Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 866: Món Quà Sinh Nhật Bất Ngờ



Vẻ mặt chất vấn của Thiệu Cảnh Thành dường như đã chạm vào lòng tự ái của Cao Tuyết. Nước mắt ả trào ra như mưa: "Cảnh Thành, giờ ngay cả anh cũng coi tôi là loại đàn bà tâm cơ thâm độc như vậy sao?"

"Chẳng lẽ tôi không nên nghĩ thế? Từ Tấn là em trai cô! Cậu ta không thể nào vô tình quen biết Thời Vi được. Cô dám thề là không phải cô sai cậu ta tiếp cận cô ấy không?" Thiệu Cảnh Thành gằn giọng.

"Tôi không biết! Anh không tin thì tôi gọi cho nó ngay bây giờ!" Cao Tuyết định vồ lấy điện thoại nhưng bị Cảnh Thành chặn lại.

Hắn hít một hơi thật sâu, trầm giọng: "Cao Tuyết, quay đầu là bờ. Nếu thật sự là cô sai Từ Tấn làm việc đó, thì bảo cậu ta dừng lại đi."

Cao Tuyết cười lạnh, nước mắt giàn giụa: "Được, dù tôi có nói gì anh cũng chẳng tin. Cứ coi như là tôi sai nó làm đi, anh định thế nào? Đi mách Thẩm Nghi Tu à?"

Thiệu Cảnh Thành im lặng. Thực tế, hắn cũng chẳng biết mình nên làm gì. Trước khi đến đây, hắn chưa từng nghĩ nếu sự thật đúng là vậy thì hắn sẽ xử trí ra sao. Mách Nghi Tu, hay là nhắm mắt làm ngơ?

"Dù có phải cô làm hay không, cô cũng phải bảo cậu ta tránh xa Thời Vi ra. Nếu Nghi Tu mà biết mối quan hệ của hai người, anh ta sẽ không bao giờ tha thứ cho cô đâu."

Cao Tuyết nhìn hắn với ánh mắt đầy thất vọng: "Vậy ra anh vẫn không tin tôi."

"Tôi cũng muốn tin, nhưng..."

"Đủ rồi! Anh đi đi! Tôi không muốn thấy mặt anh nữa!" Cao Tuyết gào lên, quay mặt đi chỗ khác, không ngừng lau nước mắt.

Căn phòng rơi vào tĩnh lặng đến nghẹt thở. Một lúc lâu sau, Thiệu Cảnh Thành đặt điện thoại xuống bàn rồi lẳng lặng rời đi. Ngay khi tiếng cửa đóng lại, Cao Tuyết điên cuồng hất tung mọi thứ trên tủ xuống đất, gương mặt vặn vẹo vì tức giận.

Thiệu Cảnh Thành đứng ngoài cửa một hồi lâu, tiếng đổ vỡ bên trong khiến tim hắn thắt lại, nhưng cuối cùng hắn vẫn dứt khoát bước đi.

Ở một diễn biến khác, sau khi dùng bữa xong, Thời Vi lái xe đưa Từ Tấn về trường. Suốt dọc đường, Từ Tấn cứ bồn chồn, định nói gì đó rồi lại thôi. Khi xe dừng trước cổng Đại học S, cậu ta mới lấy hết can đảm hỏi: "Chị... lúc nãy chị nói có đồ cho em, rốt cuộc là gì vậy?"

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Nhìn vẻ tò mò của cậu thanh niên, Thời Vi mỉm cười: "Xuống xe đi đã."

Từ Tấn mím môi: "Chị không định lừa em xuống rồi phóng xe đi luôn đấy chứ?"

Thời Vi bật cười thành tiếng: "Không đâu."

"Được rồi, em tin chị."

Sau khi Từ Tấn xuống xe, Thời Vi cũng bước xuống, đi vòng ra phía sau mở cốp xe. Từ Tấn sững sờ khi thấy cốp xe chất đầy những túi đồ hiệu mà hôm nọ cậu ta đã thử cùng cô ở trung tâm thương mại.

"Chị... những thứ này..."

"Tất cả là của em."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Tại sao? Hôm đó chị nói là mua quà sinh nhật cho bạn chị mà?"

Thời Vi như làm ảo thuật, lấy từ sau lưng ra một chiếc bánh kem nhỏ, đưa đến trước mặt cậu ta: "Đúng vậy, người bạn đó chính là em. Đừng nói với chị là em quên cả sinh nhật mình nhé?"

Từ Tấn ngẩn người, rồi chợt nhớ ra Thời Vi chắc đã xem qua chứng minh thư của mình. Sinh nhật trên giấy tờ đúng là hôm nay, nhưng thực tế sinh nhật thật của cậu ta đã qua từ hai tháng trước. Hơn nữa, từ nhỏ đến lớn cậu ta chưa bao giờ được tổ chức sinh nhật.

Thấy Từ Tấn im lặng, Thời Vi nhướng mày: "Sao vậy? Chị nhớ nhầm à?"

Cậu ta lắc đầu, giọng hơi run: "Không, chị nhớ đúng lắm, chính là hôm nay."

"Vậy mau ước đi." Thời Vi thắp nến, đưa bánh đến trước mặt cậu ta.

Nhìn ánh nến lung linh, trong mắt Từ Tấn thoáng qua một cảm xúc phức tạp. Cậu ta chắp tay, nhắm mắt ước nguyện, rồi thổi tắt nến.

"Chị, cảm ơn chị nhiều lắm."

"Không có gì. Mà chị tò mò quá, em ước gì vậy?"

Từ Tấn mỉm cười: "Đã là điều ước thì nói ra sẽ không linh nữa đâu."

"Được rồi, còn đây mới là món quà chính thức." Thời Vi đưa ra một chiếc hộp màu đen sang trọng.

Từ Tấn ngạc nhiên: "Quà sinh nhật không phải là đống quần áo kia sao?"

"Mấy thứ đó chỉ là phụ thôi."

Từ Tấn nhận lấy hộp, rụt rè hỏi: "Em mở ra xem được không?"

Thời Vi gật đầu. Khi nắp hộp mở ra, cậu ta hoàn toàn sững sờ. Bên trong là một chiếc chìa khóa nhà.

"Chị đã mua một căn hộ gần trường cho em, sau này em không cần phải ở ký túc xá chật chội nữa."

Từ Tấn lập tức đóng hộp lại, trả cho cô: "Chị, cái này quý giá quá, em không thể nhận." Quần áo đã là quá nhiều rồi, căn nhà này thực sự nằm ngoài sức tưởng tượng của cậu ta.

"Công ty chị có hợp tác với chủ đầu tư khu đó, căn này là họ tặng chị nên thực tế chị không tốn tiền đâu. Em đừng áp lực quá."

Từ Tấn vẫn lắc đầu quầy quậy: "Dù vậy em cũng không thể nhận. Chị tặng em quần áo là em vui lắm rồi, cái này chị cầm về đi." Căn hộ đó trị giá cả mấy triệu tệ, cậu ta không thể nào nhận một cách thản nhiên như vậy được, nhất là khi mục đích tiếp cận cô của cậu ta vốn chẳng trong sạch gì.