Cuộc Sống Làm Nông Của Tống Đàm

Chương 1519: Canh cải thảo thịt dê. (2)



Mấy bạn nhỏ nhìn cảnh mọi người bận rộn tới lui, ai còn nhớ nổi chuyện xương bò xương dê gì nữa? Giờ chỉ muốn hóa thân thành Trinh T.ử (nhân vật ma nữ trong phim kinh dị ‘The Ring’), thò đầu qua màn hình thôi a a a!

Trương Yến Bình không hiểu nguyên lý này, nhưng ông chú Bảy làm vậy chắc chắn có lý do. Lúc này, anh ta lại vội vàng gửi tin nhắn cho Quách Đông.

Bà thím Bảy vẫn vừa trò chuyện với thím Liên Hoa đang bận rộn, vừa chợt nhớ ra điều gì, quay đầu hỏi:

“Tối nay toàn ăn canh với b.ún liệu có ổn không? Hay để tôi nấu một nồi cơm, sáng mai xào cơm mỡ dê nhé?”

Thật ra cơm vừa nấu xong có mùi thơm mới rất đặc biệt, ông chú Bảy rất thích dùng để xào cơm. Nhưng nếu hấp từ sáng sớm thì phải dậy sớm hơn nhiều, nên ông liếc nhìn quanh một vòng, định mở miệng hỏi ý kiến.

Nhưng nhìn thấy gương mặt đầy mong chờ của mọi người, ông lại nuốt lời xuống.

Được rồi!

Có gì ăn nấy thôi, hỏi thừa làm gì!

Chỉ có Kiều Kiều nói ra tiếng lòng của mọi người:

“Cháu còn chưa từng ăn cơm chiên mỡ dê, tối nay không chiên được sao ạ?”

Chiên thì chiên được, chỉ là…

Ông chú Bảy hơi do dự:

“Ta vốn định dùng canh thịt dê ăn với bánh ta rán… nhưng bánh này dùng bột mua ở trấn. Các cháu muốn ăn cơm chiên mỡ dê, hay ăn bánh này?”

Dương Chính Tâm bê cái chậu hì hục đi vào sân, lúc này chẳng hề khách sáo, nhảy nhót y hệt cha mình:

“Cơm chiên mỡ dê! Cơm chiên mỡ dê!”

Tiện liếc qua cái điện thoại đang dựng, chỉ thấy trên màn hình bình luận cũng chọn y như cậu ta.

[Cơm chiên mỡ dê!]

[Cơm chiên mỡ dê!]

[Cơm chiên mỡ dê!]

[Chỉ có tôi chọn bánh rán thôi à? Canh dê ăn với bánh xé chẳng phải tuyệt phối sao?]

[Đúng đó, mấy người không ăn đồ bột à?]

[Bột mua siêu thị cũng ngon mà, mẹ tôi dùng bột siêu thị rán bánh thơm nức.]

[Không không không không không cơm chiên mỡ dê!]

[Thầy Kiều Kiều, tôi biết thầy không nhìn nhưng thầy nhìn tôi một cái đi cơm chiên mỡ dê!]

Dương Chính Tâm lập tức đắc ý:

“Kiều Kiều, bình luận đều nói cơm chiên mỡ dê! Ông chú Bảy! Đây là thiên ý đó!”

Cậu thiếu niên mày rậm mắt to hoạt bát như vậy, làm ông chú Bảy cũng bật cười:

“Được! Mấy đứa đúng là cái miệng kén thật! Một chút kém cũng không chịu ăn.”

Chỉ có Kiều Kiều rất nghiêm túc nói với Dương Chính Tâm:

“Cậu đừng nhìn bình luận suốt. Chị nói cái này sẽ ảnh hưởng tâm trạng, hơn nữa họ đều không ăn được, không thể chỉ nghe theo ý kiến của họ.”

Fan trong phòng livestream như bị sét đ.á.n.h!

[Kiều Kiều, cậu…]

[Bé ơi! Sao con có thể đối xử với dì như vậy!]

[Được được được, thầy Kiều Kiều đối xử với tôi vậy đó hả! Lần sau mở live tôi sẽ không vừa mở là vào ngay nữa!]

[Tôi cũng thế! Tôi nhất định sẽ vào muộn 10 phút.]

[Trời đất, phát ngôn kiểu gì vậy? Giọng điệu nghiêm túc thế này, không tôn trọng người khác chút nào, còn không coi fan ra gì à!]

[Đúng đó! Thế này mà mấy người còn chịu được sao?!]

[Mấy người nói đúng! Thật là không thể nhịn! Lần sau tôi sẽ vào muộn mười lăm phút!]

Dương Chính Tâm đang hơi căng thẳng nhìn bình luận, thì nghe Kiều Kiều lại do dự nói:

“Nhưng mà họ muốn ăn như vậy mà lại không ăn được, cảm giác tội nghiệp ghê! Chị ơi, hay hôm nay em lại rút thăm trúng thưởng, mời họ ăn chút thịt dê hoặc cơm chiên mỡ dê được không ạ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Được chứ.”

Tống Đàm đang đứng bên bồn nước. Tay và cánh tay cô với Lục Xuyên đều dính đầy mỡ dê dày nặng, lúc này đang xoa xà phòng rửa. Cô vừa rửa nước xong, để Lục Xuyên lấy khăn lau tay cho mình, vừa gật đầu nói:

“Tất nhiên là được. Thời gian em cho dê ăn còn nhiều hơn chị, chuyện dê để em quyết.”

Kiều Kiều lập tức nghiêm túc hẳn lên:

“Vâng, vậy… vậy em phải nghĩ xem gửi thịt dê kiểu gì? Em gọi điện cho anh Trương trước, xem tối nay còn kịp không.”

Dương Chính Tâm nhìn bình luận, phát hiện màn hình có khoảnh khắc như bị lag, trống rỗng hẳn ra. Cậu ta còn chưa kịp cau mày suy nghĩ, thì ngay sau đó là cùng một câu tràn ngập cả màn hình.

[Rút tôi! Rút tôi!]

[Rút tôi!!!]

[A a a a tôi tôi tôi rút tôi!]

Cậu ta thở phào một hơi, rồi mới nhận ra chỉ trong một lát ngắn ngủi, từ việc tò mò lỡ miệng, đến việc Kiều Kiều khiến mọi người bất mãn, mình đã căng thẳng tới mức toát cả mồ hôi.

Vì thế cậu ta liếc thêm một cái rồi quyết định nghe theo Kiều Kiều, bớt nhìn bình luận, tránh ảnh hưởng tâm trạng.

Dù sao đây cũng là sự nghiệp của Kiều Kiều. Nếu vì cậu ta lắm miệng mà làm mất fan, thì canh thịt dê này cậu ta còn dám uống thêm hai bát sao?



Bên này xử lý thịt dê bận rộn hừng hực khí thế, bên kia lão Dương thì quả thật thiếu vận động. Xách cái giỏ tre trống to đùng, leo dọc theo con dốc thoai thoải lên núi, mới đi được một đoạn đã bắt đầu thở gấp nhẹ.

Tài xế đứng bên cạnh mặt không đổi sắc, hơi liếc nhìn lão Dương mồ hôi lấm tấm trên trán, trong lòng nghĩ tới cái “thuốc bổ” mà ông Tống lúc trước nói. Nếu đảm bảo an toàn thì vẫn nên khuyên ông chủ đừng tiếc tiền, thử xem sao.

Thể lực này thật sự không còn như trước nữa rồi.

Nhưng khi hai người đứng tới mép ruộng rau, lại hơi ngẩn ra, trời đất làm chứng! Lão Dương tuyệt đối không phải là kẻ không biết ngũ cốc nhân gian. Nhà ông ta làm doanh nghiệp máy nông nghiệp, tự nhà có nông trại, đối tác có căn cứ, quanh năm suốt tháng không biết đã nhìn bao nhiêu loại nông sản, thậm chí còn không ít lần tự xuống ruộng làm. Nhưng vấn đề là…

Thịt dê này phải nấu với cải thảo, vậy cải thảo chọn loại nào đây? Ở đây có mấy loại cải thảo lận!

Nếu là thịt dê bình thường thì phối đại cũng được, nhưng con dê này là lần đầu g.i.ế.t đó!

Lão Dương trong lòng rối bời.

Đúng lúc này, từ khu nhà xưởng phía trước bước ra một cô gái tóc dài, khí chất đầy mùi sách vở. Lão Dương vội gọi:

“Cô gái! Cô gái!”

Đợi đối phương quay đầu lại, khí chất cả người đúng là không tầm thường!

Lão Dương liền hỏi:

“Cô biết loại cải thảo nào hầm canh thịt dê thì ngon không?”

Thao Dang

“Trong này nhiều cải thảo quá, tôi sợ nhổ nhầm.”

Ai ngờ vừa nói xong, cô gái kia lại hỏi ngược:

“Hôm nay nhà Kiều Kiều g.i.ế.t dê nấu canh thịt dê à?”

Lão Dương gật đầu, thì thấy đối phương chớp mắt một cái, nước mắt liền rơi xuống.

“Thịt dê ngon như vậy, tôi còn chưa kịp nếm một miếng đã phải nghỉ việc rồi…”

Cô ta đau khổ nói:

“Biết vậy hồi đó tôi thà học nông nghiệp! Học tên lửa làm gì!”

Lời vừa dứt, lại thấy từ vườn cây ăn trái bên cạnh nhảy ra ba thanh niên đầu tóc bù xù, trang bị sơ sài, ba người tức tối cắm phập xẻng sắt trong tay xuống đất:

“Biết vậy hồi đó tôi thà học công trình! Học nông nghiệp làm gì!”

Hai bên nói xong lời của mình, rồi lại đưa ánh mắt nhìn nhau, trong thần sắc đều mang theo một tia oán niệm khó hiểu.

Lão Dương và tài xế: …

Trong sự im lặng quái dị đó, c.uối cùng vẫn là lão Dương mở miệng trước:

“Vậy… hai vị học tên lửa với học nông nghiệp này, mấy cậu có rành cải thảo không?”