Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 876: Kế Hoạch Bất Ngờ



Nói xong, cô không thèm nhìn hắn lấy một cái, trực tiếp lên xe rời đi. Thẩm Nghi Tu đứng ngẩn ngơ tại chỗ. Nhìn xe của Thời Vi biến mất, hắn lấy điện thoại ra gọi cho Thẩm Tứ.

"Chú nhỏ, gần đây chú đã làm gì vậy? Tại sao Thời Vi lại bảo cháu đi hỏi chú cách theo đuổi con gái?"

Nửa giờ sau, xe của Thời Vi dừng trước biệt thự của Thẩm Tứ. Cô bấm chuông cửa, Tô Dĩ Ninh ra mở cửa với vẻ mặt kinh ngạc: "Gần đây cậu bận lắm mà? Sao lại có thời gian qua đây?"

"Tớ đúng là 'không có việc không lên điện Tam Bảo' mà. Hôm nay qua đây là muốn rủ cậu đi dự một bữa tiệc với tớ."

Tô Dĩ Ninh bật cười: "Tiệc gì mà quan trọng đến mức cần tớ đi cùng vậy?"

"Một bữa tiệc thương mại, nhưng ba tớ đã sắp xếp cho tớ mấy đối tượng xem mắt ở đó. Cậu biết mắt nhìn người của tớ không tốt lắm mà, nên muốn cậu đi cùng để xem giúp tớ có ai phù hợp không."

Tô Dĩ Ninh nhíu mày: "Nhưng tiệc thương mại có thể sẽ gặp anh Tứ... Gần đây anh ấy không cho tớ ra ngoài, nếu bắt gặp ở đó chắc chắn anh ấy sẽ giận cho xem."

Thời gian này Thẩm Tứ coi cô như báu vật quốc gia, lúc hắn không có nhà là tuyệt đối không cho cô ra ngoài, chỉ được đi dạo quanh vườn hoa biệt thự vì sợ cô bị ngã hay va chạm. Tô Dĩ Ninh vốn không lo lắng, nhưng bị hắn làm cho cũng thấy hơi rén.

"Không đâu, tớ nghe nói ngày mai Thẩm Tứ phải đi công tác, bữa tiệc đó chắc chắn anh ta không tham gia. Nếu cậu sợ không an toàn, tớ sẽ thuê tám vệ sĩ bảo vệ cậu, đảm bảo không ai dám lại gần cậu một bước."

Nghe vậy, Tô Dĩ Ninh không nhịn được cười: "Tớ có phải động vật quý hiếm cần bảo tồn đâu mà phải làm thế? Với lại tớ cũng đúng là lâu rồi không ra ngoài. Tối nay tớ sẽ hỏi anh Tứ, nếu ngày mai anh ấy đi công tác thật thì tớ sẽ lén đi cùng cậu."

"Được, quyết định vậy nhé! Không được nuốt lời đâu, hạnh phúc cả đời của tớ nằm trong tay cậu đấy!"

Thấy Thời Vi vẻ mặt nghiêm trọng như thể nếu mình không đi cô ấy sẽ ế cả đời, Tô Dĩ Ninh bật cười: "Được rồi, tớ biết rồi."

"Vậy sáng mai tớ qua đón cậu sớm, còn phải đi làm tóc trang điểm nữa."

Chiều tối, Thẩm Tứ trở về. Lúc ăn cơm, hắn nói với Tô Dĩ Ninh rằng sáng mai phải đi công tác. Trong mắt cô lóe lên tia ngạc nhiên, rồi gật đầu hỏi: "Đi bao lâu anh?"

"Khoảng hai ba ngày, cụ thể thì chưa chắc chắn."

"Vâng, em biết rồi."

Thẩm Tứ gắp cho cô miếng sườn, dịu dàng dặn dò: "Mấy ngày anh không có nhà, có việc gì cứ bảo thím Tiền và người giúp việc làm, đừng tự mình động tay động chân."

"Em biết rồi mà, anh yên tâm đi."

Ăn tối xong, sau khi chắc chắn Thẩm Tứ đã vào thư phòng làm việc, Tô Dĩ Ninh mới gọi cho Thời Vi: "Sáng mai anh ấy đi công tác thật, sau chín giờ cậu qua đón tớ nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

"Ok."

Cúp điện thoại, Tô Dĩ Ninh ngồi xem TV đợi Thẩm Tứ. Một lúc sau, cơn buồn ngủ ập đến, cô thiếp đi trên sofa. Thẩm Tứ ra khỏi thư phòng đã gần mười giờ tối, thấy vợ ngủ quên trên sofa, hắn khẽ thở dài bất đắc dĩ. Hắn đi tới bế cô lên, Tô Dĩ Ninh lập tức tỉnh giấc.

Ánh mắt cô còn mơ màng: "Anh làm xong việc rồi à?"

"Ừm, sau này đừng đợi anh nữa, ngủ trên sofa không thoải mái đâu."

Tô Dĩ Ninh vòng tay qua cổ hắn: "Anh đi làm vất vả, em muốn ở bên anh thêm chút... nhưng gần đây em hay buồn ngủ quá, chẳng biết ngủ quên từ lúc nào..."

"Bây giờ việc quan trọng nhất là dưỡng thai, ngoan, sau này cứ ở trong phòng đợi anh."

Sáng hôm sau, khi Tô Dĩ Ninh tỉnh dậy thì Thẩm Tứ đã đi rồi. Cô ăn sáng xong rồi ngồi đợi Thời Vi. Đúng chín giờ, xe của Thời Vi có mặt. Nghĩ đến đám cưới buổi chiều, Thời Vi không khỏi phấn khích.

Vừa vào phòng khách, thấy Tô Dĩ Ninh, cô cười tươi: "Dĩ Ninh, đi thôi!"

"Chúng ta đi trang điểm làm tóc trước nhé."

"Hôm nay cậu xem mắt mà, tớ đâu cần làm cầu kỳ thế?"

"Sao lại không? Chúng ta đều phải thật xinh đẹp chứ!"

Thời Vi lái xe thẳng đến trung tâm thành phố. Trang điểm xong đã gần mười hai giờ trưa. Sợ Tô Dĩ Ninh đói, cô đưa bạn đi ăn trưa rồi mới đến khách sạn.

Khi bước vào khách sạn, nhìn thấy biển hoa hồng Ecuador khổng lồ, Tô Dĩ Ninh vẫn chưa nhận ra điều gì, còn hỏi Thời Vi xem hôm nay ai tổ chức đám cưới mà đẹp thế. Cô thầm nghĩ hiện trường này đúng là trong mơ, sau này cô và Thẩm Tứ cũng phải trang trí thế này.

Thời Vi lắc đầu: "Tớ cũng không rõ, mình lên lầu trước đi."

Cho đến khi bị dẫn vào phòng thử đồ, nhìn thấy chiếc váy cưới lộng lẫy treo ở giữa, Tô Dĩ Ninh mới sững sờ. Cô quay sang nhìn Thời Vi, mắt đầy vẻ không tin nổi: "Tất cả những thứ này... là anh Tứ chuẩn bị sao?"

Thời Vi gật đầu: "Ừm, vì ngày hôm nay, anh ấy đã chuẩn bị rất lâu rồi. Dưới kia đều trang trí theo sở thích của cậu đấy."

Lúc này Tô Dĩ Ninh mới hiểu "bất ngờ" mà Thẩm Tứ nói là gì. Đôi mắt cô cay xè: "Anh ấy đang ở đâu?"