Đến nhà tắm rồi, Dương đại tỷ càng giữ c.h.ặ.t hơn, bắt Anh T.ử đi theo Lâm Tịch Tịch, còn trực tiếp dặn: “Tắm xong đừng có đi ra ngoài ngay, bên này mợ còn phải trông Ngũ Ni Nhi.”
Lâm Tịch Tịch không còn cách nào, đành phải theo họ suốt. Đợi tắm xong cùng nhau ra ngoài, bên ngoài chỉ còn mỗi Triệu đoàn trưởng đứng đợi.
Lâm Tịch Tịch giả vờ hỏi như không có gì: “Cậu, Tiểu Nghiêm Tương đâu rồi?”
Cô ta tưởng mình hỏi rất tự nhiên, nhưng người có ý đồ thì khó giấu được. Triệu đoàn trưởng liếc cô ta một cái, chỉ đáp gọn một câu: “Họ đi rồi.” rồi không nói thêm gì nữa.
Căn bản là không có cơ hội tiếp xúc với Nghiêm Lỗi! Lâm Tịch Tịch bực bội đến mức muốn nghẹt thở.
Nghiêm Lỗi về đến nhà, Kiều Vi đã lau người xong, còn gội đầu. Giữa mùa hè, tối qua lăn lộn ra đầy mồ hôi, giờ cả người nhẹ nhõm, thoải mái.
Hộp cơm vẫn được đậy trên bếp nên chưa nguội. Hai bố con vừa về, đặt chậu xuống, Nghiêm Lỗi liền vào bếp dọn nước tắm của Kiều Vi. Kiều Vi thì chia cơm, bưng hộp thức ăn ra, cả nhà có thể ăn ngay.
Đổ xong nước tắm, Nghiêm Lỗi đứng bên giếng rửa chậu, nhưng ánh mắt lại cứ dán vào Kiều Vi.
Tắm xong, cô vẫn mặc chiếc sơ mi trắng của anh, để lộ đôi chân dài thẳng tắp.
Mấy ngày trước lần đầu thấy cô mặc vậy, Nghiêm Lỗi còn thấy kỳ quặc, không hiểu sao không mặc đồ của mình mà lại mặc áo sơ mi của anh, lại còn rộng thùng thình, chẳng ra dáng gì.
Nhưng giờ thì cảm giác hoàn toàn khác.
Chiếc áo rộng che đi dáng người, nhưng tối qua anh đã cảm nhận rõ từng đường cong mảnh mai của cô bằng lòng bàn tay. Những đường nét ấy như hiện rõ trong đầu, ẩn dưới lớp áo càng khiến người ta tưởng tượng.
Huống chi đôi chân kia… trắng đến ch.ói mắt. Nghiêm Lỗi nhìn thêm vài lần, chỉ thấy cái nóng mùa hè càng khiến lòng người bồn chồn.
Kiều Vi đặt hộp cơm xuống, ngẩng lên thấy ánh mắt nóng rực của anh dừng trên chân mình. Cô giơ chân lên nhìn.
“Dính tro bếp à?” cô nhìn cẳng chân không thấy gì, lại nhấc vạt áo sơ mi lên xem đùi, vẫn không thấy, “Không có mà? Anh nhìn cái gì vậy?”
Nghiêm Lỗi ho khẽ, đi qua treo chậu tắm lên tường: “Không có, không dính gì.”
Kiều Vi lẩm bẩm: “Vậy anh nhìn chằm chằm em làm gì?”
Hai người đứng dưới mái hiên, cô chen qua người anh định vào bếp bưng cơm.
Nghiêm Lỗi liếc nhanh Nghiêm Tương đang nghiêm túc sắp xếp hộp cơm trên bàn, rồi hạ giọng nói nhỏ: “Chân em đẹp.”
Kiều Vi suýt nữa bị nước miếng sặc. Lời khen này đúng là… giản dị mà thẳng thắn.
Càng buồn cười hơn là nói xong, Nghiêm Lỗi không dám nhìn cô, ánh mắt chỉ dám lảng đi chỗ khác.
Kiều Vi quay người, ép anh vào tường.
“Nếu thấy đẹp thì khen to lên.” cô nói, “Đừng có lén lút như làm chuyện mờ ám vậy.”
Nghiêm Lỗi liếc sang phía Nghiêm Tương, hạ giọng: “Con đang ở đó, nó nghe được rồi học theo thì sao?”
“Chính là muốn nó học.” Kiều Vi không để ý, “Bố thế nào thì con sẽ thế ấy.”
“Phải để nó học cách bố khen mẹ ra sao, sau này nó mới biết khen vợ mình thế nào, mới có thể khiến vợ nó vui như mẹ nó bây giờ.”
Nghiêm Lỗi chớp mắt. Kiều Vi thu tay lại, liếc anh một cái đầy ý cười, rồi quay vào bếp.
Nghiêm Lỗi bước ra khỏi mái hiên, chống tay nhìn sân, tim đập nhanh hơn một chút, cảm giác này có gì đó rất lạ.
Không lâu sau, Kiều Vi bưng cơm ra. Nghiêm Lỗi định đỡ lấy, cô nói: “Anh đi lấy đũa đi.”
Anh vào bếp lấy đũa, cả nhà ba người ngồi xuống trong sân. Mùi thức ăn lan tỏa trong không khí, khói nhang muỗi lượn lờ.
Nghiêm Lỗi nuốt miếng thức ăn, liếc Kiều Vi một cái. Kiều Vi cũng nhìn lại anh.
Anh lại liếc sang Nghiêm Tương, cậu bé đang ăn rất ngon lành.
Nghiêm Lỗi đặt đũa xuống: “Tương Tương!”
Nghiêm Tương ngẩng đầu lên: “Dạ?”
“Mẹ con có đẹp không?” Nghiêm Lỗi cười tủm tỉm hỏi.
Khóe miệng Nghiêm Tương còn dính hạt cơm, không chút do dự đáp: “Đẹp ạ!”
Nghiêm Lỗi nói: “Vậy con nói to lên mà khen mẹ đi, đừng nói với bố.”
Nghiêm Tương lập tức hiểu ý, quay sang nói lớn: “Mẹ ơi, mẹ đẹp lắm!”
Kiều Vi phải che miệng lại mới không cười thành tiếng: “Biết rồi, cảm ơn bảo bối!”
Nói xong, cô cười liếc Nghiêm Lỗi một cái. Nghiêm Lỗi làm bộ nghiêm túc, dạy dỗ con: “Sau này thấy mẹ đẹp thì phải nói to ra mà khen. Mẹ thích được khen, được khen thì mẹ sẽ vui.”
Đứa trẻ lập tức tiếp thu: “Dạ! Con biết rồi!”
Ai mà không thích được khen chứ, Nghiêm Tương thích nhất là được khen, hiểu rồi!
Một buổi tối tràn ngập tiếng cười.
Kiều Vi dỗ Nghiêm Tương ngủ xong, đi ra thì thấy phòng sách phía tây vẫn còn sáng đèn, Nghiêm Lỗi đang đọc sách.
Kiều Vi đặt tay lên vai anh, cúi người lại gần: “Xem đến đâu rồi? Ồ, chưa được một phần ba à?”
Ít trò giải trí, nên khi làm một việc thì càng tập trung. Nghiêm Lỗi tối nào sau bữa cơm cũng đọc sách, tốc độ cũng khá nhanh.
Nghiêm Lỗi không nhìn cô, lật trang sách: “Anh nói trước, xem xong quyển này là phải xử lý đi.”
“Ừ ừ!” Kiều Vi gật đầu, tỏ vẻ hoàn toàn không phản đối, nhưng mặt lại càng ghé sát hơn, “Thế… hay không?”
Giọng cô ngay sát bên tai, hơi thở phả vào khiến tai anh ngứa ran.
Nghiêm Lỗi đưa tay xoa tai, nghiêm túc lại: “Hay hay không hay, và đúng hay không đúng, là hai chuyện khác nhau.”
Kiều Vi cười tủm tỉm gật đầu: “Ừ ừ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghiêm Lỗi cứng người, lại sắp xếp lại lời: “Chúng ta không thể nói những thứ không đúng là hay.”
Nụ cười Kiều Vi càng sâu: “Ừ ừ!” Cô còn giơ ngón cái với anh, rồi quay người đi về phòng ngủ.
Nghiêm Lỗi ngồi trước bàn suy nghĩ. Không hiểu sao lại có cảm giác bị cô “nắm thóp”.
Anh muốn đọc thêm một lúc, nhưng tai khẽ động, nghe thấy tiếng sột soạt trong phòng ngủ. Kiều Vi đã nằm xuống.
Lòng anh lập tức nóng lên, còn đâu tâm trí đọc sách. Nghiêm Lỗi tắt đèn bàn, cũng vào phòng.
Vừa nằm xuống, anh đã đưa tay ôm lấy Kiều Vi, nhưng lại ôm hụt. Kiều Vi đã đoán trước, lăn sang bên.
“Đừng có làm loạn!” cô khẽ mắng, “Còn lăn lộn nữa thì mai em lại không dậy nổi, không làm được bữa sáng cho anh đâu.”
Chỉ mấy ngày ngắn ngủi, Nghiêm Lỗi đã không còn là người đàn ông bị từ chối thì chỉ lặng lẽ hút t.h.u.ố.c như trước. Anh vẫn dịch lại, ôm được cô vào lòng: “Không dậy thì thôi. Anh ăn ở đơn vị. Em dẫn Tương Tương ra khu ăn. Nếu dậy muộn quá không còn đồ ăn sáng, thì đi hợp tác xã mua bánh quy.”
Kiều Vi bật cười: “Bánh quy sao làm bữa sáng được.”
Sao có thể cho trẻ con ăn bánh quy thay bữa sáng, nó còn đang tuổi lớn.
Nghiêm Lỗi không để ý: “Sao lại không. Để Tương Tương sáng nào cũng ăn bánh quy, đảm bảo bọn trẻ nhà khác nhìn mà ghen c.h.ế.t.”
Kiều Vi chợt hiểu ra, thời này bánh quy đúng là đồ tốt.
Cô chợt hỏi: “Ở đây có mua được sữa không?”
Nghiêm Lỗi đang bồn chồn: “Hỏi cái đó làm gì?”
Kiều Vi nói: “Sữa rất bổ, trẻ con tốt nhất mỗi ngày nên có một quả trứng, một cốc sữa.”
Cô dừng lại, rồi bổ sung theo kiểu rất “đúng thời đại”: “Như vậy mới có cơ thể khỏe mạnh, mà cơ thể khỏe mạnh là vốn của cách mạng, lãnh tụ đã nói rồi.”
Nghiêm Lỗi lúc này chẳng nghĩ nổi lời lãnh tụ, trong đầu chỉ là cảm giác mịn màng trong lòng bàn tay, lại nhớ đến câu miêu tả trong quyển sách vừa đọc —— “làn da như sữa”.
“Kiều Vi…” anh cúi xuống c.ắ.n nhẹ sau cổ cô, giọng trầm xuống, “Da em… giống như sữa vậy.”
Kiều Vi lập tức túm cổ áo ba lỗ của anh, c.ắ.n c.h.ặ.t vào miệng! Má ơi, lời tỏ tình này đúng là… quê một cục!
Nhưng dù quê, cũng là một bước tiến lớn rồi, tuyệt đối không thể cười nhạo, còn phải cổ vũ thêm mới đúng.
Kiều Vi cố nén ý cười, nghiêm túc hỏi Nghiêm Lỗi: “Vậy anh thích không?”
Sao có thể không thích được. Nghiêm Lỗi vùi mặt vào cổ cô: “Ừ.”
Kiều Vi đá anh một cái: “Nói rõ ra!”
Lúc này anh mới chịu nói: “Thích.” Giọng trầm thấp, rõ ràng vẫn còn hơi ngại khi nói ra cảm xúc của mình. Đúng là người thời này…
Kiều Vi xoay người, đối mặt với anh, ch.óp mũi chạm ch.óp mũi: “Da anh giống màu lúa mì.”
“Lúa mì” khiến Nghiêm Lỗi liên tưởng đến nông thôn, nhưng giọng cô mềm mại, không hề có ý chê bai. Anh do dự một chút, thử hỏi: “Vậy… em có thích không?”
Kiều Vi ôm cổ anh, hôn nhẹ lên môi: “Thích.”
Cô bóp nhẹ cánh tay rắn chắc của anh: “Em cũng thích cái này, nhìn rất có lực.”
Tay cô trượt xuống, chạm vào l.ồ.ng n.g.ự.c cứng rắn của anh, ấn nhẹ: “Cái này cũng…”
Chữ “thích” còn chưa kịp nói ra, môi đã bị chặn lại, chỉ còn phát ra vài tiếng “ưm ưm”.
Thật là, vội cái gì chứ, cô còn chưa nói xong mà.
Không nói được, Kiều Vi chỉ đành dùng lòng bàn tay ấm nóng để “truyền đạt” mình thích cơ bụng rắn chắc của anh đến mức nào.
Dù sao cô vẫn đang trong kỳ, giày vò một lúc rồi cũng phải dừng lại. Nhưng Nghiêm Lỗi vẫn ôm cô không buông.
Kiều Vi vỗ tay anh, lẩm bẩm: “Anh không thấy nóng à?”
“Không nóng, em mát, ôm dễ chịu.” anh đáp. Có lẽ vì vừa rồi đã nói ra chữ “thích”, nên anh không còn quá ngượng nữa, dừng một chút rồi lại nói nhỏ: “Anh thích da kề da.”
Hai người đều không mặc áo trên, da thịt áp sát nhau. Tối qua, hai hôm trước… cũng đều như vậy.
Kiều Vi chợt hiểu ra: “Anh bị thiếu tiếp xúc cơ thể à?”
“Là sao?” anh không hiểu.
“Ý là…” Kiều Vi hỏi, “Hồi nhỏ, bố mẹ hay người nhà có hay ôm anh không?”
“Không.”
“Có hay hôn anh không?”
“Đàn ông con trai ai rảnh mà hôn.”
“Vậy là đúng rồi.” Kiều Vi nói, “Con người có nhu cầu được an ủi từ tiếp xúc cơ thể. Lúc nhỏ thường do cha mẹ đáp ứng. Chỉ cần ôm, hôn, hoặc xoa đầu, xoa mặt thôi cũng đủ rồi. Khi lớn lên thì thường do vợ chồng bù đắp cho nhau, như ôm, hôn, vuốt ve… và cả đời sống vợ chồng.”
“Những người hồi nhỏ ít được ôm ấp, lớn lên sẽ càng cần cảm giác đó hơn. Người ta gọi là thiếu tiếp xúc cơ thể.”
“Ra là vậy… em hiểu nhiều thật.” Nghiêm Lỗi nói.
Anh dừng lại, thấp giọng lặp lại: “Hóa ra là vậy…” Rồi bất chợt ôm c.h.ặ.t Kiều Vi, rất c.h.ặ.t, không nói thêm gì.
Kiều Vi hiểu rõ. Cô đã đọc qua nguyên tác, biết hoàn cảnh của anh. Sinh ra trong gia đình nông thôn, trẻ con sống sót đã là may, người lớn hiếm khi ôm ấp hay thể hiện tình cảm, cứ thế mà lớn lên.
Càng đáng nói là nhu cầu đó, trong hôn nhân trước đây của anh không những không được bù đắp, mà còn trở nên nặng nề hơn.
Anh ôm cô rất c.h.ặ.t, không nói gì. Nhưng dường như lại nói hết tất cả. Như đang âm thầm trách cô — vì sao trước đây không ôm anh sớm hơn, không gần gũi anh sớm hơn. Nếu đã hiểu, sao lại từng đối xử với anh như vậy.
Kiều Vi khẽ thở dài, bất lực. Cô vòng tay ôm lại anh. Thậm chí quấn cả chân vào người anh, cố gắng ôm lấy anh nhiều nhất có thể.
Trong bóng tối, vang lên một tiếng thở dài thật sâu, đầy thỏa mãn của người đàn ông.