“Gì? Một người cũng không coi trọng?” Triệu đoàn trưởng tức đến bật cười, “Vậy cháu muốn tìm người thế nào? Nói cậu nghe, cháu muốn tìm người thế nào?”
“Chị gái nhờ cậu chăm sóc cháu, chính là để cậu tìm cho cháu một nhà chồng tốt.”
Triệu đoàn trưởng nhớ tới việc Lâm Tịch Tịch có thể có ý với Nghiêm Lỗi – một người đã có gia đình – sắc mặt lập tức căng lại: “Cậu nói trước, cháu đến đây là để gả chồng. Cậu đã đem những thanh niên tốt nhất trong đơn vị đặt trước mặt cháu rồi, cháu đừng nói là không vừa mắt.”
Ông cảnh cáo: “Hoặc là cậu nhắm mắt chọn cho cháu một người, bảo cháu gả cho ai thì gả. Hoặc là cháu tự mình chọn lấy một người vừa ý.”
“Còn không, cậu mua vé xe cho cháu, cháu về quê luôn đi. Cô gái lớn thế này ở nhà cậu, xảy ra chuyện gì cậu không ăn nói được với mẹ cháu.”
Lâm Tịch Tịch giật mình, ngẩng đầu nhìn, thấy Triệu đoàn trưởng vẻ mặt nghiêm túc, không phải nói chơi.
Cô ta không thể bị đuổi về. Bị đuổi về là hết sạch cơ hội.
Cô ta cúi đầu suy nghĩ một lúc, rồi ngẩng lên: “Anh Trương lái xe… cũng được.”
Triệu đoàn trưởng lập tức vui hẳn lên: “Cháu cũng thấy Tiểu Trương không tệ đúng không. Tiểu Trương à, cùng quê miền Bắc với chúng ta, sau này ăn uống cũng hợp. Cậu ta thích bánh cháu làm lắm, hôm nay cứ khen mãi.”
“Vậy mai cậu nói với cậu ta, hai người bắt đầu tìm hiểu.”
Tìm hiểu thì cứ tìm hiểu thôi, dù sao cô ta cũng không định gả cho anh ta, mà cậu cô cũng không thể ép duyên thật. Dù sao ông cũng là cán bộ, không thể làm chuyện đó. Nếu cô ta làm ầm lên trong đơn vị, ông cũng phải chịu phê bình.
Dù sao kiểu chuyện này, đặt vào mấy năm phong trào, còn có thể bị quy thành tàn dư phong kiến, bị đem ra đấu tố.
Tìm hiểu thì tìm hiểu, vừa hay cô ta cần moi tin từ anh Trương.
Ứng phó xong Triệu đoàn trưởng, Lâm Tịch Tịch ra khỏi phòng, thấy Cương T.ử và Anh T.ử mỗi người ôm một chiếc ghế gỗ, đang chuẩn bị mang ra ngoài.
Cô ta hỏi: “Làm gì đấy?”
Cương T.ử nói: “Trả ghế, ghế nhà chú Nghiêm.”
Hôm nay Lâm Tịch Tịch mặc chiếc váy từng là giấc mộng thiếu nữ của cô ta. Chiếc váy này đến thập niên 90 có thể không còn mốt, nhưng ở thời điểm hiện tại lại là kiểu thời trang nhất. Vậy mà Nghiêm Lỗi hôm nay chỉ liếc qua một cái.
Cô ta không cam lòng. Tài sản lớn nhất của cô ta có hai thứ: hiền huệ và xinh đẹp. Ngày mai có khi mợ lại thu váy lại không cho mặc nữa, giữ cho Anh T.ử sau này. Cô ta phải để Nghiêm Lỗi nhìn thêm lần nữa.
Đàn ông đều thích phụ nữ trẻ đẹp. Dù vợ ở nhà cũng xinh, nhưng hoa nhà sao bằng hoa lạ. Cơ hội này chẳng phải từ trên trời rơi xuống sao.
Cô ta lập tức tiến lên, mỗi tay cầm một chiếc ghế từ tay em: “Được rồi, để chị đi, hai đứa đi chơi đi.”
Nghiêm Lỗi hôm nay tan làm, vừa xuống xe jeep đã bước nhanh về nhà. Vừa vào sân đã thấy một khoảng đất vuông được xới lên.
“Anh về rồi.” Nghiêm Lỗi gọi vào trong nhà, mắt sáng lên, “Đất xới xong rồi à?”
Nghiêm Tương vẫn là người đầu tiên chạy ra đón, lao tới để được bế lên, vội vàng khoe công: “Con với mẹ buổi sáng xới đất! Con cũng làm việc! Còn bắt được giun! Giun không sinh em bé, giun cắt ra sẽ biến thành hai con giun!”
Một ngày không gặp ba, hận không thể kể hết mọi chuyện mới học được.
Kiều Vi từ trong nhà đi ra: “Hôm nay về sớm thế.”
“Thứ bảy mà.” Nghiêm Lỗi nói.
Anh quan sát thấy sắc mặt Kiều Vi hôm nay rất tốt, không còn vẻ mệt mỏi như hai ngày trước. Anh hỏi: “Em xới hết đất rồi à?”
Nghiêm Tương lập tức chen vào: “Còn có con! Con làm cùng mẹ!”
“Rồi rồi, Tương Tương giỏi lắm, biết làm việc rồi.” Nghiêm Lỗi xoa đầu cậu bé, nhìn quanh hỏi, “Giờ ăn cơm chưa?”
“Hôm nay ăn mì, lúc nào ăn thì nấu.” Kiều Vi nói, “Anh đói thì em nấu luôn, bọn em vẫn chưa đói, còn sớm.”
Nghiêm Lỗi lập tức nói: “Anh cũng chưa đói. Vừa lúc anh ra ngoài một chút, về rồi hãy nấu!”
Kiều Vi: “?”
“Khụ… cái đó…” Nghiêm Lỗi nói, “Không phải nói rồi sao, anh ra bãi sông lấy ít bùn…”
Đường đường đoàn trưởng, nói chuyện lại có chút chột dạ, còn lén nhìn sắc mặt cô, giống như học sinh làm xong bài mà vẫn sợ bị phụ huynh phát hiện đang chơi game.
“…” Kiều Vi khoanh tay.
“Thứ hai!” Nghiêm Lỗi vội nói, “Anh đã hẹn thợ điện, sáng thứ hai họ tới lắp đèn cho nhà vệ sinh!”
“Chiều thứ hai thợ mộc sẽ tới lắp cái giá gỗ giặt đồ cho em!”
“Anh sắp xếp hết rồi.” Nghiêm Lỗi cố gắng ưỡn n.g.ự.c. Nhìn, cô bảo anh làm gì, anh đều làm xong xuôi cả rồi. Vậy nên hiện tại……
Kiều Vi bật cười: “Đi đi.”
Nghiêm Lỗi mừng rỡ, lập tức cởi áo khoác, tìm cái thùng lớn nhất, lại cầm thêm cái xẻng.
Nghiêm Tương chạy vèo tới cầm xẻng nhỏ của mình: “Con cũng đi! Ba ơi, con cũng đi!”
Nghiêm Lỗi hớn hở: “Đi, cùng đi đào bùn!”
Kiều Vi lo lắng: “Anh đừng để con lại gần sông đấy.”
“Em yên tâm, bãi sông rộng lắm, anh trông nó.” Nghiêm Lỗi đảm bảo, “Anh bơi giỏi, mùa đông còn lặn dưới băng được, em đừng lo.”
Anh sợ Kiều Vi đổi ý không cho đi, liền nháy mắt với Nghiêm Tương, hai cha c.o.n c.uống cuồng chạy ra ngoài.
Kiều Vi ở phía sau gọi: “Bao lâu thì về?”
“Chắc một tiếng!” Tiếng đáp vọng lại, người đã đi mất.
Vừa mới đồng ý cho anh trồng rau, “máu nông dân” lập tức sôi lên đúng không. Một khắc cũng không chờ nổi. Gen trồng trọt đúng là khắc vào xương.
Kiều Vi thật không oan cho Nghiêm Lỗi, lúc này anh đúng là vui như mở hội. Anh xách thùng, vác xẻng, dắt theo con trai, hai cha con hăng hái đi ra bãi sông. Đi chưa được bao xa thì gặp Triệu đoàn trưởng dẫn theo mấy thanh niên cũng hăng hái đi về phía nhà ông.
Hai bên chào hỏi nhau.
“Đi đâu thế?”
“Nhà dọn ra một mảnh đất, định trồng rau. Tôi ra bãi sông đào ít bùn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ôi, Tiểu Kiều cho làm à?”
“Ăn nói kiểu gì đấy, sao lại không cho làm được.”
“Ha ha ha ha ha!”
Đi ngang qua nhau, Nghiêm Lỗi còn quay lại chỉ mấy thanh niên trẻ hơn mình: “Tinh thần lên! Có lấy được vợ hay không là nhìn hôm nay đấy!”
Mọi người cười ầm lên. Người chỉnh lại mũ, người cài lại khuy áo, cố gắng “trông cho ra dáng”.
“Đặc biệt là hai cậu đấy!” Nghiêm Lỗi chỉ thẳng hai người, “Cố mà tranh khí cho tôi!”
Hai người này là cấp dưới của anh.
Họ kêu oan: “Cái này còn phải xem cô gái có ưng hay không, đâu phải chúng tôi muốn là được.”
“Ít nói, nếu người ta không chọn thì là các cậu kém. Về tôi bắt hít đất 200 cái!”
Mọi người lại cười vang. Một bên đi về nhà Triệu đoàn trưởng, một bên đi ra bãi sông.
Đến nơi, Nghiêm Lỗi dặn Nghiêm Tương: “Không được xuống nước. Hôm khác ba đưa con đi bơi. Hôm nay không xuống sông.”
Nghiêm Tương ngoan ngoãn, bảo không xuống là không xuống, chỉ theo ba đào bùn.
Ba dùng xẻng lớn, con dùng xẻng nhỏ, hăng say đào. Chẳng mấy chốc đã đầy một thùng.
Nghiêm Lỗi lại dùng xẻng nhỏ của Nghiêm Tương đảo trong thùng, nhặt bớt tạp chất như đá sỏi. Làm luôn ở bãi sông thì về nhà đỡ phải xử lý.
Thực ra anh vẫn hơi lừa Kiều Vi một chút. Bùn phơi vài ngày thì hết mùi, nhưng lúc mới đào lên vẫn có chút mùi.
“Ai da, mẹ con mà bắt chúng ta đem đổ đi thì sao.” Người cha mặt ủ mày ê.
Đứa con cũng học theo: “Thế làm sao bây giờ?” Bùn chơi vui thế cơ mà.
“Vậy phải nhờ con rồi.” Người cha vô cùng “vô liêm sỉ”, đẩy việc cho con.
Hai cha con ghé đầu thì thầm bàn kế. Quả nhiên về đến nhà, Kiều Vi vừa ngửi thấy đã bịt mũi, ánh mắt đầy nghi vấn nhìn Nghiêm Lỗi.
Nghiêm Lỗi nói: “Mới đào lên là thế này, phơi khô là hết mùi ngay, thật đấy, anh không lừa em.”
Nghiêm Tương ôm c.h.ặ.t c.h.â.n Kiều Vi, hét to: “Mẹ ơi mẹ ơi, bùn chơi vui lắm, mẹ đừng bắt ba mang đi đổ!”
Cái giọng điệu khoa trương kia, vừa nghe là biết đã được dạy trước. Nghiêm Lỗi cười hắc hắc. Hai cha con mặt, chân, tay đều dính bùn, đứng đó đáng thương nhìn Kiều Vi chờ cô lên tiếng.
Kiều Vi thật sự cạn lời.
“Anh tốt nhất đảm bảo phơi khô là không còn mùi đấy.”
“Thật mà!”
“… Đi đi, đừng mang qua bên này.”
“Cảm ơn vợ / mẹ!” Hai cha con đồng thanh reo lên, xách thùng bùn chạy đi.
Kiều Vi đứng dưới mái hiên, nhìn hai cha con ngồi xổm nghịch bùn.
Lúc này mới thấy rõ tuổi thật của Nghiêm Lỗi. Hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi, ở thời sau vẫn chỉ là thanh niên, nhiều chuyện còn phải gọi điện hỏi bố mẹ. Nhưng Nghiêm Lỗi luôn mang dáng vẻ trụ cột gia đình.
Chỉ đến lúc này, mới lộ ra một mặt khác —— một người cha trẻ, dù đã làm cha, nhưng vẫn còn nét trẻ con.
Đột nhiên như trẻ ra vài tuổi. Không, là trước kia quá già dặn rồi.
Kiều Vi cười: “Em đi nấu mì. Có hai loại, một là mì trộn cà chua thịt băm, một là mì lạnh bình thường. Tương Tương muốn ăn cà chua, anh ăn loại nào?”
Nghiêm Lỗi ngẩng đầu: “Hai loại đều ăn!” Cằm dính bùn, răng trắng, mắt sáng.
Đúng là đẹp trai thật. Ai mà không thích sống cùng trai đẹp chứ. Kiều Vi vui vẻ đi nấu mì. Mì cà chua thịt băm được Nghiêm Lỗi khen hết lời.
Nghiêm Tương nói: “Đúng không! Ngon không! Con đã bảo tối vẫn ăn món này!”
Buổi trưa ăn xong, cậu bé đã đòi tối ăn lại. Kiều Vi vốn không quen ăn một món hai bữa liền, nhưng Nghiêm Tương nói: “Sao lại chán được? Không thể chán! Ngon thế mà!”
Nghĩ đến thời này vật chất thiếu thốn, có lẽ thật sự không có chuyện ăn hai bữa giống nhau mà chán, Kiều Vi mới đồng ý.
Nghiêm Lỗi ăn xong mì cà chua, lại ăn tiếp mì lạnh. Gia vị Kiều Vi làm gồm hành, gừng, tỏi, ớt khô phi với mỡ heo, thêm giấm, xì dầu, muối, đường, trộn đều. Mì được xả qua nước giếng lạnh, chan gia vị lên, ăn mùa hè mát lạnh sảng khoái.
Nghiêm Lỗi nói: “Cái này cũng ngon!”
Anh ăn liền bốn bát mì, còn thêm một cái trứng tráng, vẫn chưa đã.
Ăn xong, anh đi rửa bát, úp lên cho ráo nước. Kiều Vi đứng ở cửa sổ phòng đọc nhìn ra ngoài, thấy anh chống nạnh đứng trước mảnh đất trồng rau.
Trời nhá nhem nhưng vẫn còn ánh nắng, màu vàng sẫm chiếu nghiêng, làm nổi bật cơ bắp cánh tay anh như trong tranh.
Anh đứng đó, chắc đang tưởng tượng sẽ xử lý mảnh đất kia thế nào. Đúng là mê trồng trọt.
Kiều Vi định đi ra nói chuyện đào hố cát cho con, thì trong sân vang lên tiếng người. Nhìn qua cửa sổ —— à, Lâm Tịch Tịch tới. Mặc đúng cái váy cô tặng.
Kiều Vi không động, muốn xem Lâm Tịch Tịch định làm gì. Địch không động, ta không động. Ơ? Trả ghế thì trả ghế, đứng xoay tại chỗ làm gì?
“Nghiêm đoàn trưởng, anh thấy tôi mặc cái này có đẹp không?” Lâm Tịch Tịch cười rạng rỡ.
Cô ta là người trung niên. Thậm chí không phải trung niên thời internet, mà là trung niên thập niên 90. Cô ta không phải thế hệ làm mẹ, mà là thế hệ làm bà.
Tư tưởng của người lớn tuổi đã định hình, rất khó thay đổi. Lâm Tịch Tịch chỉ trẻ lại về thân thể, còn suy nghĩ thì không. Cô ta tin chắc đàn ông không thể vượt qua cửa ải mỹ nhân.
Cô ta còn cho rằng chỉ có thiếu nữ mới nên ăn diện, còn phụ nữ có chồng con thì phải lo việc nhà bếp núc. Cô ta là thiếu nữ, còn Kiều Vi là phụ nữ.
Kiều Vi nín thở, muốn xem Nghiêm Lỗi trả lời thế nào. Cô cũng tò mò. Vì đây là thế giới trong sách, Nghiêm Lỗi là nam chính, Lâm Tịch Tịch là nữ chính.
Nếu hai người họ đối mặt riêng, liệu có phát sinh cảm xúc “không thể khống chế” không?
Nghiêm Lỗi luôn thấy cô cháu ngoại của Triệu đoàn trưởng đầu óc không được nhanh nhạy. Hôm nay đi xem mắt đến mức hồ đồ rồi sao? Chạy tới trước mặt anh xoay vòng?
Đúng là không khách sáo chút nào, coi anh như chú ruột chắc? Nếu vậy, anh cũng không khách sáo nữa.