1
Ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn lên người ta.
Ta chính là đại cô nương Tống gia, Tống Ngọc Chân.
Hoàng hậu khựng lại trong thoáng chốc, thần sắc không vui.
“Du nhi, chọn phi là đại sự, không được hồ nháo.”
“Mẫu hậu, nhi thần không hồ nháo.”
Giọng Triệu Du khàn khàn, mang theo nghẹn ngào, cúi người quỳ xuống đất.
Chỉ bằng một câu này, ta đã biết, hắn cũng quay về rồi.
2
Kiếp trước, Triệu Du rất ngoan ngoãn.
Hắn nghe theo sắp xếp của hoàng hậu, chọn biểu muội Trịnh Nguyệt Như làm Thái t.ử phi, còn ta và Sở tiểu thư làm trắc phi.
Trịnh Nguyệt Như kiêu ngạo ngang ngược.
Nàng ta là quý nữ tôn quý nhất triều này, cô mẫu là hoàng hậu, mà hoàng hậu chỉ sinh một con trai, không có con gái, nên xem nàng ta như thân nữ nhi.
Nàng ta sống tùy ý hơn cả nhiều vị công chúa.
Mà Triệu Du cũng chẳng kém cạnh.
Hắn sinh ra đã được lập làm Thái t.ử, vinh sủng một thân.
Hai người thân phận tôn quý ở bên nhau, chẳng ai chịu nhường ai, trong cung thường xuyên truyền ra tiếng cãi vã.
Triệu Du từng ba lần nảy sinh ý định đổi hoàng hậu.
Lần đầu là khi tiên đế băng hà, hắn đăng cơ làm đế.
Hắn không muốn sắc phong Trịnh Nguyệt Như làm hoàng hậu, cảm thấy nàng ta ngang ngược kiêu căng, không xứng mẫu nghi thiên hạ.
Lúc ấy, hoàng hậu đã được tôn phong làm Thái hậu.
Bà ta cưỡng ép đàn áp việc này, bắt Triệu Du nghĩ đến cữu cữu của mình.
Có Trịnh gia nâng đỡ, ngôi vị hoàng đế của hắn mới vững vàng như vậy.
“Qua cầu rút ván, vô tình vô nghĩa, thiên hạ này ai còn dám tin con? Hoàng hậu chỉ có thể xuất thân từ Trịnh gia.”
Lần thứ hai, là khi ta mang thai.
Hắn vô cùng vui mừng.
Hắn nói muốn lập ta làm hậu, để con trai chúng ta làm Thái t.ử, giống như hắn, sinh ra đã hưởng vinh sủng, không cần cúi dưới người khác.
Nhưng Thái hậu bưng đến một bát tuyệt t.ử thang.
“Phế hậu thì được, nhưng vị hoàng đế tiếp theo chỉ có thể sinh ra từ bụng nữ nhi Trịnh gia. Nếu Tống Ngọc Chân muốn làm hoàng hậu, vậy thì cả đời tuyệt tự.”
Triệu Du ngồi lặng suốt một đêm.
Ta quỳ phía sau hắn, tựa đầu lên lưng hắn, nước mắt thấm ướt y phục của hắn.
Hận sao?
Không dám hận.
Khi ấy ta đã hiểu rõ, Triệu Du tuy là đế vương, nhưng không có thực quyền.
Hắn chỉ là một con rối cầm ngọc tỷ trong tay.
Tiền triều có nội các áp chế, hậu cung có Thái hậu trấn giữ.
Hắn và ta giống nhau, đều chỉ là kẻ đáng thương sống chen chúc trong khe hẹp mà thôi.
Khi ấy, Triệu Du chỉ chán ghét Trịnh Nguyệt Như, chứ chưa hận nàng ta.
Thật sự hận nàng ta, là khi Trịnh Nguyệt Như nhân sinh thần hạ d.ư.ợ.c hắn, nhốt hắn trên giường suốt ba ngày ba đêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đợi Triệu Du tỉnh lại, hắn xách kiếm đuổi c.h.é.m Trịnh Nguyệt Như khắp hậu cung.
Trịnh Nguyệt Như chân trần, tóc tai tán loạn, một đường chạy như điên đến cung Thái hậu cầu cứu.
Nàng ta quỳ dưới chân Thái hậu, khóc lóc nói mình chỉ muốn có một đứa con.
Thái hậu chưa biết rõ chân tướng, chỉ một mực che chở cho Trịnh Nguyệt Như.
Lần ấy, Triệu Du hoàn toàn tan nát cõi lòng.
Hắn xách kiếm, hai mắt đỏ ngầu, c.ắ.n môi bật m.á.u, đau đớn hỏi:
“Mẫu hậu nhất định phải che chở cho nàng ta sao? Cho dù nàng ta hạ d.ư.ợ.c nhi thần?”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Thái hậu ngây người, không dám tin nhìn Trịnh Nguyệt Như, nhưng chuyện đã đến nước này, bà ta cũng không còn cách nào.
Bà ta không thể để Trịnh Nguyệt Như m.á.u văng cung đình, chỉ có thể nghĩ cách dập tắt cơn giận của Triệu Du.
Ngày hôm ấy, Triệu Du phát điên, hắn vung kiếm c.h.é.m loạn.
Chém nát hành lang điêu long họa phượng, c.h.é.m đến giả sơn tóe lửa, c.h.é.m đến lòng bàn tay mình bật m.á.u, nhưng vẫn không thể c.h.é.m được người hắn muốn c.h.é.m.
Lúc rời đi, hắn hung hăng c.h.é.m một vệt trắng lên cổng cung Thái hậu.
“Giữa người và ta, tình mẫu t.ử đoạn tuyệt.”
Từ đó, hắn không còn bước chân vào cung Thái hậu nữa.
Cho dù là sinh thần Thái hậu hay yến tiệc ngày lễ.
Hắn và Thái hậu như người xa lạ.
Cho đến khi Thái hậu băng hà.
Thái hậu ở trong màn, hắn ở ngoài màn.
Thái hậu từng tiếng bi ai gọi hắn, nhưng hắn từ đầu đến cuối không vén rèm nhìn lấy một lần, cũng không rơi một giọt nước mắt.
Mãi đến rất lâu sau khi Thái hậu được an táng vào lăng tẩm.
Một đêm mưa gió thê lương, hắn chợt bừng tỉnh, ôm ta mà khóc.
“Bà ấy không nghe thấy tiếng ta nữa rồi. Ta hận bà ấy, cố tình giả vờ không nghe thấy bà ấy gọi ta. Ngọc Chân, tim ta đau quá.”
Ta nghĩ, có lẽ Thái hậu đã hối hận rồi.
Về sau bà ta chán ghét Trịnh Nguyệt Như, trái lại đối xử với ta rất tốt.
Bà ta ban cho ta trang sức vàng ngọc, lăng la gấm vóc, hy vọng ta có thể khuyên Triệu Du đi gặp bà.
Nhưng ta chỉ lặng lẽ nói với bà:
“Mẫu hậu, nếu nhi thần thật sự thay người nói chuyện, vậy thì sẽ không còn ai đứng về phía bệ hạ nữa.”
Thái hậu bật khóc đau đớn như một con thú bị nhốt.
Bà ta hối hận rồi.
Chỉ là giữa bà ta và Triệu Du đã xuất hiện quá nhiều vết nứt, thêm bao nhiêu nước mắt cũng không thể lấp đầy.
Triệu Du tổn thương thân thể, về sau thường xuyên sinh bệnh.
Sự thiên vị của bà ta khiến ta sinh trưởng t.ử, nhưng Trịnh Nguyệt Như lại sinh đích t.ử.
Đích t.ử là tôn quý nhất, các triều thần liều mạng dâng tấu chương muốn lập đích t.ử của Trịnh Nguyệt Như làm Thái t.ử.
Trong đó có cả Thái phó.
Thái phó là người Triệu Du xem như phụ thân.
Hắn tin ông.
Thái phó dạy hắn làm một minh quân nhân nghĩa, phải tu tâm dưỡng đức, làm tấm gương cho thiên hạ.
Thái phó cho rằng Trịnh Nguyệt Như không sai, nàng ta chỉ vì muốn sinh đích t.ử nên mới phạm lỗi này.
Ngược lại là Triệu Du, chuyên sủng quý phi, làm loạn quốc bản.