Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 878: Món Quà Cưới Đắt Giá



Quý Vĩ Hoành vỗ nhẹ lên tay anh, cố nén những giọt nước mắt xúc động: "Ừm, ba tin con. Hy vọng con sẽ không làm ba thất vọng."

Sau khi Quý Vĩ Hoành rời sân khấu, buổi lễ chuyển sang phần trao nhẫn. Thẩm Tứ lấy hộp nhẫn ra, mở ra và lấy chiếc nhẫn tinh xảo đưa cho Tô Dĩ Ninh.

"Dĩ Ninh, quãng đời còn lại, dù nghèo khó hay giàu sang, dù buồn bã hay vui vẻ, anh đều sẽ nắm c.h.ặ.t t.a.y em không buông. Em có đồng ý gả cho anh không?"

Tô Dĩ Ninh nghẹn ngào gật đầu: "Vâng, em đồng ý."

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Hai người trao nhẫn cho nhau dưới sự chứng kiến của mọi người. Thẩm Tứ đưa tay ôm lấy eo cô, đặt một nụ hôn thành kính lên trán vợ.

"Dĩ Ninh, hôm nay em đẹp lắm."

Tiếng reo hò và vỗ tay vang dội khắp khán phòng, không khí vô cùng náo nhiệt. Sau khi nghi thức kết thúc, Thời Vi đưa Tô Dĩ Ninh về phòng để thay trang phục đi chúc rượu. Vừa ra khỏi thang máy, họ đã thấy Tô Duệ đứng đợi ở cửa.

Tô Dĩ Ninh sững sờ: "Sao anh lại đến đây? Em nghe anh Tứ nói gần đây anh bận lắm mà."

"Hôm nay là đám cưới của em, bận đến mấy anh cũng phải có mặt chứ." Nói rồi, anh ta đưa một chiếc hộp sang trọng cho cô: "Quà cưới cho em."

Tô Dĩ Ninh ngạc nhiên nhận lấy: "Em mở ra xem bây giờ được không?"

Tô Duệ gật đầu: "Tất nhiên rồi."

Bên trong là một sợi dây chuyền hồng ngọc tuyệt đẹp, xung quanh đính kim cương lấp lánh như sao vây quanh trăng.

"Đẹp quá, cảm ơn anh."

"Em thích là được. Đúng rồi, Đậu Đậu đâu?"

"Chắc thằng bé đang ở đại sảnh ạ."

Tô Duệ mỉm cười: "Được, anh đi tìm nó."

Sau khi Tô Duệ đi khỏi, Thời Vi mới kinh ngạc thốt lên: "Dĩ Ninh, người đàn ông đó là ai vậy? Sợi dây chuyền này tớ vừa thấy trên tin tức cách đây không lâu, được một người bí ẩn mua với giá hai tỷ đô la tại một buổi đấu giá đấy! Không ngờ hôm nay tớ lại được tận mắt nhìn thấy nó!"

Tô Dĩ Ninh sững sờ, cô không ngờ món quà này lại đắt đỏ đến thế. Nhìn kỹ lại, ngoài việc nó rất đẹp ra, cô không thấy có gì quá đặc biệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Cậu chắc chắn nó trị giá hai tỷ đô chứ?"

Thời Vi gật đầu lia lịa: "Chắc chắn! Đây là vật định tình của Nữ hoàng nước Y và chồng bà, do chính tay ông ấy thiết kế, mang ý nghĩa 'tình yêu duy nhất một đời'. Anh ta tặng cậu cái này chắc chắn là muốn chúc cậu và Thẩm Tứ hạnh phúc viên mãn. Nhưng rốt cuộc anh ta là ai mà lại hào phóng thế?"

Tô Dĩ Ninh mím môi, khẽ đáp: "Anh ấy là anh họ của tớ. Nhưng trước khi cậu nói, tớ thật sự không biết nó quý giá đến vậy." Nếu biết trước, có lẽ cô đã không dám nhận.

Thời Vi là bạn thân lâu năm, chỉ nhìn qua là biết cô đang nghĩ gì: "Dĩ Ninh, đừng nghĩ nhiều. Anh họ cậu đã tặng được thì chứng tỏ anh ấy có khả năng, và quan trọng là anh ấy thật lòng muốn cậu hạnh phúc. Mà sao cậu lại đột nhiên có một ông anh họ 'khủng' thế này?"

Vào phòng trang điểm, Tô Dĩ Ninh kể sơ qua về mối quan hệ với Tô Duệ cho Thời Vi nghe. Nghe xong, Thời Vi cảm thán: "Anh họ này của cậu tốt thật đấy." Dù mới nhận nhau chưa lâu nhưng hành động này chứng tỏ anh ta thực sự coi cô là người nhà.

"Ừm, chỉ là món quà này nặng quá. Sau này anh ấy kết hôn, tớ biết lấy gì để tặng lại cho tương xứng đây, nghĩ đến đã thấy đau đầu rồi."

Thời Vi bật cười: "Cậu có phải đang làm ăn với anh ấy đâu mà đòi trao đổi tương đương? Sau này anh ấy cưới, cậu cứ chọn món quà tốt nhất trong khả năng của mình là được rồi."

Tô Dĩ Ninh thấy cũng có lý, gật đầu đồng tình. Thay đồ xong, cô cùng Thẩm Tứ đi từng bàn chúc rượu khách mời. Đám cưới kết thúc khi đã hơn sáu giờ chiều. Tô Dĩ Ninh mệt lử, lúc tẩy trang đã ngủ thiếp đi trên ghế.

Khi tỉnh lại, cô thấy mình đã về đến biệt thự, trên người đã được thay đồ ngủ. Cô vén chăn xuống lầu, thím Tiền thấy cô liền vội vàng tiến tới: "Cô Tô... à không, thiếu phu nhân, cô đói không? Bếp đang hâm nóng thức ăn ạ."

"Cháu không đói. Thím Tiền, thím cứ gọi cháu như cũ đi, gọi thế này cháu chưa quen."

Thím Tiền cười: "Từ từ rồi sẽ quen thôi ạ. Thiếu gia uống hơi nhiều rượu, sợ mùi rượu ảnh hưởng đến cô nên đã sang thư phòng ngủ rồi. Tiểu thiếu gia cũng đã ngủ say."

Tô Dĩ Ninh gật đầu, đi về phía thư phòng. Cô nhẹ nhàng đẩy cửa, thấy Thẩm Tứ đang nằm trên sofa. Chiếc sofa hơi nhỏ so với dáng người cao lớn của anh, trông có vẻ khá chật chội. Thấy anh vẫn còn thắt cà vạt, cô xót xa đi tới cởi giúp anh, mở thêm vài cúc áo cho anh dễ thở rồi đắp chăn cho anh.

Cô trở về phòng, cầm điện thoại lên thấy Thời Vi gửi rất nhiều ảnh cưới. Cô lưu lại từng tấm rồi nhắn tin cảm ơn bạn, kèm theo một phong bì đỏ lớn.

Lúc này, Thời Vi đang ở quán bar uống rượu với Từ Tấn. Cô đã ngà ngà say, đôi má đỏ bừng, ánh mắt mơ màng dưới ánh đèn mờ ảo trông vô cùng quyến rũ. Từ Tấn nhìn cô, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.

"Chị, chị say rồi, để em đưa chị về."

Thời Vi lắc đầu: "Chị không say! Chị đang vui, hôm nay chị bao, uống tiếp đi!"