Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 853: Cắt Đứt Quan Hệ



Tô Ngọc cười lạnh một tiếng: "Được!"

Bà ta tức giận đến mức không muốn nói thêm lời nào, trực tiếp quay mặt đi, không thèm nhìn hai người lấy một cái.

Tô Duệ cũng chẳng bận tâm, vẻ mặt tự nhiên chờ đợi trợ lý quay lại.

Mười mấy phút sau, trợ lý cầm một chiếc thẻ trở về: "Tô tổng, không có vấn đề gì ạ."

Tô Duệ nhận lấy thẻ, đưa cho Tô Dĩ Ninh: "Dĩ Ninh, khoản tiền này em cứ nhận đi, đừng có gánh nặng tâm lý gì cả. Cứ coi như đây là tiền bồi thường cho những tổn thương mà cô tôi đã gây ra cho em."

Tô Dĩ Ninh lắc đầu dứt khoát: "Không cần đâu, tôi không muốn có bất kỳ mối liên hệ nào với bà ta nữa. Từ giây phút này trở đi, tôi và bà ta không còn chút quan hệ nào. Sau này, tôi sẽ coi như mẹ mình đã qua đời từ hồi tôi còn học tiểu học rồi."

Lời vừa dứt, Tô Ngọc đã lạnh lùng quát lên: "Tô Dĩ Ninh, cô nói bậy bạ gì đó?! Đang trù ẻo tôi c.h.ế.t đấy à?!"

"Bà Tô, trong lòng tôi, bà vốn không phải là mẹ tôi, nên tôi không hề có ý x.úc p.hạ.m bà. Nếu bà cảm thấy bị mạo phạm, vậy thì tôi xin lỗi."

Thấy cô miệng nói lời xin lỗi nhưng gương mặt lại chẳng có lấy một chút áy náy, Tô Ngọc tức đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, suýt nữa thì không thở nổi.

"Được! Nếu cô đã muốn cắt đứt quan hệ đến thế, vậy khoản tiền này cô cứ cầm lấy đi. Sau này tôi sẽ không tìm cô nữa, tôi cũng coi như chưa từng có đứa con gái này!"

"Tôi đã nói là không cần tiền của bà."

Thứ cô từng khao khát là tình mẫu t.ử, mà thứ đó thì bao nhiêu tiền cũng không thể bù đắp được khoảng trống mênh m.ô.n.g suốt hơn hai mươi năm qua.

Tô Dĩ Ninh cầm lấy túi xách, dứt khoát quay người rời đi.

Tô Ngọc nhìn sang Tô Duệ: "Cậu xem cái bộ dạng của cô ta kìa! Tôi dù có muốn đối tốt với cô ta thì cũng không tài nào tốt nổi!"

"Cô à, vốn dĩ là cô nợ em ấy quá nhiều. Nhưng bây giờ nói những điều này cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Sau này cô chỉ cần đừng làm phiền cuộc sống yên bình của em ấy là được. Hiện tại như thế này, có lẽ là kết quả tốt nhất cho cả hai rồi."

Không hiểu sao, khi nghe những lời này, tim Tô Ngọc đột nhiên nhói lên một cái.

Bà ta nhắm mắt lại, đứng dậy nói: "Bảo cô ta nhận khoản tiền đó đi, sau này tôi và cô ta không còn liên quan gì nữa."

Nói xong, Tô Ngọc nhanh ch.óng bước ra phía cửa.

Nhìn bóng lưng của bà ta, Tô Duệ thở dài một tiếng rồi đứng dậy đi tìm Tô Dĩ Ninh.

Khuyên nhủ hồi lâu nhưng thấy Tô Dĩ Ninh vẫn kiên quyết không nhận tiền, Tô Duệ đành trực tiếp đi tìm Thẩm Tứ.

Sau khi nghe kể lại đầu đuôi câu chuyện, Thẩm Tứ nhìn anh ta rồi điềm tĩnh nói: "Tôi cũng đồng ý với cách làm của cô ấy. Nếu đã muốn cắt đứt thì nên dứt khoát một lần. Nhận khoản tiền này, ngược lại sẽ khiến lòng không yên."

Tô Duệ không nhịn được mà lắc đầu: "Cậu và Dĩ Ninh, sao ai cũng cứng đầu như nhau vậy? Một khoản tiền lớn như thế, nếu là tôi, tôi sẽ cầm lấy ngay lập tức rồi rời đi, coi như là phí tổn thất tinh thần bấy lâu nay."

Thẩm Tứ mỉm cười, khẽ đáp: "Nếu Dĩ Ninh nhận tiền, sau này thỉnh thoảng cô ấy vẫn sẽ nhớ đến bà Tô. Không nhận, chính là thật sự muốn lãng quên hoàn toàn."

Thấy không thể thuyết phục được ai, Tô Duệ cũng đành thôi.

"Được rồi, khoản tiền này cứ để chỗ tôi. Nếu sau này các người cần đến, cứ liên lạc với tôi bất cứ lúc nào."

Thẩm Tứ gật đầu: "Được."

Trở về phòng ngủ, Tô Duệ suy nghĩ một chút rồi dùng danh nghĩa của Đậu Đậu để gửi khoản tiền này vào ngân hàng với kỳ hạn mười ba năm, đợi đến khi cậu bé trưởng thành sẽ giao lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Bên kia, Thẩm Tứ đi đến trước cửa phòng Tô Dĩ Ninh, nhẹ nhàng gõ cửa.

"Mời vào."

Thẩm Tứ đẩy cửa bước vào, thấy Tô Dĩ Ninh đang ngồi bên chiếc bàn ngoài ban công, lặng lẽ ngắm nhìn cảnh đêm xa xăm, không rõ đang suy nghĩ điều gì.

Thấy người đến là Thẩm Tứ, khóe môi cô khẽ cong lên: "Anh đến rồi à."

Thẩm Tứ gật đầu, ngồi xuống cạnh cô: "Dĩ Ninh, em đang thấy không vui sao?"

"Không hẳn, chỉ là gần đây trải qua quá nhiều chuyện, em cảm thấy hơi mệt, chỉ muốn lập tức được về nước thôi."

Anh đưa tay nắm lấy bàn tay cô, dịu dàng an ủi: "Vài ngày nữa là chúng ta về rồi. Sau khi về nhà, hãy quên hết những chuyện không vui ở đây đi. Sau này gia đình ba người chúng ta cứ hạnh phúc bên nhau là đủ rồi."

Tô Dĩ Ninh nhìn anh, khẽ chớp mắt: "Vậy e là không được rồi."

Thẩm Tứ nhíu mày: "Tại sao lại không được?"

"Bởi vì... chúng ta sắp trở thành một gia đình bốn người rồi."

"Cái gì?!"

Đôi mắt Thẩm Tứ đột nhiên mở to, gần như không tin vào tai mình: "Dĩ Ninh, em... em không đùa anh đấy chứ? Hôm nay đâu phải ngày Cá tháng Tư..."

Tô Dĩ Ninh đưa bức ảnh chụp que thử t.h.a.i cho anh xem, mỉm cười nói: "Là thật đấy. Em tính thời gian rồi, chắc là lần em đến công ty tìm anh trước khi ra nước ngoài."

Trái tim Thẩm Tứ ngay lập tức bị niềm vui sướng tột độ lấp đầy. Anh bật dậy, bước tới trước mặt Tô Dĩ Ninh rồi bế bổng cô lên.

"Dĩ Ninh... anh... anh vui quá... Anh vốn tưởng chúng ta chỉ có mỗi Đậu Đậu, không ngờ... Cảm ơn em!"

Nhìn vành mắt đỏ hoe vì xúc động của anh, Tô Dĩ Ninh đưa tay ôm lấy cổ anh: "A Tứ, phải là em cảm ơn anh mới đúng. Cảm ơn anh đã xuất hiện trong đời em, cứu em hết lần này đến lần khác. Chuyện may mắn nhất đời này của em chính là gặp được anh."

"Anh cũng vậy."

Thẩm Tứ ôm c.h.ặ.t lấy cô, thầm thề trong lòng rằng sau này nhất định sẽ yêu thương cô mãi mãi.

Mấy ngày tiếp theo, Tô Duệ bắt đầu đi sớm về khuya để xử lý công việc cho Tô Ngọc. Dù bận rộn, anh ta vẫn không quên sắp xếp máy bay cho nhóm Tô Dĩ Ninh về nước.

Vào buổi chiều tối trước ngày họ rời đi, Tô Duệ gác lại mọi việc để trở về biệt thự dùng bữa tối chia tay.

Trong bữa ăn, Thẩm Tứ nâng ly rượu kính Tô Duệ: "Tô thiếu, lần này tôi và Dĩ Ninh có thể thuận lợi về nước đều nhờ sự giúp đỡ của cậu. Cảm ơn cậu rất nhiều!"

Tô Dĩ Ninh cũng nâng ly nước trái cây lên tỏ lòng cảm ơn.

Tô Duệ nhướng mày nhìn cô: "Dĩ Ninh, lần này chia tay, có lẽ cả đời này khó mà gặp lại, em không định uống chút rượu sao?"

Tô Dĩ Ninh đang định lên tiếng thì Thẩm Tứ đã nhanh ch.óng ngăn lại.

"Cô ấy đang mang thai, không thể uống rượu được."