Thời Vi vừa ngẩng đầu lên đã chạm phải ánh mắt lạnh thấu xương của Thẩm Nghi Tu, đôi tay cầm d.a.o nĩa của cô bất giác siết c.h.ặ.t.
Thẩm Nghi Tu sải bước đến bên cạnh, liếc nhìn gã đàn ông ngồi đối diện cô. Trông cũng khá bảnh bao, hèn gì lại lọt vào mắt xanh của Thời Vi. Thấy đối phương thoáng chút hoảng loạn rồi lảng tránh ánh mắt mình, Thẩm Nghi Tu khinh bỉ hừ một tiếng.
Thời Vi nhíu mày, lạnh lùng hỏi: "Thẩm Nghi Tu, anh đến đây làm gì?"
Thẩm Nghi Tu cúi xuống nhìn cô, giọng điệu đầy vẻ chất vấn: "Vi Vi, câu này tôi phải hỏi em mới đúng. Em vừa hứa chỉ cần tôi một tháng không gặp Cao Tuyết là sẽ tha thứ, tại sao bây giờ lại đi hẹn hò với thằng khác?"
Giọng hắn nồng nặc mùi giấm chua, nhưng Thời Vi chẳng mảy may lay động.
"Tôi có nói như vậy, nhưng nếu tôi nhớ không lầm thì chúng ta đã chia tay rồi. Tôi gặp ai, hẹn hò với ai, anh lấy tư cách gì mà quản?"
Sắc mặt Thẩm Nghi Tu xám xịt: "Vi Vi, em nói chia tay nhưng tôi chưa bao giờ đồng ý. Chúng ta chỉ đang cãi nhau thôi. Trong lúc chiến tranh lạnh mà em lại đi hẹn hò thế này, chẳng phải là quá bất công với tôi sao?"
Thời Vi chưa kịp đáp lời, gã thanh niên đối diện đã lên tiếng: "Không sao đâu anh trai, dù chỉ làm lốp dự phòng cho chị ấy, em cũng cam lòng."
Không gian xung quanh bỗng chốc im phăng phắc. Thẩm Nghi Tu tức đến bật cười, hắn nhìn chằm chằm gã trai kia, ánh mắt sắc như d.a.o: "Cậu nghĩ mình đủ tư cách làm lốp dự phòng của cô ấy sao?"
Cậu ta không hề sợ hãi, ngược lại còn mỉm cười đáp trả: "Anh trai à, em có đủ tư cách hay không không phải do anh quyết định. Chỉ cần chị ấy đồng ý, thì em chính là người có tư cách nhất."
Thẩm Nghi Tu cảm thấy như mình vừa đ.ấ.m vào một đống bông, vừa tức vừa nghẹn.
Cậu thanh niên quay sang nhìn Thời Vi, ánh mắt đầy tình tứ: "Chị ơi, chị có muốn em làm lốp dự phòng của chị không? Dù là một tháng hay một năm em đều chờ được. Chỉ cần chị chưa kết hôn, em sẽ không bao giờ bỏ cuộc."
Bị một cậu sinh viên trẻ trung, đẹp trai nhìn bằng ánh mắt sùng bái như vậy, lòng Thời Vi thoáng d.a.o động. Cô thầm nghĩ mấy đứa bạn mình nói đúng, khí chất thanh xuân phơi phới này thật sự khiến người ta khó lòng cưỡng lại.
Cô mím môi định nói gì đó thì cổ tay đã bị một bàn tay to lớn nắm c.h.ặ.t. Chưa kịp phản ứng, cô đã bị Thẩm Nghi Tu kéo đứng dậy, định lôi ra ngoài. Nhưng ngay lập tức, cổ tay còn lại cũng bị giữ c.h.ặ.t.
"Anh trai, chị ấy hình như không muốn đi cùng anh. Mời anh buông tay ra."
Cảm nhận được lực cản, Thẩm Nghi Tu quay đầu lại. Thấy bàn tay gã kia đang nắm lấy Thời Vi, đồng t.ử hắn co rụt lại: "Nếu cậu còn muốn giữ cái tay đó, thì khôn hồn mà buông cô ấy ra ngay."
Nhiệt độ xung quanh như giảm xuống độ âm. Nhưng cậu thanh niên kia vẫn thản nhiên mỉm cười: "Chừng nào anh chưa buông, em cũng sẽ không buông."
Thẩm Nghi Tu hít sâu một hơi, cố nén cơn điên đang cuộn trào, gằn giọng: "Nhìn cách ăn mặc của cậu, chắc gia cảnh cũng chẳng ra gì. Đừng vì một phút bốc đồng mà khiến người nhà của mình phải..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Thẩm Nghi Tu!" Thời Vi hét lên cắt ngang lời hắn, cô hất tay hắn ra: "Tôi cảnh cáo anh, nếu anh dám động đến cậu ấy, cả đời này tôi sẽ không tha thứ cho anh!"
Thẩm Nghi Tu sững sờ, đôi mắt đỏ vằn lên vì thất vọng và đau đớn: "Vi Vi, em vì một thằng như thế này mà nói những lời tàn nhẫn với tôi sao?"
Nhìn vẻ mặt đau khổ như sắp sụp đổ của hắn, tim Thời Vi thắt lại một nhịp. Cô vô thức quay mặt đi. Dù đã chia tay, nhưng tình cảm bao năm qua đâu thể nói hết là hết ngay được. Dù sao, đây cũng là người đàn ông cô từng muốn gắn bó cả đời.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
"Anh đi đi, tôi không muốn cãi nhau ở đây."
Nhìn gò má lạnh lùng của cô, Thẩm Nghi Tu cảm thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt. Hắn dứt khoát quay người rời đi. Cho đến khi bóng dáng hắn khuất hẳn, cậu thanh niên mới buông tay Thời Vi ra.
"Chị, chị không sao chứ?"
Thời Vi nhìn cậu ta: "Không sao, chúng ta ăn tiếp đi."
Suốt thời gian còn lại, Thời Vi luôn tỏ ra lơ đãng. Cậu thanh niên tìm đủ mọi cách để chọc cô cười nhưng cô vẫn không giấu nổi vẻ buồn bã. Sau bữa tối, trên đường đưa cậu ta về, cô im lặng hoàn toàn, không còn vẻ thoải mái như lúc mới đến.
Khi xe dừng trước cổng trường đại học, cậu ta nhìn cô, ngập ngừng hỏi: "Chị... có phải chị vẫn còn thích người đàn ông lúc nãy không?"
Thời Vi khựng lại, quay sang nhìn cậu ta: "Không có, chỉ là chị hơi mệt thôi. Đừng nghĩ nhiều, về nghỉ ngơi sớm đi."
"Vậy khi nào chúng ta gặp lại? Lần tới để em mời chị nhé."
"Để sau đi, dạo này chị hơi bận."
"Dạ... vậy thôi ạ." Cậu ta cúi đầu, trông như một chú cún nhỏ bị chủ bỏ rơi.
Thời Vi không đành lòng, khẽ giải thích: "Gần đây chị có dự án lớn, tuần tới phải tăng ca suốt. Đợi xong việc chị sẽ liên lạc với em."
Nghe vậy, mắt cậu ta sáng rực lên: "Dạ! Em sẽ đợi tin của chị!"
Sau khi cậu ta đi, Thời Vi lái xe về nhà. Vừa đến cổng, cô đã thấy xe của Thẩm Nghi Tu đậu sẵn ở đó. Cô lờ hắn đi, định bước thẳng vào nhà.
"Vi Vi!" Thẩm Nghi Tu lao đến chặn đường cô.