Thái t.ử đã thề, nhưng quay đầu liền quên mất.
Hắn là vừa rơi nước mắt vừa nuốt xuống hơi thở cuối cùng.
Trước khi tắt thở, chữ cuối cùng hắn gọi là “mẫu thân”.
Thật kỳ lạ.
Rõ ràng hắn hận Thái hậu như vậy, nhưng cuối cùng vẫn gọi mẹ.
Còn Cẩn nhi của ta thì sao?
Khi nó bị ép uống rượu độc, liệu có phải cũng đang gọi “mẫu thân” hay không?
11
Triệu Du đi đến trước mặt ta, đưa tay vuốt ve gò má ta.
Mắt hắn đỏ hoe, giấu đầy đau lòng.
Triệu Du hai mươi lăm tuổi, chính là lúc hắn vẫn còn yêu ta.
Nỗi đau lòng của hắn chân thật mà mãnh liệt.
Nhưng ta chỉ cảm thấy thống khoái.
Một loại thống khoái vì đại thù cuối cùng cũng báo được một phần.
Ta và hắn rốt cuộc đều đã thay đổi.
Hắn biến thành một tên khốn đã đem lễ nghĩa đạo đức đọc vào bụng ch.ó.
Còn ta biến thành một ả nữ nhân chanh chua độc ác.
Chúng ta đều biến thành kiểu người mà mình từng chán ghét nhất.
Bước ra khỏi cung, trong hành lang dài hun hút, hắn muốn nắm tay ta.
Mà trùng hợp là, ta theo bản năng né tránh.
Dường như biết hắn sẽ đưa tay ra, nên ta đã tránh trước.
Hắn khựng lại.
Ta trầm mặc.
Nhiều năm trước, chúng ta từ cung của Thái hậu đã mất bước ra, rất tự nhiên mà đưa tay nắm lấy nhau, hấp thu chút ấm áp trên người đối phương.
Cuối cùng vẫn không giống nữa rồi.
Thời gian đã xây giữa ta và hắn một bức tường cách biệt hai mươi năm năm tháng.
Hắn cô độc đầy người, khóe mắt ngấn lệ.
“Cuối cùng chúng ta không được hợp táng, đúng không?”
Ta gật đầu, một chữ cũng không nói nên lời.
“Xin lỗi.”
Từ khi sống lại đến nay, hắn vẫn luôn nói xin lỗi với ta.
Tim ta như đang bị lăn trong chảo dầu, đau đớn mà tê dại, nhưng từ đầu đến cuối lại không thể nói ra câu “không sao cả”.
Những ngày tháng ở lãnh cung quá khó chịu đựng.
Mẫu t.ử chia lìa quá đau đớn.
Những cơn đau rơi xuống thân thể, ngược lại lại là nỗi khổ không đáng kể nhất.
Ta đã mất đi năng lực yêu người khác, trong lòng chất chứa hận ý nặng nề, không còn cách nào dọn ra một chỗ để chứa đựng tình yêu nữa.
Suốt đường đi chúng ta không nói gì.
Hắn lặng lẽ tiễn ta xuất cung.
Ta lặng lẽ rời đi.
Không có lời từ biệt.
12
Thái t.ử dẫn người xông vào cung hoàng hậu cướp ta đi, khiến triều dã chấn động.
Quần thần không hiểu vị Thái t.ử ngoan ngoãn kia vì sao lại biến mất rồi.
Bọn họ không dám công khai chỉ trích Triệu Du, chỉ có thể đổ hết tội lỗi lên đầu ta, nói ta là hồng nhan họa thủy, yêu nữ họa quốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta lười biếng thức dậy, trang điểm, nghe nha hoàn kể những lời đồn đãi về ta.
Ta nghĩ, cuối cùng cũng ngồi vững cái danh yêu nữ này rồi, bằng không chẳng phải uổng công mang tiếng mắng cả đời sao.
Yêu thì yêu đi.
Ai để tâm chứ?
Những kẻ miệng đầy nhân nghĩa kia, sau lưng có mấy người thật sự sạch sẽ đâu?
Tin lời tiểu nhân, chính là tự mình bước lên giá xét xử của tiểu nhân.
Ta đã mắc bẫy một lần, sẽ không mắc lần thứ hai nữa.
Phụ thân bị miễn quyền thượng triều, ở nhà nhàn rỗi.
Cửa tiệm của mẫu thân bị Trịnh gia chèn ép, giống hệt kiếp trước.
Hoàng đế trách phạt Thái t.ử, cấm túc hoàng hậu.
Trịnh tướng quân liên hợp ngự sử đàn hặc Thái t.ử, có ý đồ phế Thái t.ử.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ta nhờ phụ thân đi tìm thái phó, xin ông ấy ra mặt giữ lại Triệu Du.
Thái phó vốn đã có ý định này.
Trữ quân do chính tay ông dạy dỗ hơn mười năm, đương nhiên ông không muốn dễ dàng từ bỏ, chỉ là ông còn thiếu một lý do thích hợp.
Ta đưa lý do đến tận tay ông.
Trịnh tướng quân quản lý quân vụ, nhưng hơn bảy mươi tên giặc Oa ven biển sau khi đổ bộ lại như vào chốn không người, c.h.é.m bị thương hơn bốn nghìn dân chúng, trong khi lúc ấy có hai mươi vạn đại quân trấn thủ ven biển.
Đây là sai lầm của Trịnh tướng quân.
Ông ta ém chuyện xuống, chỉ tiêu diệt đám giặc Oa đó cho xong việc, còn báo cáo như một chiến công.
Nhưng giặc Oa đã nếm được lợi ích.
Bọn chúng nhìn thấy món lợi khổng lồ, từng đợt từng đợt đổ bộ cướp bóc.
Bị bắt thì cùng lắm c.h.ế.t một nhóm người, nhưng của cải đã được mang về.
Những kẻ đi chịu c.h.ế.t kia được gọi là đội cảm t.ử, sẽ nhận được thưởng ngân hậu hĩnh.
Mà Trịnh tướng quân có được quân công, lại thể hiện được giá trị của mình để áp chế văn quan.
Bọn họ cứ như vậy ngầm hiểu mà lừa gạt lẫn nhau, chịu cảnh lầm than, cuối cùng chỉ có bách tính mà thôi.
Kiếp trước, chuyện này cũng bị phanh phui, nhưng đã là rất nhiều năm sau.
Trịnh Nguyệt Như nhân danh Thái hậu ban tội kỷ chiếu, lại giáng chức Trịnh tướng quân, qua loa che đậy chuyện này.
Lúc ấy, mọi người lo rằng phế bỏ Trịnh tướng quân rồi sẽ không còn võ tướng thích hợp để thống lĩnh quân đội.
Nhưng về sau, Trịnh tướng quân già đi, thái phó đích thân đề bạt một tiểu tướng họ Thích.
Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, hắn đã quét sạch giặc Oa ven biển, lập uy quốc gia, trở thành công lao của thái phó.
Ta chỉ là đem nhược điểm của Trịnh tướng quân cùng vị tiểu tướng họ Thích kia sớm giao đến tay thái phó mà thôi.
Xử lý xong chuyện này, ta lại xin vào cung nhận lỗi với hoàng hậu nương nương.
Cung nhân cũng không ngăn cản.
Hiện giờ ai ai cũng biết ta là người trong tim Thái t.ử.
Thái t.ử vì ta mà nghịch ý hoàng hậu, phản bội mẫu tộc, suýt chút nữa g.i.ế.c c.h.ế.t biểu muội.
Cuối cùng ta cũng nếm được chút ngon ngọt của việc mượn oai hùm cáo.
So với kiếp trước nơm nớp lo sợ giữ đúng lễ pháp mà có được tôn trọng, thì tiện lợi hơn nhiều.
13
Ta vào cung gặp hoàng hậu, chỉ trong thời gian ngắn ngủi, bà đã tiều tụy đi rất nhiều.
Vừa nhìn thấy ta, hai mắt bà đỏ ngầu, b.ắ.n ra hận ý.
“Con tiện tỳ!!!”
Bà nghiến răng nghiến lợi.
Ta khẽ mỉm cười, không kiêu không nịnh.
“Hoàng hậu nương nương, Trịnh gia đàn hặc Thái t.ử bất nhân bất hiếu, liên hợp ngự sử muốn phế Thái t.ử.”