Cùng Triều Sinh

Chương 5



Lý Trinh nhìn ta.

 

Cúi đầu nhấp một ngụm rượu.

 

“Không sao.”

 

Hắn nhàn nhạt nói:

 

“Từ gia thanh giản, nghĩ đến cũng không thích xa hoa.”

 

Mọi người nghe vậy không khỏi ngầm bật cười.

 

14

 

Lư Quỳnh Hoa tự tay bưng một chén tô lạc.

 

Vậy mà lại chậm rãi bước tới trước mặt ta, cười tươi đưa qua:

 

“Muội muội nếm thử xem.”

 

Ta vừa định nhận lấy.

 

Đáy mắt nàng xẹt qua một tia lạnh lẽo.

 

Cổ tay nghiêng đi.

 

Cả chén tô lạc nóng hổi lập tức đổ hết lên vạt váy ta.

 

Cơn bỏng rát dữ dội lập tức lan lên.

 

Hơi thở ta chợt nghẹn lại.

 

Chén tô lạc kia rõ ràng vừa mới bưng xuống từ bếp lò nhỏ, nóng đến bỏng người.

 

Nước canh xuyên qua lớp váy áo, hung hăng làm bỏng bên đùi ta.

 

“A!”

 

Vành mắt nàng lập tức đỏ lên.

 

“Muội muội, ta không cố ý.”

 

Nàng nói đầy vẻ áy náy, rồi vội đưa tay lau giúp vạt váy ta.

 

Thứ tô lạc dính nhớp nóng bỏng bị nàng chà thêm một cái, cơn đau càng dữ dội hơn.

 

Ta lập tức siết lấy cổ tay nàng, hất mạnh tay nàng ra.

 

Cả đại điện đều sững lại.

 

Lý Trinh tựa trên ghế cao, đôi mắt đen sâu trầm trầm đè xuống:

 

“Chẳng qua chỉ là một bộ y phục.”

 

“Lương đệ có ý tốt, ngươi cần gì phải nổi giận.”

 

Mấy vị quý nữ thân thiết với Lư Quỳnh Hoa thấp giọng bàn tán.

 

“Quả nhiên xuất thân thứ nữ, khí lượng nhỏ nhen như vậy.”

 

“Lương đệ đã tự mình xin lỗi rồi, nàng còn muốn thế nào nữa?”

 

Bên chân đau rát vô cùng.

 

Ta bỗng cảm thấy thật nực cười.

 

Chậm rãi buông tay ra, thấp giọng nói:

 

“Thần phụ thất lễ, xin phép cáo lui trước.”

 

15

 

Cung nữ dẫn ta tới thiên điện.

 

Hành lang sâu hun hút.

 

Vạt váy ướt dính c.h.ặ.t vào chân, cảm giác bỏng rát càng lúc càng rõ rệt.

 

Vừa rẽ qua khúc hành lang.

 

Cổ tay ta đã bị người mạnh tay giữ lấy.

 

Lý Trinh kéo mạnh ta vào thiên điện.

 

Cửa phòng “rầm” một tiếng đóng sập lại.

 

Lưng ta đập mạnh lên cánh cửa, vết thương nơi chân cũng bị kéo theo đau nhói.

 

Đau đến mức sắc mặt ta lập tức trắng bệch.

 

Nhưng Lý Trinh lại chẳng hề để tâm.

 

Hắn cúi người áp sát xuống, trong mắt cuộn trào lửa giận.

 

“Lư Thành Bích, ai cho nàng đổi gả?”

 

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

 

“Điện hạ nói gì, thần phụ không hiểu.”

 

“Không hiểu?”

 

Lý Trinh đột nhiên bật cười, nụ cười lạnh đến rợn người.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Nàng cố ý đổi gả chẳng phải là muốn ép ta cúi đầu sao?”

 

“Giờ ta khôi phục thân phận rồi, nàng lại bày ra bộ dạng này cho ai xem?”

 

Hắn siết cổ tay ta càng lúc càng c.h.ặ.t.

 

“Sao nào, không hối hận sao?”

 

Ngực ta lạnh buốt.

 

Hóa ra đến tận bây giờ…

 

Hắn vẫn cho rằng, tất cả những việc ta làm chỉ là để thao túng hắn.

 

Ta giằng tay ra.

 

“Điện hạ quá coi trọng bản thân mình rồi.”

 

Ánh mắt Lý Trinh lập tức trầm xuống, cúi đầu áp sát bên tai ta.

 

“Một kẻ ốm yếu bệnh tật mà nàng cũng chịu gả.”

 

“Hay là…”

 

Hắn nhìn chằm chằm vào mắt ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Các ngươi sớm đã có tư tình?”

 

Hơi thở ta nghẹn lại.

 

Đúng lúc ấy, cửa phòng bị người đẩy mở.

 

Lý Trinh bật cười.

 

“Từ đại nhân đến thật nhanh.”

 

“Cô chẳng qua chỉ nói với Thành Bích vài câu, ngươi đã vội vàng tìm tới.”

 

Hắn buông ta ra, nhìn sang Từ Triều Thanh.

 

Giọng điệu đầy ẩn ý:

 

“Từ đại nhân có biết quan hệ trước đây giữa cô và nàng ấy không?”

 

16

 

Bên ngoài loáng thoáng vẫn còn tiếng tơ trúc từ yến tiệc vọng vào.

 

Từ Triều Thanh chỉ lặng lẽ nhìn ta.

 

Ánh mắt hắn dừng trên y phục xộc xệch của ta cùng dấu tay hằn đỏ nơi cổ tay một lát.

 

Rồi chợt nhìn thấy vết m.á.u thấm ra nơi vạt váy.

 

Ánh mắt lập tức trầm xuống.

 

Hai đời trước sau, đây là lần đầu tiên ta thấy hắn lạnh mặt như vậy.

 

Từ Triều Thanh cởi ngoại bào trên người, khoác lên vai ta.

 

Chiếc áo choàng màu nguyệt bạch thêu hạc rơi xuống, bao bọc lấy cả người ta.

 

Lý Trinh bỗng cười lạnh.

 

“Từ đại nhân thật biết thương hương tiếc ngọc.”

 

Hắn nhìn chằm chằm Từ Triều Thanh, cố ý chậm rãi nói:

 

“Chỉ là lúc nàng ấy còn theo cô, lại chẳng kiều quý đến vậy.”

 

Lời này gần như là nhục nhã trắng trợn.

 

Nếu truyền ra ngoài.

 

Danh tiết của ta coi như hoàn toàn bị hủy sạch.

 

Từ Triều Thanh cúi đầu chỉnh lại vạt áo trên vai ta.

 

“Điện hạ.”

 

Giọng hắn vẫn ôn hòa như cũ.

 

Nhưng trong đôi mắt vốn luôn dịu dàng kia, giờ phút này lại có một loại sắc bén không lộ thanh sắc.

 

“Phu nhân của thần thế nào, không đến lượt người khác bàn luận.”

 

Trong mắt Lý Trinh lập tức dâng lên lệ khí.

 

“Từ đại nhân.”

 

Hắn đột nhiên lạnh giọng.

 

“Ngươi thật sự không để tâm việc nàng từng cùng cô kết làm phu thê sao?”

 

Từ Triều Thanh không hề để ý tới hắn.

 

Hắn ngồi xuống, xem xét vạt váy đã bị m.á.u thấm đỏ của ta.

 

Mảng đỏ ấy càng lúc càng đậm hơn.

 

Mà đến lúc này Lý Trinh mới chậm chạp nhận ra.

 

Chân ta thật sự đã bị bỏng.

 

“Về nhà chứ?”

 

Từ Triều Thanh thấp giọng hỏi ta.

 

Ta ngẩn người gật đầu.

 

Hắn cúi người bế ngang ta lên.

 

Ta theo bản năng nắm c.h.ặ.t vạt áo hắn.

 

Hắn ôm ta đi ra ngoài, lúc đi ngang qua bên cạnh Lý Trinh, chỉ nhàn nhạt nói:

 

“Thần cùng phu nhân xin cáo lui trước.”

 

Ta tựa trong lòng Từ Triều Thanh.

 

 

Qua bờ vai hắn.

 

Lần cuối nhìn Lý Trinh một cái.

 

Hắn đứng nguyên tại chỗ.

 

Ánh mắt c.h.ế.t lặng nhìn chằm chằm vết m.á.u đang lan dần nơi vạt váy ta.

 

Trên gương mặt vốn luôn lạnh nhạt thanh quý ấy.

 

Lộ ra vẻ vừa kinh hãi…

 

Lại vừa đau đớn.

 

17

 

Khi ta có thể xuống giường đi lại, lời đồn trong kinh thành đã lan khắp nơi.

 

Có người nói Lư lương đệ vô ý làm đổ tô lạc lên người ta, Thái t.ử trong lòng áy náy, ban đêm còn đặc biệt sai người mang t.h.u.ố.c tới.

 

Cũng có kẻ nói ta cố ý khiến Thái t.ử thương xót.

 

Trong lời nói ngoài mặt trong mặt đều ám chỉ ta dây dưa với tỷ phu không chịu buông.

 

A Đàn tức đến mức tay cũng run lên.

 

Còn ta chỉ lặng lẽ nhìn chuỗi Phật châu trên án, rất lâu sau mới nói:

 

“Chuẩn bị xe đi, ta muốn tới chùa.”

 

Kiếp trước sau khi A Diên c.h.ế.t, không mộ không bia.

 

Kiếp này sau khi sống lại đã lâu, ta thắp cho con bé một ngọn trường minh đăng trong chùa.