Không ngờ vừa đến cửa biệt thự đã chạm mặt Thẩm Nghi Tu.
Nửa tháng không gặp, khoảnh khắc nhìn thấy hắn, tim Thời Vi bỗng đập hẫng một nhịp, cô vô thức dừng bước. Đang định mở lời chào hỏi thì Thẩm Nghi Tu lại coi cô như không khí, lạnh lùng lướt thẳng vào trong biệt thự.
Nhìn bóng lưng xa cách của hắn, Thời Vi mím môi, hít một hơi thật sâu rồi mới lầm lũi đi theo. Lúc cô bước vào phòng khách, Thẩm Nghi Tu đã ngồi trên sofa trò chuyện cùng Thẩm Tứ và Tô Dĩ Ninh.
Tô Dĩ Ninh thấy Thời Vi đến liền vội vàng vẫy tay: "Vi Vi, mau lại đây ngồi đi. Nghi Tu cũng vừa tới xong, hai người không gặp nhau ở ngoài cửa sao?"
Thời Vi theo bản năng liếc nhìn Thẩm Nghi Tu, thấy hắn vẫn dửng dưng như không nghe thấy, cũng chẳng có ý định trả lời, cô đành gật đầu đáp: "Vâng, không gặp ạ."
Nhận ra bầu không khí giữa hai người vẫn còn căng thẳng, Tô Dĩ Ninh không hỏi thêm nữa mà cười nói: "Mau lại xem quà tớ mang về cho cậu này."
Thời Vi ngồi xuống cạnh Tô Dĩ Ninh, cô được bạn thân đưa cho một hộp trang sức tinh xảo.
"Mở ra xem đi."
Thời Vi mở hộp, bên trong rực rỡ ánh kim quang của đủ loại trang sức quý giá, cô sững sờ: "Tất cả chỗ này đều cho tớ sao?!"
Tô Dĩ Ninh gật đầu: "Ừ, bọn tớ ngoài đi Bali còn ghé qua mấy nước khác nữa. Cứ thấy món nào đẹp là tớ lại mua hai phần, sau đó thấy lỉnh kỉnh quá nên tớ xếp hết vào hộp này luôn. Cậu xem có thích không?"
"Thích chứ, tớ thích lắm, Dĩ Ninh, cảm ơn cậu nhiều nhé!" Đã là phụ nữ thì chẳng ai có thể cưỡng lại sức hút của những món đồ trang sức lộng lẫy như vậy.
Tô Dĩ Ninh kéo tay Thời Vi, khẽ nói: "Tớ còn một món quà đặc biệt nữa cho cậu, theo tớ lên lầu đi, món này phải đưa riêng mới được."
Thời Vi tò mò: "Quà gì mà bí mật thế?"
"Lên rồi cậu sẽ biết."
Thời Vi đặt hộp trang sức xuống, cùng Tô Dĩ Ninh đi lên tầng. Bước vào phòng ngủ, Tô Dĩ Ninh lấy từ trong tủ ra một chiếc hộp khác đưa cho cô.
"Lúc ở nước ngoài tớ tình cờ thấy chiếc váy này, cảm thấy nó sinh ra là để dành cho cậu nên đã mua ngay. Cậu thử xem có vừa không."
Thời Vi mở hộp, bên trong là một chiếc váy dài cổ chữ V màu đỏ rực rỡ.
"Đẹp quá đi mất!"
"Vào thử đi."
"Được!"
Thời Vi cầm váy vào phòng thay đồ, chưa đầy hai phút sau cô đã bước ra.
"Dĩ Ninh, chiếc váy này vừa khít luôn này."
Tô Dĩ Ninh ngước nhìn, trong mắt không giấu nổi vẻ kinh ngạc. Thời Vi trong bộ váy đỏ trông như một nữ hoàng đầy quyền lực, rực rỡ và ch.ói mắt đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
"Mắt nhìn của tớ quả không sai, chiếc váy này quá hợp với cậu. Chỗ cần che thì che, chỗ cần khoe thì khoe, đẹp tuyệt vời! Nếu tớ không phải là phụ nữ, chắc chắn tớ sẽ yêu cậu mất thôi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thời Vi bật cười: "Cậu cứ quá khen, nhưng chiếc váy này tớ thực sự rất thích. Cảm ơn cậu nhé!"
"Giữa chúng ta mà còn khách sáo thế à. Đúng rồi, cậu xuống dưới cho Thẩm Nghi Tu ngắm thử xem."
Nghe đến tên hắn, nụ cười trên môi Thời Vi nhạt đi: "Thôi bỏ đi, chắc anh ta cũng chẳng muốn nhìn đâu."
"Cậu và anh ấy đã nửa tháng rồi vẫn chưa làm hòa sao? Hay là làm hòa rồi lại cãi nhau?"
Thời Vi bĩu môi, ngồi xuống sofa: "Trước đó tớ có nghe lời cậu đi tìm anh ta xin lỗi, kết quả lại bị anh ta mỉa mai một trận. Anh ta nói tớ chưa bao giờ coi anh ta ở vị trí bình đẳng, thế là hai đứa lại cãi nhau. Anh ta bảo muốn bình tĩnh vài ngày, kết quả là 'bình tĩnh' cho đến tận bây giờ vẫn chưa xong. Vừa rồi gặp ở cửa, anh ta coi tớ như người lạ, đến một câu chào cũng không có."
Nói đoạn, cô cụp mắt cười khổ: "Cứ đà này, chắc qua một thời gian nữa bọn tớ sẽ tự động chia tay thôi."
Cô ghét nhất là bạo lực lạnh, vậy mà Thẩm Nghi Tu lại lạnh nhạt với cô suốt nửa tháng trời. Ban đầu cô còn kiên nhẫn đợi hắn bình tĩnh lại để nói chuyện rõ ràng, nhưng thời gian trôi qua quá lâu, cô cũng dần cảm thấy sao cũng được. Dù sao cô cũng đã quen với cuộc sống độc thân, nếu thực sự phải chia tay, cô cũng chấp nhận được.
Tô Dĩ Ninh nhíu mày: "Có lẽ anh ấy cũng đang đợi cậu mở lời trước đấy, hai người cứ giằng co mãi thế này không phải là cách đâu."
"Thôi, cậu đừng lo cho tớ nữa, lo cho bé cưng trong bụng đi. Tớ và anh ta nếu có duyên thì sẽ không đứt, còn vô duyên thì có cố cũng chẳng được." Cô giờ đã nghĩ thoáng hơn nhiều, tình yêu không phải là tất cả cuộc sống, có thì tốt, không có cũng chẳng c.h.ế.t được.
"Được rồi."
Hai người trò chuyện thêm một lúc, khi Thời Vi thay đồ xong đi xuống lầu thì Thẩm Nghi Tu đã rời đi từ lúc nào. Chào hỏi Thẩm Tứ xong, Thời Vi mang theo quà của bạn thân ra về. Tô Dĩ Ninh định giữ cô lại ăn tối nhưng cô từ chối.
"Các cậu vừa đi du lịch về chắc mệt lắm, tớ không làm phiền nữa. Hôm nào cậu nghỉ ngơi khỏe hẳn, tớ sẽ mời cả nhà đi ăn."
"Vậy được, cậu đi đường cẩn thận nhé."
Rời khỏi biệt thự, Thời Vi lái xe về nhà. Vừa bước vào phòng khách, cô đã thấy mẹ mình đang ngồi đợi trên sofa. Thời Vi định lờ đi nhưng bà đã chủ động lên tiếng: "Vi Vi, lại đây ngồi đi, mẹ có chuyện muốn nói với con."
"Mẹ, hôm nay con làm việc mệt lắm, có chuyện gì để mai nói được không ạ?"
"Không được, chuyện này nhất định phải nói ngay hôm nay."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Thời Vi nhíu mày, đành ngồi xuống đối diện bà.
"Vi Vi, con và Thẩm Nghi Tu dạo này thế nào rồi? Cậu ta vẫn chưa có ý định cưới con sao?"
Cứ cách vài ngày mẹ cô lại hỏi câu này, Thời Vi nghe đến phát ngán: "Mẹ, con đã nói rồi, bọn con tạm thời chưa có ý định đó."
Sắc mặt mẹ Thời lập tức sa sầm: "Vẫn chưa có ý định? Con đã hơn ba mươi rồi đấy, nhìn Tô Dĩ Ninh người ta m.a.n.g t.h.a.i tập hai rồi kìa, con định bao giờ mới chịu kết hôn?"
Thời Vi: "..."
Thấy con gái im lặng, bà càng thêm giận dữ: "Con lớn đầu thế này rồi mà vẫn để bố mẹ phải lo lắng chuyện chồng con, bao giờ con mới chịu ổn định đây hả?"