Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 900: Lời Cầu Hôn Bất Ngờ



Nghĩ ngợi, khóe miệng Thẩm Nghi Tu bất giác nhếch lên.

(Khung cảnh đó, chỉ nghĩ thôi đã thấy hạnh phúc rồi.)

“Thẩm Nghi Tu… Thẩm Nghi Tu?”

Nghe thấy tiếng Thời Vi, Thẩm Nghi Tu hoàn hồn, thấy Thời Vi không biết đã đứng bên cạnh mình từ lúc nào, vẻ mặt nghi hoặc nhìn anh.

“Sao thế? Chọn xong rồi à?”

Thời Vi vẻ mặt cạn lời: “Anh ngẩn người cái gì thế? Vừa rồi em hỏi anh hai bộ quần áo này bộ nào đẹp?”

Nói rồi, cô giơ hai bộ áo liền quần sơ sinh trên tay lên trước mặt anh.

Hai bộ quần áo kiểu dáng giống nhau, chỉ là một bộ màu hồng nhạt, một bộ màu kem.

“Anh thấy màu hồng đẹp hơn một chút.”

“Đúng không, em cũng thấy màu hồng đẹp, vậy mua màu hồng đi, em xem thêm mấy bộ khác nữa.”

Bỏ bộ màu hồng vào giỏ mua hàng, Thời Vi tiếp tục chọn quần áo sơ sinh.

Thẩm Nghi Tu đứng bên cạnh nhìn cô, khóe miệng bất giác nở nụ cười.

(Anh và Thời Vi, dường như cũng có thể chuẩn bị kết hôn rồi.)

(Mấy tháng nay tình cảm của họ vẫn luôn rất ổn định, cơ bản mỗi tuần anh và Thời Vi đều sẽ đến nhà nhau ăn một bữa cơm.)

(Có điều lần nào đến nhà họ Thời, mẹ Thời đều sẽ ám chỉ công khai hoặc ngầm rằng họ nên kết hôn rồi.)

(Thẩm Nghi Tu thấy Thời Vi mãi không đáp lại mẹ Thời, cho rằng cô không muốn kết hôn với mình nên chưa chuẩn bị chuyện cầu hôn.)

(Nhưng hôm nay cảnh tượng Thời Vi hớn hở mua đồ cho Đoàn T.ử khiến anh bắt đầu có mong đợi về cuộc sống hôn nhân, muốn cùng cô lập một gia đình, sinh một đứa con.)

Đi dạo hơn ba tiếng đồng hồ, Thời Vi và Thẩm Nghi Tu xách túi lớn túi nhỏ đi ra khỏi trung tâm thương mại.

Sau khi cất đồ lên xe, Thời Vi nhìn Thẩm Nghi Tu nói: “Đói quá, chúng ta tìm chỗ nào ăn cơm đi.”

Thẩm Nghi Tu gật đầu: “Được, em muốn ăn gì?”

“Gì cũng được, quanh đây có nhà hàng nào không? Không muốn đi xa quá.”

Thẩm Nghi Tu nghĩ một chút, mở miệng nói: “Anh nhớ gần đây có một nhà hàng Thái, trước đây lúc bàn chuyện làm ăn từng đến, khá chính tông, có muốn đi nếm thử không?”

“Được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Đi bộ khoảng mười phút thôi, chúng ta tản bộ qua đó đi.”

Thời Vi đi theo Thẩm Nghi Tu hướng về phía nhà hàng Thái đó. Trên đường đi qua một cửa hàng váy cưới, ánh mắt cô bất giác lưu luyến trên những chiếc váy lộng lẫy đang trưng bày trong tủ kính.

Cũng không biết đến bao giờ cô mới có cơ hội khoác lên mình bộ váy cưới, gả cho người mình yêu.

Ngẩng đầu nhìn Thẩm Nghi Tu đang đi phía trước, đối phương hoàn toàn không chú ý đến cửa hàng váy cưới kia, mà đang nghiêm túc nhận diện kiến trúc ven đường để nhớ lại vị trí nhà hàng.

Mười mấy phút sau, hai người cuối cùng cũng tìm được nơi cần đến. Sau khi ngồi xuống gọi món xong, Thẩm Nghi Tu nhận ra Thời Vi có chút trầm mặc.

“Vi Vi, em sao thế? Có phải đi dạo mệt rồi không?”

Thời Vi ngẩng đầu nhìn anh, chậm rãi nói: “Thẩm Nghi Tu, lúc nãy trên đường tìm nhà hàng, chúng ta có đi qua một cửa hàng váy cưới. Em nhìn thoáng qua mấy bộ trong tủ kính, cảm thấy rất đẹp.”

“Vậy ăn cơm xong chúng ta quay lại xem, vào thử xem thế nào?”

Thấy vẻ mặt Thẩm Nghi Tu vẫn bình thản, không hề có ý định đề cập đến chuyện kết hôn, Thời Vi lắc đầu: “Không cần đâu, nhìn thôi là được rồi, chưa chắc đã hợp.”

“Chưa thử sao em biết không hợp? Lát nữa ăn xong chúng ta quay lại thử, nếu em thích thì mua luôn.”

Im lặng một lát, Thời Vi cuối cùng không nhịn được mà mở lời: “Thẩm Nghi Tu, anh có biết việc một cô gái mặc váy cưới mang ý nghĩa gì không?”

Nếu đến mức này mà còn không hiểu ý Thời Vi thì đúng là kẻ ngốc. Thẩm Nghi Tu nhíu mày, đột ngột đứng dậy nói: “Vi Vi, anh có chút việc, em đợi anh ở đây một lát.”

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Nói xong, anh xoay người rảo bước nhanh về phía cửa. Thời Vi nhìn theo bóng lưng anh, trong mắt tràn đầy vẻ mờ mịt.

Anh có ý gì đây? Vì không muốn đáp lại cô nên mới bỏ chạy trối c.h.ế.t sao?! Nếu thật sự là như vậy, cô tuyệt đối sẽ không tha cho anh!

Đợi gần một tiếng đồng hồ, tất cả các món ăn đều đã lên đủ mà Thẩm Nghi Tu vẫn chưa quay lại, sự kiên nhẫn của Thời Vi dần cạn kiệt. Cô hít sâu một hơi, cảm thấy có lẽ anh sẽ không trở về nữa.

Cụp mắt nhìn đồ ăn đầy đủ sắc hương vị trên bàn, rõ ràng đang rất đói nhưng cô lại chẳng còn chút khẩu vị nào. Cô không ngờ Thẩm Nghi Tu lại là người thiếu trách nhiệm như vậy. Cho dù không muốn kết hôn, anh cũng đâu cần phải trốn tránh hèn nhát thế này?

Còn bảo cô đợi anh một lát, đúng là đồ l.ừ.a đ.ả.o!

Thời Vi cầm túi xách, đứng dậy chuẩn bị rời đi. Đột nhiên, đèn trong nhà hàng vụt tắt, xung quanh chìm vào bóng tối. Cô cúi đầu, định lục tìm điện thoại trong túi để soi sáng.

Bỗng nhiên, từ khóe mắt, cô thấy một tia sáng xuất hiện cách đó không xa. Cô ngẩng đầu lên, phát hiện tia sáng đó đang tiến lại gần mình. Mãi đến khi đối phương đứng trước mặt, cô mới nhìn rõ đó là Thẩm Nghi Tu.

Thời Vi nhíu mày tức giận: “Anh đi đâu thế? Em đã đợi anh rất lâu rồi đấy! Mà tay phải anh giấu sau lưng làm gì?”

Thẩm Nghi Tu úp điện thoại xuống bàn, đưa bó hoa giấu sau lưng ra trước mặt cô, rồi bất ngờ quỳ một gối xuống đất.

“Vi Vi, anh vốn định lên kế hoạch cầu hôn thật kỹ lưỡng để cho em một buổi lễ lãng mạn hoàn hảo nhất. Nhưng vừa rồi khi em hỏi anh về ý nghĩa của chiếc váy cưới, anh chợt nhận ra mình không thể đợi thêm một giây phút nào nữa.”

“Trước khi gặp em, cuộc sống của anh chỉ có công việc. Anh chưa bao giờ dừng lại vì ai, cũng chẳng để ý đến mặt trời mọc lặn hay trăng tròn trăng khuyết. Nhưng sau khi gặp em, mọi thứ đều đã thay đổi.”