là chuyện lớn.

Sau khi Tô Ngọc đi khỏi, Daili cũng nhanh ch.óng rời đi. Tô Dĩ Ninh nán lại đại sảnh, chờ quản gia quay lại mới hỏi: "Brian bị làm sao vậy?"

Quản gia thở dài, hạ thấp giọng: "Nghe nói cậu chủ Brian bị t.a.i n.ạ.n xe hơi, mất một chân... Cụ thể thế nào thì phải đợi phu nhân về mới rõ."

Tô Dĩ Ninh sững sờ. Cuối cùng cô cũng hiểu tại sao Tô Ngọc lại mất bình tĩnh như vậy. Brian vốn là người thừa kế mà Tô Ngọc dày công bồi dưỡng để tiếp quản gia tộc Nick, giờ cậu ta tàn phế, đây quả là một đòn giáng nặng nề vào tham vọng của bà ta.

Tuy nhiên, chuyện này chẳng liên quan gì đến cô. Đối với người em trai cùng mẹ khác cha này, cô không có chút tình cảm nào, cũng chẳng bận tâm đến sống c.h.ế.t của cậu ta.

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Thấy Tô Dĩ Ninh im lặng, quản gia nhỏ giọng: "Cô Tô, cô về nghỉ sớm đi."

"Ừm."

Tin tức Brian tàn phế nhanh ch.óng lan truyền trong nội bộ gia tộc Nick, rồi lan sang cả những gia tộc lớn như Bumade. Chỉ trong vòng chưa đầy hai giờ, gần như toàn bộ giới thượng lưu phía Bắc đều đã hay tin.

Đêm khuya, Darcy vội vã chạy đến phòng bệnh của Ed Nick.

"Mary, tôi vừa nhận được tin, Brian gặp t.a.i n.ạ.n ở miền Nam, hiện đang trong phòng phẫu thuật. Tô Ngọc đã đến đó rồi. Đây chính là cơ hội tốt nhất của chúng ta!"

Họ đã chờ đợi bao nhiêu năm, chính là để đợi một thời cơ như thế này.

Mary kìm nén sự phấn khích: "Bây giờ tôi nên làm gì?"

"Tôi sẽ triệu tập các thành viên trong gia tộc Nick để họp, xem ai sẽ đứng về phía chúng ta."

Mary gật đầu: "Đúng rồi, ông hãy đến trang viên bắt giữ Daili và đứa con gái kia của bà ta trước. Đến lúc đó, chúng ta sẽ dùng họ làm con bài để đàm phán với Tô Ngọc!"

Darcy gật đầu: "Được, có tin tức gì tôi sẽ liên lạc với bà ngay."

Sau khi Darcy rời đi, Mary ngồi xuống bên giường bệnh, nhìn Ed Nick đang hôn mê bất tỉnh với gương mặt tái nhợt, thầm cầu nguyện lần này Darcy sẽ thành công. Nếu thất bại, Tô Ngọc chắc chắn sẽ không để yên cho bà ta và Vic.

Trong trang viên, Tô Dĩ Ninh trở về phòng nhưng lòng bồn chồn không yên. Cô vừa cầm điện thoại định gọi cho Thẩm Tứ thì nghe thấy tiếng bước chân dồn dập ngoài cửa.

Chưa kịp phản ứng, cửa phòng đã bị đẩy mạnh ra, mấy gã đàn ông mặc đồ đen xông vào. Đi sau họ là một người giúp việc trong trang viên.