Kiều Vi dùng 《Ba Con Heo Con》 dỗ Nghiêm Tương ngủ, vỗ về một hồi, rồi quay lại phòng ngủ của hai vợ chồng, Nghiêm Lỗi vẫn để đèn cho cô.
“Em tắt đèn nhé.” Kiều Vi ngáp một cái, kéo dây công tắc.
Thật kỳ lạ, mới xuyên đến thế giới này có bốn ngày, cơ thể cô đã quen với nếp sinh hoạt ngủ sớm dậy sớm.
Nhưng vừa nằm xuống giường đất, đã bị một đôi cánh tay rắn chắc ôm vào lòng. Hơi thở của người đàn ông như bao trùm lấy cô.
Trước đây lạnh nhạt, nhẫn nhịn, kiềm chế, nhưng từ tối hôm qua như có một cánh cửa bị mở ra, sau đó thì làm sao còn có thể tiếp tục chịu đựng nữa.
Kiều Vi bị anh hôn đến bật cười khúc khích, Nghiêm Lỗi vội vàng bịt miệng cô lại: “Suỵt ——” Trong nhà còn có con.
Kiều Vi lẩm bẩm: “Anh nên cạo râu rồi.”
Nghiêm Lỗi sờ cằm, quả thật có chút lún phún, anh đáp: “Ngày mai anh cạo.”
Nói xong, lại siết c.h.ặ.t vòng tay, cúi xuống hôn cô. Một lúc lâu sau, trong căn phòng tối chỉ còn tiếng thở dốc bị kìm nén. Nghiêm Lỗi hỏi: “Cái này của em còn mấy ngày nữa?”
Kiều Vi nằm trong lòng anh, lưng áp vào n.g.ự.c anh, lười biếng đáp: “Nhanh thì bốn năm ngày, lâu thì sáu bảy ngày.”
Giọng Nghiêm Lỗi trong bóng tối nghe đầy u oán: “Lâu vậy sao…”
Kiều Vi bật cười. Cuộc sống mới thật đẹp, sao không cười nhiều một chút chứ, cô vốn là người thích cười.
Nghiêm Lỗi lại c.ắ.n nhẹ sau cổ cô. Bàn tay anh to lớn, thô ráp, lòng bàn tay nóng bỏng.
Đang kỳ sinh lý không thể làm bừa, Kiều Vi kéo tay anh khỏi n.g.ự.c mình, xoay người đối diện anh: “Ngủ thôi!”
Nghiêm Lỗi “Ừ” một tiếng, nhưng vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô không buông, đặt lên n.g.ự.c mình.
Hai đêm nay anh cũng nhận ra, Kiều Vi thích cơ thể anh. Cô thích những khối cơ săn chắc, đặc biệt là phần n.g.ự.c và bụng.
Anh kéo tay cô đặt lên n.g.ự.c, rồi từ từ trượt xuống bụng dưới.
Kiều Vi đang định cảm nhận kỹ cơ bắp rắn chắc, đàn hồi ấy, thì người đàn ông hơi do dự một chút, rồi dần bộc lộ mục đích thật —— anh thận trọng, dò dẫm kéo tay cô xuống thấp hơn…
Nếu là trước kia, Nghiêm Lỗi nghĩ cũng không dám nghĩ. Nếu anh dám làm vậy, vợ anh chắc chắn sẽ nổi giận, mắng anh là đồ lưu manh.
Nhưng sau hai đêm này, anh mơ hồ cảm thấy Kiều Vi hiện tại… có lẽ, có thể, sẽ không phản đối.
Nhân lúc hai người đang thân mật, da thịt kề sát, anh đ.á.n.h liều kéo tay cô xuống. Trong lòng anh thật ra rất căng thẳng, cũng không dám dùng lực. Chỉ cần cô tỏ ra khó chịu, anh sẽ lập tức buông ra.
May mà Kiều Vi hoàn toàn không phản kháng, dường như cũng không hề tức giận. Lòng bàn tay cô khô ráo, ấm áp, theo lực của anh mà bao trùm lấy. Nghiêm Lỗi lúc này mới thở phào.
Nhưng cô dường như không biết phải làm thế nào, bàn tay khẽ động, mang theo chút do dự. Nghiêm Lỗi thử nắm lấy tay cô, chậm rãi dẫn dắt.
Không được cười, không được cười. Nhất định không được cười! Hai người đang sát gần như vậy, chỉ cần cười là sẽ bị phát hiện ngay. Như vậy thì hỏng mất.
Kiều Vi cố nhịn đến mức muốn “c.h.ế.t”! Không chỉ cổ tay mỏi nhừ, mà còn phải cố gắng kìm nén không bật cười.
Xét về nhận thức và kinh nghiệm trong quan hệ nam nữ, Kiều Vi có thể bỏ xa Nghiêm Lỗi cả chục con phố.
Nhưng một người có thể vì những biến cố đặc biệt, như chuyện bỏ trốn không thành, mà tính cách thay đổi, giá trị quan cũng đổi khác. Nhưng chuyện đó không thể áp dụng vào cô, thật sự không thể nào, mới ra ngoài bỏ trốn mấy ngày quay về, mà kỹ năng trên giường lại tiến bộ vượt bậc. Như vậy thì đúng là có miệng cũng khó giải thích.
Cho nên dù Kiều Vi có là “đại lão max cấp”, cũng buộc phải vất vả giả vờ mình vẫn còn đang ở “tân thủ thôn”.
Đây là lần đầu tiên trong đời Nghiêm Lỗi có trải nghiệm như vậy. Bàn tay Kiều Vi dịu dàng vô cùng, như thể đang nâng niu một thứ gì đó quý giá, cẩn thận đối đãi, nghiêm túc học hỏi. Đến về sau, cảm giác như bay trên mây, còn tuyệt vời hơn nhiều so với đêm tân hôn khi đó còn vụng về, lúng túng.
Sau khi kết thúc, Nghiêm Lỗi ôm c.h.ặ.t Kiều Vi không muốn buông. Cảm giác cô cũng rất mệt, dường như đã kiệt sức.
Anh giúp cô xoa cổ tay: “Có mệt không?” Kiều Vi chỉ “Ừ” một tiếng, dường như không muốn nói thêm.
Có lẽ đã làm khó cô rồi, một người thanh cao như vậy, lại để cô làm những chuyện như thế cho anh. Dù cô không từ chối, nhưng chắc chắn trong lòng cũng rất ngượng ngùng.
Trong lòng Nghiêm Lỗi dâng lên một chút xấu hổ và áy náy. Nhưng cũng xen lẫn niềm vui —— cô đã sẵn sàng vì anh mà làm đến mức này, chứng tỏ cô thật sự muốn ổn định lại, muốn cùng anh sống cho tốt.
Một người đàn ông trưởng thành không dễ rơi nước mắt, nhưng anh vẫn cảm thấy khóe mắt hơi cay, như thể sau bao gian khổ cuối cùng cũng được hưởng trái ngọt. Anh ôm c.h.ặ.t Kiều Vi không buông.
Kiều Vi thật sự quá vất vả. Cô đâu phải diễn viên chuyên nghiệp, lại phải cố giả vờ mình là người mới. Nhận ra Nghiêm Lỗi dường như đã động tình, trong tình huống này cô cũng không biết nên phản ứng thế nào, dứt khoát nhắm mắt giả vờ ngủ.
Quả thật cũng mệt, giả vờ một lúc, cô liền mơ màng thiếp đi.
Người đàn ông vẫn ôm cô, lẩm bẩm nói gì đó, cũng không rõ là gì.
“… cuộc sống… đều cho em… phải sống thật tốt… đồng ý với anh…”
Nói gì vậy chứ, còn không mau ngủ đi.
Sáng dậy sớm, lại vừa “vất vả” một phen, Kiều Vi mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi thật.
Sáng hôm sau tỉnh lại, trên giường đất đã trống không, Nghiêm Lỗi không còn ở đó. Kiều Vi cảm thấy phía dưới có gì đó không ổn, ngồi dậy nhìn, quả nhiên bị tràn ra, cả tấm lót nhỏ cũng bị bẩn.
Cô ảo não đứng dậy thay giấy.
Trong phòng có đặt một cái bô. Là một món đồ bằng kim loại, bên trên còn in chữ “song hỷ” màu đỏ. Để tránh mùi lan ra, nó còn có nắp đậy.
Trước đây Kiều Vi từng xem video, thấy người nước ngoài dùng thứ này làm bát ăn cơm, cười đến c.h.ế.t đi sống lại. Không ngờ có một ngày chính cô cũng phải dùng đến nó.
Ban đêm bên ngoài tối om, nhà vệ sinh lại ở góc sân, còn không có đèn. Đi tiểu không cần phải chạy ra đó, dùng cái bô trong phòng là có thể giải quyết rồi.
Kiều Vi thay giấy xong cũng dùng luôn cái bô này, tiện tay bỏ vào bên trong.
Xong xuôi, cô bưng bô đi ra nhà vệ sinh đổ.
Nghiêm Lỗi đang ở trong sân, thấy cô thì nở nụ cười rạng rỡ: “Dậy rồi à?”
Nhìn thấy cô cầm bô, anh bước nhanh tới: “Đưa anh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kiều Vi tất nhiên không tranh với anh. Nghiêm Lỗi vừa đi về phía nhà vệ sinh vừa quay đầu nói: “Em chờ anh pha nước ấm cho rửa tay!”
Kiều Vi vừa chạm vào bô, đúng là cần rửa tay. Cô vẫn còn buồn ngủ, dựa nghiêng vào khung cửa lim dim.
Nghiêm Lỗi đổ xong, tráng sạch bô rồi mang vào phòng đặt lại, sau đó mới đi ra.
Kiều Vi tựa đầu vào khung cửa, không vui nói: “Đệm giường bị bẩn rồi.”
“Em cứ kệ đi, để vậy trước đã, chờ em hết rồi anh xử lý.” Nghiêm Lỗi vừa rửa tay vừa nói, “Em cũng đâu biết khâu vá.”
Kiều Vi lập tức vui lên, cười với anh.
Nghiêm Lỗi nhìn cô: “Cười ngây ngô gì thế?”
Anh tự rửa tay sạch bằng nước lạnh trước, rồi mới pha nước ấm cho Kiều Vi, bưng chậu lại gần, cẩn thận rót nước cho cô rửa tay.
Rửa tay xong, Kiều Vi tiện thể rửa mặt, đ.á.n.h răng, lau khô, lúc này mới tỉnh táo hơn, hỏi: “Sao anh dậy sớm thế?”
Đêm qua hai người thức khuya, lại còn “vất vả” một trận, nửa đêm cô còn dậy thay giấy, nên sáng nay không dậy nổi.
Nghiêm Lỗi liếc cô một cái: “Biết em không dậy nổi nên anh làm bữa sáng cho em.”
Kiều Vi hơi ngạc nhiên, nhưng ký ức của nguyên chủ không rõ ràng, cô cũng không dám lộ ra điều gì, chỉ hỏi: “Làm gì vậy?”
“Chờ ăn là biết.” Nói xong, Nghiêm Lỗi quay vào bếp.
Kiều Vi hít hít mũi, quả thật trong không khí có mùi thơm thoang thoảng.
Chẳng mấy chốc, Nghiêm Lỗi bưng ra hai bát: “Cẩn thận nóng, thổi nguội rồi hãy ăn.”
Hóa ra là hai bát bánh canh.
Kiều Vi: “Ồ!”
Cô múc một thìa, thổi nguội rồi đưa vào miệng, lập tức bất ngờ: “Sợi nhỏ thật đấy.”
Những miếng bột nhỏ, mềm, nấu chín kỹ, không chỉ ăn ngon mà còn rất đậm vị.
Nghiêm Lỗi nói: “Cho nước vào bột phải từ từ, vừa đổ vừa khuấy, như vậy mới ra miếng nhỏ. Em mà đổ ào một cái là toàn cục to, khó ăn.”
Kiều Vi thầm nghĩ may mà mình không nói linh tinh, những chi tiết nhỏ thế này rất dễ lộ.
Cô chậm rãi thưởng thức.
Thật ra cô cũng biết nấu món này, mẹ đã dạy. Thường là xào cà chua cho dậy mùi, thêm nước, muối, xì dầu, trứng, rồi cho bột vào nấu. Bí quyết riêng của cô là thêm chút thịt gà băm để tăng vị, có chút mặn thì món sẽ thơm hơn.
Nhưng rõ ràng bây giờ không có điều kiện đó. Ngoài chợ có bán gà, nhưng là gà sống. Kiều Vi ngày nào cũng nhìn mà chưa dám mua.
Không biết làm, cũng không dám g.i.ế.c. Lần sau phải hỏi xem chợ có làm sẵn không.
Dù không có thịt gà, nhưng bánh canh của Nghiêm Lỗi vẫn rất thơm. Khẩu vị Kiều Vi khá tinh, ăn một lúc liền đoán ra: “Anh cho mỡ heo vào à?”
Nghiêm Lỗi tỏ vẻ nể phục: “Miệng em đúng là tinh thật.”
Anh nói: “Chỗ mỡ em rán hôm trước, trời nóng phải dùng nhanh.” Không có tủ lạnh đúng là bất tiện.
Kiều Vi nhìn quanh sân, hỏi: “Hay là mình đào một cái hầm?” Ở nông thôn chẳng phải đều có hầm sao? Rất mát, thích hợp để trữ đồ ăn. Trước đây cô từng xem mấy video về cuộc sống điền viên, người ta đào hầm, quay được cả đống nội dung, rất hút người xem.
Vừa ăn bánh canh, cô vừa nhìn quanh sân, tưởng tượng chỗ nào thích hợp đào hầm, nên không để ý thấy khi cô nói vậy, Nghiêm Lỗi hơi sững lại, nhìn cô một cái.
Một lúc sau anh mới hỏi: “Em muốn đào à?”
Kiều Vi quay đầu, hứng thú: “Anh biết đào không? Nếu biết thì mình đào một cái.”
Nghiêm Lỗi “Ừ” một tiếng, cúi đầu ăn tiếp, không nói gì nữa.
Anh nhớ rất rõ, năm đó anh từng muốn đào hầm, nhưng Kiều Vi Vi chỉ buông một câu: “Đừng làm mấy thứ nhà quê đó, nhớ là anh đã là cán bộ rồi.”
Ý định đào hầm của anh khi ấy cũng bị dập tắt.
Chuyện này không thể trách Kiều Vi. Thật ra chỉ là một câu thoáng qua, đến chính Kiều Vi Vi nếu sống lại cũng chưa chắc nhớ. Trong ký ức của cô, đó là phần bị phủ lớp màu xám, không muốn nhớ tới, thậm chí trong những thứ không muốn nhớ đó, nó cũng quá nhỏ bé, bị lựa chọn quên luôn.
Trong đầu Kiều Vi hiện tại hoàn toàn không có ký ức nào về chuyện “đào hầm”.
Ngược lại, cô nhớ rất rõ chuyện Nghiêm Lỗi trồng rau, ủ phân khiến Kiều Vi Vi nổi giận, vì đó là một sự kiện khiến nguyên chủ tức giận dữ dội.
Cô cân nhắc rồi nói: “Em thấy nhà Triệu đoàn trưởng trồng rau trong sân cũng khá tốt. Em nghĩ rồi, nếu anh không ủ phân kiểu đó thì em cũng có thể chấp nhận.”
Cô còn cố tình nhắc đến chuyện ủ phân để củng cố hình tượng “Kiều Vi Vi”.
“Nếu không thì mình dọn dẹp lại sân, trồng thêm ít rau đi.” cô nói, “Em còn muốn đào một hố nhỏ bên kia, đổ cát vào, làm thành hố cát cho Tương Tương chơi.”
Trẻ con tầm tuổi này chắc chắn rất thích nghịch cát.
“Anh trồng rau, em trồng hoa.” cô nói.
Với cô, hoa hay rau đều là sinh mệnh, chỉ cần xanh tốt là cô đều thích. Cô cũng thích cơ thể rắn chắc của người đàn ông, thích nụ cười trong trẻo của đứa trẻ.
“Nhưng trước tiên phải dọn hết đống đồ này đi đã. Em thấy phía sau nhà còn khoảng trống, hay là chuyển hết ra đó, đỡ chướng mắt.”
Giữa nhà và tường còn một khoảng chừng một mét, đủ để chất đồ linh tinh, như vậy sân sẽ gọn gàng, nhìn cũng đẹp hơn.
Kiều Vi vừa ăn bánh canh, vừa nhìn cái sân bừa bộn trước mắt, tưởng tượng cách biến nó thành một góc sân vườn xinh đẹp.
Nghiêm Lỗi ngẩng lên nhìn cô. Khóe môi cô mang theo ý cười, gương mặt như được ánh sáng phủ lên, ánh mắt nhìn sân giống như đang ngắm một khung cảnh đẹp.
Nghiêm Lỗi nhất thời không nỡ rời mắt.