Đối với Darcy, Mary luôn tràn đầy lòng biết ơn.
Nhìn vào đôi mắt xinh đẹp đa tình của Mary, hơi thở của Darcy bỗng trở nên nặng nề. Hắn trầm giọng lên tiếng: "Mary, bảo vệ bà và Vic là điều tôi tự nguyện. Chỉ cần tôi còn sống ngày nào, tôi tuyệt đối sẽ không để bất kỳ ai đụng đến hai người."
"Ừm."
Darcy liếc nhìn đồng hồ, khẽ nói: "Cũng không còn sớm nữa, bà và Vic đi nghỉ trước đi, có tin tức gì tôi sẽ báo ngay."
"Được."
Sau khi hai người lên lầu, Darcy đứng dậy đi vào phòng sách. Hiện tại hắn còn quá nhiều việc phải xử lý, hoàn toàn không có tâm trí để ngủ.
Suốt cả đêm giam mình trong phòng sách, Darcy đã liệt kê xong danh sách những kẻ không chịu đứng về phía mình. Hắn gọi trợ lý vào, lạnh lùng ra lệnh: "Đi khống chế toàn bộ những người có tên trong danh sách này cho tôi."
Sau khi thuộc hạ rời đi, Darcy mới đứng dậy đi tắm rửa.
Lúc bước ra phòng khách, hắn thấy Mary và Vic đều đã dậy. Hắn nhìn Mary, dặn dò: "Mary, lát nữa ăn sáng xong, bà đưa Vic đến bệnh viện chăm sóc Ed, những chuyện khác cứ giao cho tôi."
Mary gật đầu, ánh mắt không giấu nổi vẻ lo lắng: "Ừm, ông nhất định phải cẩn thận đấy."
"Bà yên tâm, sóng to gió lớn gì tôi mà chưa từng trải qua, chút chuyện nhỏ này không đáng để tâm."
"Được."
Dùng bữa sáng xong, Mary và Vic liền rời đi. Darcy đang định triệu tập những người khác để họp bàn thì điện thoại đột nhiên đổ chuông.
Thấy người gọi là Tô Ngọc, hắn nheo mắt lại, trượt màn hình nghe máy: "Tô, sao giờ này bà lại có thời gian gọi cho tôi thế?"
"Tôi về rồi, ông lập tức đến trang viên một chuyến đi."
Sắc mặt Darcy biến đổi tức thì, rõ ràng hắn không ngờ Tô Ngọc lại quay về nhanh đến vậy.
"Tô, bà không phải đang đùa với tôi đấy chứ?"
Giọng Tô Ngọc vẫn hờ hững như cũ: "Tôi có đùa hay không, ông cứ đến là biết ngay thôi."
Nói xong, Tô Ngọc dứt khoát cúp máy.
Trong lòng Darcy dâng lên một dự cảm chẳng lành. Hắn lập tức gọi điện cho một thành viên khác trong gia tộc Nick – người hôm qua đã cam kết sẽ ủng hộ hắn và Vic.
Chuông reo hồi lâu bên kia mới bắt máy: "Darcy, ông gọi sớm thế có chuyện gì không?"
"Chuyện Tô Ngọc đã về, ông biết chưa?"
Vừa dứt lời, đầu dây bên kia vang lên giọng nói kinh ngạc: "Ông nói cái gì?! Sao bà ta lại về nhanh như vậy?"
Theo tính toán của họ, ít nhất Tô Ngọc phải ở lại phía Nam ba ngày, không ngờ chỉ mới qua một đêm, sáng sớm nay bà ta đã có mặt.
"Bà ta vừa gọi điện bảo tôi đến trang viên họp. Tôi đoán họp hành chỉ là cái cớ, muốn đối phó với tôi mới là thật."
Nghe vậy, người đàn ông kia lập tức mất bình tĩnh: "Vậy phải làm sao bây giờ?!"
"Bây giờ tôi phải qua đó một chuyến. Ông hãy triệu tập những người khác trước đi. Nếu một giờ sau tôi không gửi tin nhắn, ông cứ trực tiếp dẫn người xông vào trang viên cứu tôi ra. Chúng ta đã không còn đường lui nữa rồi, dù kết quả thế nào cũng phải đối đầu trực diện với Tô Ngọc."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Được, tôi biết rồi, tôi đi chuẩn bị ngay."
Bên kia vang lên tiếng sột soạt, có lẽ người đó đang vội vã mặc quần áo.
"Ừm, tôi qua đó trước, ông nhanh chân lên."
"Được."
Cúp điện thoại, Darcy bảo quản gia chuẩn bị xe, trực tiếp đi thẳng đến trang viên của Tô Ngọc.
Xe vừa dừng trước cổng, người làm đã tiến lên mở cửa cho Darcy, cung kính nói: "Ngài Darcy, phu nhân đang đợi ngài ở vườn hoa, mời ngài đi theo tôi."
Darcy không đáp lời, gương mặt lạnh lùng gật đầu rồi theo người làm đi vào trong.
Tại đình nghỉ mát giữa vườn hoa, Tô Ngọc đang thong thả thưởng trà. Thấy Darcy đến, khóe môi bà ta khẽ cong lên một nụ cười đầy ẩn ý.
"Darcy, hôm nay ông đến nhanh thật đấy, mời ngồi."
Darcy hừ lạnh một tiếng, ngồi xuống đối diện Tô Ngọc: "Tô, đã trở mặt đến mức này rồi thì cũng đừng giả vờ giả vịt nữa. Chỉ cần bà ngoan ngoãn giao quyền quản lý gia tộc Nick ra, tôi sẽ thả Daili."
Tô Ngọc nhướng mày: "Nếu tôi nói... tôi không muốn thì sao?"
Ánh mắt Darcy trở nên lạnh lẽo thấu xương: "Nếu bà không muốn, vậy tôi đành phải dùng biện pháp mạnh để bà nhường vị trí. Nhưng bà cũng biết đấy, một khi đã dùng đến vũ lực, chuyện gì xảy ra tôi không dám đảm bảo đâu."
Tô Ngọc cười khẽ: "Vậy ra tôi còn phải cảm ơn ông vì đã cho tôi quyền lựa chọn sao?"
Thấy Tô Ngọc không hề hoảng loạn, thậm chí còn có thể cười được, trong mắt Darcy lóe lên một tia tàn nhẫn.
"Tô, tôi và bà quen biết bao nhiêu năm, tôi cũng không muốn làm mọi chuyện quá khó coi. Tài sản bà đang nắm giữ có tiêu mấy đời cũng không hết, hơn nữa Brian bây giờ đã mất một chân, không thể kế thừa gia tộc Nick được nữa. Giao quyền ra đi, tôi sẽ không làm khó các người."
Tô Ngọc đặt tách trà xuống, bình thản nhìn Darcy: "Tôi đã nói rồi, người thừa kế tôi chọn là con gái lớn Tô Dĩ Ninh, không phải Brian. Cho nên chân của Brian có bị thương hay không, chẳng liên quan gì đến việc kế thừa gia tộc Nick cả."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Sắc mặt Darcy trầm hẳn xuống: "Xem ra bà không định giải quyết chuyện này trong hòa bình rồi."
"Kể từ lúc ông dám đến trang viên bắt cóc con gái tôi, chuyện này đã không còn đường thương lượng nữa rồi."
Tô Ngọc vừa dứt lời, xung quanh đình nghỉ mát đột nhiên xuất hiện mười mấy kẻ mặc đồ đen, nhanh ch.óng bao vây lấy Darcy.
Darcy biến sắc, giận dữ quát: "Tô Ngọc, bà muốn làm gì?!"
"Tất nhiên là để ông biết rõ, gia tộc Nick này rốt cuộc là ai làm chủ!"
Vừa dứt lời, mười mấy tên đồ đen xông lên, chưa đầy hai phút đã khống chế hoàn toàn Darcy.
Darcy bị đè c.h.ặ.t xuống đất, hắn ngẩng đầu, căm phẫn nhìn Tô Ngọc: "Bà tưởng tôi không chuẩn bị gì mà dám đến đây sao? Trước khi đi, tôi đã bảo Anthony triệu tập người rồi, hiện tại trang viên này đã bị bao vây!"
Hắn vốn tưởng Tô Ngọc sẽ hoảng sợ, nào ngờ bà ta chỉ cười nhạt: "Darcy, ông không biết Anthony vốn là người của tôi sao?"
Darcy trợn trừng mắt, gương mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi: "Sao có thể chứ?!"
Anthony sao có thể là người của Tô Ngọc được?! Suốt bao nhiêu năm qua, Anthony luôn đứng về phía hắn, lần nào cũng cùng hắn bàn mưu tính kế đối phó Tô Ngọc, thậm chí những kế hoạch đó cái sau còn độc ác hơn cái trước. Hắn rõ ràng rất ghét Tô Ngọc mà!