Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 833: Trao Đổi Con Tin



Ross vừa dứt lời, đám thuộc hạ đã thô bạo áp giải Mary và Vic tiến lên phía trước.

Nhìn thấy hai mẹ con họ, sắc mặt Darcy nháy mắt trở nên vô cùng khó coi, ánh mắt nhìn Ross hằn lên tia m.á.u như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương.

"Ross, ông dám bắt cóc họ!"

Khóe miệng Ross vẫn giữ nụ cười nhạt nhẽo: "Darcy, tôi đã cố gắng dùng phương thức hòa bình để giải quyết chuyện này, nhưng ông lại rượu mời không uống muốn uống rượu phạt. Tôi đành phải dùng cách tương tự để đàm phán với ông thôi. Chỉ cần ông ngoan ngoãn thả cô Tô ra, tôi lập tức thả Vic và Mary. Nhưng nếu cô Tô bị sứt mẻ dù chỉ một cọng tóc, thì Mary và Vic... e là cũng sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu."

"Ông có biết mình đang làm cái quái gì không? Vic là người thừa kế hợp pháp của gia tộc Nick! Nếu ông dám động đến một ngón tay của cậu ta, chính là đang tuyên chiến với toàn bộ gia tộc Nick!"

Ross vẫn giữ vẻ mặt bình thản như không: "Darcy, theo những gì tôi được biết, người nắm quyền tối cao của gia tộc Nick hiện tại là Tô Ngọc. Nếu gia tộc Bumade quyết định đứng về phía Tô Ngọc, ông nghĩ mình có lấy một tia cơ hội chiến thắng nào sao?"

Trước khi đích thân đến đây, Ross đã điều tra rõ ràng. Nội bộ gia tộc Nick hiện tại quả thực có không ít kẻ gió chiều nào che chiều ấy đang ngấm ngầm ủng hộ Darcy.

Tuy nhiên, cũng có một bộ phận không nhỏ những lão làng bảo thủ kiên quyết phản đối việc để Vic kế thừa gia tộc Nick.

Dù sao trong mắt bọn họ, Vic vĩnh viễn chỉ là một đứa con riêng thấp hèn. Cho dù có tài năng xuất chúng đến đâu, cuối cùng vẫn mang thân phận nhơ nhuốc, không thể đường hoàng bước lên mặt bàn.

Sắc mặt Darcy tối sầm lại, hắn ta lạnh lùng trừng mắt nhìn Ross, hai hàm răng c.ắ.n c.h.ặ.t không thốt nên lời.

"Darcy, mục đích duy nhất của tôi hôm nay chỉ là đưa cô Tô đi. Còn về phần cô Daili, ông bắt cóc cô ta chẳng liên quan gì đến tôi cả. Ông vẫn còn nguyên một con bài tẩy trong tay cơ mà."

Nghe vậy, ánh mắt Darcy khẽ động. Nếu chỉ thả một mình Tô Dĩ Ninh, Daili vẫn nằm gọn trong tay hắn, hắn vẫn có thể dùng con nhãi đó để tiếp tục uy h.i.ế.p đàm phán với Tô Ngọc.

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Thấy vẻ mặt Darcy bắt đầu d.a.o động, Ross bồi thêm một đòn tâm lý: "Tôi cho ông đúng ba phút để suy nghĩ. Nếu ông không chịu thả người, Mary và Vic sẽ phải nếm chút khổ sở đấy."

Nghe ra sự uy h.i.ế.p trần trụi trong giọng điệu của Ross, Darcy trầm mặc một lát, cuối cùng c.ắ.n răng gầm lên: "Được, tôi đồng ý với ông!"

Nói xong, hắn ta quay sang trừng mắt nhìn tên thuộc hạ bên cạnh, lạnh lùng ra lệnh: "Đi lôi con ranh Tô Dĩ Ninh ra đây!"

"Vâng!"

Dưới tầng hầm tối tăm.

Tô Dĩ Ninh và Daili đang dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, trong lúc ý thức đang mơ hồ thì cánh cửa sắt nặng nề đột nhiên bị mở tung.

Hai gã đàn ông mặc đồ đen hùng hổ bước vào, đi thẳng về phía Tô Dĩ Ninh.

Daili bày ra vẻ mặt hả hê xem kịch vui nhìn Tô Dĩ Ninh, hoàn toàn không có nửa điểm ý định lên tiếng cầu xin giúp đỡ.

Huống hồ, bây giờ bản thân cô ta cũng ốc không mang nổi mình ốc.

Nhưng chỉ dựa vào việc mình là đứa con gái ruột thịt được Tô Ngọc cưng chiều nhất, cô ta tin chắc đám ch.ó săn của Darcy sẽ không có gan làm gì tổn hại đến mình.

Trong mắt Tô Dĩ Ninh lóe lên một tia lạnh lẽo: "Các người muốn đưa tôi đi đâu?"

Hai gã áo đen câm như hến, thô bạo xốc nách Tô Dĩ Ninh lôi đi.

Chẳng mấy chốc, bọn chúng đã đưa cô ra khỏi tầng hầm ngột ngạt.

Mãi cho đến khi bị áp giải ra đến cửa biệt thự, nhìn thấy bóng dáng cao lớn của Ross đang đứng cách đó không xa, trái tim đang treo lơ lửng trên cổ họng của Tô Dĩ Ninh cuối cùng cũng được hạ xuống.

Hai gã áo đen đẩy Tô Dĩ Ninh đến trước mặt Darcy. Sau khi xác nhận đúng là người cần tìm, Darcy phẩy tay, ra hiệu cho thuộc hạ đẩy Tô Dĩ Ninh về phía Ross.

"Ross, người tôi đã giao cho ông rồi. Bây giờ ông có thể thả Mary và Vic ra được chưa?"

Ross gật đầu: "Có thể, nhưng phải đợi chúng tôi an toàn rời khỏi địa bàn của ông đã."

Sắc mặt Darcy lập tức vặn vẹo: "Ross, ông dám lật lọng!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Darcy, rốt cuộc là kẻ nào muốn lật lọng đây? Ông tưởng tôi bị mù nên không biết đám tay sai của ông đã mai phục sẵn ở nửa đường rồi sao?"

Nghe vậy, Darcy cứng họng, sắc mặt âm trầm đến mức có thể vắt ra nước.

"Ông cứ yên tâm, tôi bắt cóc Mary và Vic cũng chẳng để làm gì. Chỉ cần tôi an toàn trở về địa bàn của gia tộc Bumade, tôi sẽ lập tức thả người."

Darcy cười gằn một tiếng: "Được, nhưng ông tốt nhất là đừng có giở trò lừa gạt tôi!"

Ross không thèm phí lời thêm nữa, trực tiếp ra lệnh cho người hộ tống Tô Dĩ Ninh rời đi.

Một giờ sau, khi đoàn xe đã tiến vào phạm vi thế lực an toàn của gia tộc Bumade, Ross giữ đúng lời hứa, trực tiếp cho người ném Mary và Vic xuống xe.

Darcy vẫn luôn lái xe bám sát phía sau, thấy Ross nói lời giữ lời, tảng đá đè nặng trong lòng hắn cuối cùng cũng được gỡ bỏ.

Khi đón được Mary và Vic, hắn ta hạ kính xe, lạnh lùng trừng mắt nhìn Ross: "Ross, ân oán chuyện này đến đây là kết thúc!"

Ross gật đầu: "Đương nhiên."

Sau khi Darcy hộ tống hai mẹ con kia rời đi, Ross ra lệnh cho tài xế chạy thẳng về trang viên.

Ông quay sang nhìn Tô Dĩ Ninh, ân cần hỏi han: "Cô Tô, cô bây giờ cảm thấy thế nào? Đám người của Darcy không làm khó dễ gì cô chứ?"

Tô Dĩ Ninh lắc đầu: "Không có, ông ta chỉ trực tiếp nhốt chúng tôi lại thôi."

"Thật xin lỗi, tôi chỉ có thể cứu được một mình cô ra ngoài. Còn cô Daili, tôi đành bất lực."

Darcy đã hao tâm tổn trí mưu tính cho ngày hôm nay từ rất lâu rồi. Nếu ép hắn thả một người, hắn vì kiêng dè mà còn có thể c.ắ.n răng đồng ý. Nhưng nếu ép hắn thả cả hai con bài tẩy, hắn tuyệt đối sẽ ch.ó cùng rứt giậu mà liều mạng.

"Ngài có thể đích thân đến cứu tôi, tôi đã vô cùng cảm kích rồi."

Huống hồ, sống c.h.ế.t của Daili cũng chẳng liên quan gì đến cô.

Từ ngày cô đặt chân đến nước M, Daili luôn bày ra thái độ thù địch ác ý với cô. Lần trước cô ta còn thâm độc sai người giúp việc hắt cả chậu nước lạnh buốt vào người cô giữa mùa đông, hại cô sốt cao li bì suốt mấy ngày liền.

Cô không phải là thánh mẫu tái thế, tuyệt đối sẽ không bao giờ tha thứ cho những thủ đoạn đê tiện mà Daili đã làm.

"Lần này cũng nhờ có Thẩm báo tin, tôi mới biết cô bị Darcy bắt cóc. Nếu không, thật không biết đến khi nào mới có thể cứu cô ra khỏi đó."

"Ngài đã giúp đỡ chúng tôi rất nhiều rồi. Hơn nữa, chính ngài đã đích thân ra mặt đàm phán thì Darcy mới chịu nhượng bộ thả người. Ngài còn vì tôi mà đắc tội với một kẻ điên như Darcy nữa." Tô Dĩ Ninh nhìn Ross bằng đôi mắt tràn ngập sự biết ơn.

Ross cười hiền từ: "Có thể giúp được cô và Thẩm, đó là niềm vinh hạnh của tôi."

Do dự một lát, Tô Dĩ Ninh vẫn không nhịn được mà nói ra sự nghi hoặc vẫn luôn kìm nén trong lòng.

"Ngài và Thẩm Tứ... quen biết nhau như thế nào vậy?"

Trước khi bị ép đến nước M, Tô Dĩ Ninh hoàn toàn không hề hay biết Thẩm Tứ lại có mối quan hệ sâu rộng với một nhân vật tầm cỡ như Ross.

Nhớ lại ngày hôm đó, khi cô vừa bị Tô Ngọc tàn nhẫn đuổi ra khỏi trang viên, đi chưa được bao xa thì một chiếc xe đen đã phanh gấp trước mặt. Hai gã áo đen nhảy xuống xe, trực tiếp "mời" cô lên xe rồi đưa thẳng đến trang viên của Ross.

Lúc đó cô còn hoảng sợ tưởng mình bị bắt cóc tống tiền. Mãi cho đến khi Ross ôn tồn giải thích rằng ông và Thẩm Tứ là chỗ quen biết, còn trực tiếp gọi điện thoại cho Thẩm Tứ ngay trước mặt cô, cô mới dám tin đối phương thực sự không có ác ý.

Hơn nữa, sau sự việc đó, Ross vẫn luôn âm thầm giúp đỡ cô và Thẩm Tứ hết lần này đến lần khác.

Cho nên cô thực sự rất tò mò, rốt cuộc mối quan hệ giữa Ross và Thẩm Tứ sâu đậm đến mức nào mà ông lại sẵn sàng dốc sức giúp đỡ họ như vậy.

Ross mỉm cười, chậm rãi hồi tưởng: "Tôi và Thẩm quen biết nhau cũng ngót nghét hai mươi mấy năm rồi. Ngay lần đầu tiên gặp mặt, cậu ấy đã cứu mạng tôi. Sau đó chúng tôi vẫn luôn giữ liên lạc mật thiết. Tôi luôn đau đáu muốn tìm cơ hội báo đáp ơn cứu mạng của cậu ấy, nhưng mãi vẫn chưa có dịp. Cho đến khi cậu ấy chủ động liên lạc, tôi mới biết cô bị Tô Ngọc ép buộc đưa đến nước M."