Chuyện xem mắt tập thể này, nói nghiêm túc thì vẫn phải bàn với bí thư Tiểu Chúc một chút, dù sao trong trang trại nhà Tống Đàm hiện giờ người độc thân cũng không phải ít.
Nhưng hai ngày nay đoàn làm phim lần lượt kéo tới, phía thành phố ít nhiều cũng có chỉ đạo xuống, cô vừa bận sắp xếp bên này, vừa bận ứng phó bên kia, đến mức nồi canh thịt dê tươi ngon thế kia cũng chẳng gọi được người về, Tống Đàm đành tạm ghi nhớ chuyện đó lại.
Còn bên này, nhà sản xuất, đạo diễn cùng mấy phó đạo diễn và các thành viên chủ chốt của đoàn phim đã tự lái xe, mang theo thiết bị, rầm rộ kéo tới.
Vì là phim tiên hiệp, phục trang, đạo cụ và thiết bị của họ mấy xe cũng không chở hết, phía sau còn phải gửi thêm bằng đường logistics. Nhưng lúc này tới trước để xem môi trường một vòng, mọi người đều không hề tỏ ra miễn cưỡng chút nào.
Nói đùa à! Trước kia bọn họ ở phim trường tranh nhau canh livestream giành hàng mà có giành được đâu, giờ trực tiếp chạy tới nơi sản xuất, dày mặt một chút chẳng lẽ lại không ké được miếng ăn nào sao?
Đoàn phim gần đây vừa thay một diễn viên mới, đối phương xuất thân từ gia đình nghệ thuật, vừa vào đoàn đã kéo theo một khoản đầu tư lớn. Đạo diễn bây giờ giàu lên hẳn, đi đường cũng mang theo gió, lúc này hùng tâm tráng chí ngập tràn!
Không nói gì khác, thân làm đạo diễn, ăn một bữa ngon một chút cũng đâu có quá đáng?
Thao Dang
Trong thôn núi yên tĩnh lạ thường, trợ lý sản xuất nhìn mấy nhà đóng cửa im ỉm, ngồi trên xe còn lẩm bẩm một câu:
“Người ít thế này, nhìn cũng hơi rờn rợn.”
Phó đạo diễn có người xuất thân nông thôn, lúc này liền cười anh ta:
“Mùa xuân là mùa nông vụ, anh tưởng người ta đều rảnh rang như mấy gã nhàn rỗi, ngày nào cũng ở nhà vắt chân chữ ngũ à?”
“Anh nhìn ra ruộng xem, ngoài ruộng chắc chắn nhiều người lắm.”
Mấy người theo phản xạ liền nhìn về phía ruộng bên kia, chỉ thấy trước mắt là từng mảng cỏ dại rộng lớn, vừa cao vừa rậm. Gió thổi qua như sóng lúa dập dềnh, lá cỏ lật lên nhấp nhô, xanh mướt một vùng, đẹp đến hùng vĩ, nhưng tuyệt nhiên không thấy một bóng nông dân đang làm việc.
“…”
Phó đạo diễn: “…”
“Trên núi! Chắc chắn họ ở trên núi! Với lại mảnh đất này trông giống hệt phân cảnh mà đạo diễn vẽ, chẳng phải anh nói đã thuê cả một vùng ruộng lớn sao? Vậy người ta còn làm việc thế nào được?”
Mấy người nói chuyện ồn ào lên, còn đạo diễn thì nhìn chằm chằm vào điện thoại, đột nhiên nói:
“Mọi người xem nhóm đi.”
“Nhóm nào?”
Mọi người theo phản xạ hỏi, nhưng tay đã không tự chủ mà rút điện thoại ra, lướt qua mấy nhóm ghim đầu, rất nhanh đã nhìn thấy từ khóa.
Chiêm Tân: [Hu hu hu, hôm kia họ ăn thịt bò! Hôm qua g.i.ế.t dê uống canh dê!]
Sở Ngộ: [Mà tôi vẫn còn đang ăn trứng luộc! Đạo diễn! Tôi thật sự phải gầy thêm nữa sao?]
Thật ra, lời nguyên văn của đạo diễn là hai người họ cần luyện cho cơ bắp săn chắc hơn một chút, nhưng quản lý sợ lên hình trông cồng kềnh, nên nghiêm lệnh bắt họ giảm thêm khoảng năm cân.
Mà bây giờ, hai chàng trai to xác vốn đã rất mãn nguyện với những nguyên liệu đắt đỏ này, vậy mà Lục Tĩnh lại thong thả ăn no trở về, còn cẩn thận biên tập một loạt chín bức ảnh khoe trong vòng bạn bè…
Hai chàng trai nửa đêm nước miếng chảy ướt cả gối, trong mơ cũng ôm chén canh dê húp sùm sụp.
Thấy nếu không cố gắng thêm thì thịt dê sắp bị chia sạch, hai người thật sự không chịu nổi nữa, bắt đầu than khóc trong nhóm.
Mấy câu đối thoại này vừa xuất hiện, đoàn đạo diễn cả ngày chạy đôn chạy đáo vốn chẳng có khẩu vị gì, lập tức cũng đói cồn cào. Nghĩ lại hương vị những món ngon từng tranh giành được, rồi tưởng tượng thêm cảnh thịt bò dê tươi vừa mổ, nước miếng không nhịn được bắt đầu tiết ra, ánh mắt ai nấy đều đầy mong đợi nhìn về phía đạo diễn.
“Họ có chịu cho mình tới ăn ké không?”
Đạo diễn khổ tâm lắm!
“Không chịu! Lần trước còn bắt tôi ăn ở nhà ăn cơ mà!”
“Bọn mình trả tiền chứ! Đầu tư mới về nhiều như thế, bên đầu tư còn nâng chuẩn tiền ăn cho đoàn rồi, không ăn chùa!”
Đạo diễn thở dài:
“Người ta thiếu tiền sao?”
Câu này vừa thốt ra, trong xe lập tức im lặng hẳn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thiếu hay không thiếu, chuyện đó tạm thời họ cũng không quyết được, chỉ có thể men theo định vị, lái xe hướng tới homestay.
Vừa xuống xe, nhà sản xuất lập tức bị khu homestay nấm bảy sắc mang đầy khí chất cổ tích lãng mạn này làm cho phấn chấn hẳn lên:
“Chỗ này! Chính là chỗ này! Quay một chương trình hẹn hò, hoặc quay phim tình cảm hiện đại, đúng là quá hợp luôn!”
Xích đu, hành lang hoa, tạo hình rực rỡ nhiều màu, trên tường phòng còn có dây leo bò lên sinh trưởng!
Dưới ánh nắng, mọi thứ đẹp đến mức không chân thực.
Trong đám người, nhà sản xuất có quyền lớn nhất, ông ta nói quay được thì là quay được. Đạo diễn tự nhiên cũng không phản đối, huống chi nơi này quả thật đẹp ngoài dự liệu. Mảng hoa lớn trước homestay khiến ông ta thậm chí không nỡ lái xe lại gần, như thể chỉ cần lỡ tay vượt quá một chút thôi cũng sẽ phá hỏng toàn bộ bầu không khí.
Lục Tĩnh nghe thấy động tĩnh, lúc này đặt muỗng trong tay xuống, vội vàng ra đón:
“Các vị khách tới rồi!”
Tiền đặt phòng đã chuyển hết cho Tống Đàm, Lục Tĩnh lúc này nhìn thấy khách chịu chi thì vô cùng thân thiện:
“Bên này tạm thời chỉ có hai diễn viên đang ở, những loại phòng khác vẫn còn rất nhiều, chúng ta có thể thoải mái chọn.”
Dù sao thì cũng đã bao trọn rồi mà!
Nhân tiện bà nhiệt tình hỏi:
“Uống trà sữa không? Không ngờ các anh tới sớm thế, nếu uống thì tôi nấu thêm một nồi nữa — à đúng rồi, sữa hôm nay giao tới còn dư, có ăn bánh tart trứng nướng không?”
Đối với khách bao trọn phòng hào phóng thế này, đồ ngọt gì đó Lục Tĩnh cũng không đến mức tiếc rẻ.
Một nhóm nam nữ trung niên, độ tuổi trung bình khoảng bốn mươi, định mở miệng từ chối:
“Cảm ơn, chúng tôi không ăn đồ ngọt…”
Lời còn chưa dứt, đã thấy hai người mà đoàn phim đặt nhiều kỳ vọng là Chiêm Tân và Sở Ngộ lao từ trên lầu xuống, tay còn bưng một chiếc bình giữ nhiệt to đùng:
“Bà chủ! Bọn em uống! Rót cho bọn em chút nhé! Cốc để ở đây, nhớ đừng để trợ lý nhìn thấy đó!”
“Bánh tart trứng cũng lấy! Lát nữa bà chủ đặt sang bên kia, bọn em tự lén tới ăn, ô, đạo diễn, mọi người tới nhanh thế à?”
Đạo diễn cũng nhíu mày:
“Ăn uống chú ý chút, đừng để lên hình béo gầy không đều…”
Nhắc tới chuyện này, hai diễn viên cùng lúc xụ mặt.
Một lát sau, hai người run run giơ tay lên:
“Bọn em vừa ăn vừa uống trước, sáng mai dậy sớm chạy bộ cùng bảo vệ trong làng… được không?”
Câu nói nghe sao mà khiêm tốn thế!
Đạo diễn nghĩ thầm, đúng là diễn viên chưa nổi tiếng thì chịu nghe lời!
Lúc này ông ta lại nghiêm túc quan sát khuôn mặt hai người một lượt, phát hiện ngoài việc không hiểu sao lại được nuôi dưỡng đến môi đỏ răng trắng ra, những chỗ khác so với trước đây chênh lệch không lớn, ngược lại tinh thần còn tốt hơn hẳn.
Hơn nữa ông ta chỉ là đạo diễn, đâu phải quản lý, nhắc một lần là đủ rồi.
Vì thế cũng gật đầu đồng ý.
Lục Tĩnh thì nhìn lại vòng eo hai người một chút, thầm nghĩ eo mấy cậu thanh niên này còn chẳng to hơn bà bao nhiêu, ôi chao, người thật sự cần giảm cân là bà mới đúng!
Nhưng mà vỏ bánh tart trứng này là loại vỏ bơ ngàn lớp làm thủ công mua online, còn sữa bên trong lại là sữa Trần Trì vừa giao sáng nay đấy!
Giờ đã đặt trong lò nướng một lúc rồi, mùi sữa ngọt đậm đà dần dần lan tỏa ra, không ăn thì có phải là hơi quá đáng không?
Bà hít hít mùi trong không khí, tự nhủ lát nữa chỉ ăn một cái thôi.