Đoàn đạo diễn mơ mộng rất đẹp.
Hình tượng hợp, diện mạo ổn, người ngoài giới giá rẻ, lại là người làm nông trại thì chắc chịu khổ, nghe lời…
Cái gì cũng tốt, chỉ duy nhất đến lúc đối phương hò reo ôm bổng chú dê con vừa tròn tháng tuổi lên, mọi người mới phát hiện ra có gì đó không ổn.
Cái… cái dáng vẻ thuần khiết này, sao nhìn lại giống Kiều Kiều đến thế?
Bên cạnh, Trần Khê đã sớm nhìn thấy cả nhóm đoàn phim này rồi. Ấn tượng với vị đạo diễn bám riết đòi trả tiền kia vốn đã sâu, nhưng lúc này thấy bọn họ ánh mắt kỳ lạ nhìn chằm chằm Kiều Kiều và Trần Trì, anh ta liền chủ động hỏi:
“Chào anh, bên này còn cần phối hợp thêm gì không?”
Hàng rào đã thu vào trong, cũng đã gia cố cao rộng hơn; biển chỉ dẫn tiêu chuẩn quốc gia loại I cũng làm rồi; cái thuyền nhỏ màu xanh trông tụt hạng kia cũng đã giấu vào trong đầm lau sậy…
Đợi đoàn phim chính thức quay, bên này sẽ có hơn chục con ch.ó trực chiến, canh phòng nghiêm ngặt, không cho họ đặt chân vào nửa bước.
Trần Khê nghĩ tới nghĩ lui, thấy những gì cần làm đều đã làm đủ.
Trong tay anh ta còn cầm cái xẻng xúc phân, lúc này mặt đen nghiêm nghị nhìn mọi người. Ánh mắt mấy vị đạo diễn lướt qua mặt anh ta một vòng, rồi lại nhìn vóc người.
Không được, người này không ăn ảnh, lên hình chắc trông hơi mập.
Không đủ “tu tiên”.
Đến lúc hoàn hồn mới giật mình, vội vàng nói:
“Không không! Chỉ là con thuyền kia to cỡ nào? Có phải chạy điện không? Lát nữa bọn tôi có vài thiết bị cần vận chuyển ra mặt sông để quay.”
Thuyền cổ phong mà đoàn phim chuẩn bị thì là để lên hình, hiển nhiên không phù hợp cho nhân viên và thiết bị sử dụng.
Trần Khê nghĩ một chút, mở cổng hàng rào:
“Vậy qua đây đi, tôi dẫn mấy anh tới xem.”
Trước bãi sông chừa ra một khoảng không gian lớn như vậy, khu sinh hoạt của bò dê lại hoàn toàn không cảm thấy bị chèn ép. Thực ra là vì chỗ vách núi nối giữa sườn đá và bãi sông kia, có lẽ lúc gieo hạt tiện tay cũng ném vào ít giống, nên trong các khe đá mọc lên dày đặc ngải cứu và cúc dại.
Giờ lá vừa non, mùi lại hăng, chẳng biết sao lại được cả đàn dê mê tít. Chúng nhảy nhót bám đá trèo lên cũng phải c.ắ.n một miếng, đến cỏ chăn nuôi cho ăn còn không thích bằng.
Tóm lại, đạo diễn nhìn những cặp chân dê non bật nhảy đầy sức lực kia mà tim cũng run theo:
“Cái này… chắc là ngon lắm đây…”
Trần Khê nghĩ nghĩ:
“Đúng là ngon.”
Anh ta thì chưa ăn, nhưng Dương Chính Tâm nói tối đó cậu ta uống liền ba bát canh lòng dê, đêm đi vệ sinh N lần… chủ yếu là không hối hận.
Đạo diễn nuốt nước bọt, nhận ra đề tài này không thể nói tiếp, thế là rất sáng suốt mà ngậm miệng lại.
Những người khác thì vừa quan sát toàn bộ môi trường bãi sông, vừa hình dung hiệu quả toàn cảnh, đi vòng tới vòng lui, c.uối cùng mới tới được một mảng đầm lau sậy rộng lớn.
Tháng Tư tháng Năm, cỏ lau cao xanh mướt, dưới làn gió sông thổi nhẹ phát ra tiếng xào xạc. Dưới chân là vùng đất ngập nước nông nông cùng đám cỏ nước kéo dài phía trước. Một con ngỗng trắng siêu to siêu oai, trên cổ còn thắt nơ bướm, lúc này dẫn theo một đàn vịt lạch bạch lắc lư đi ra từ trong đầm lau sậy. Đôi mắt đậu xanh bé xíu khinh khỉnh nhìn đời, bình đẳng coi thường tất cả những người có mặt.
Nó thậm chí còn lười dừng lại một chút, lắc m.ô.n.g cái là xuống sông luôn.
Mọi người nhìn rất lâu, đến khi chỉ còn thấy mấy cái m.ô.n.g lắc lư xa dần mới hoàn hồn, tấm tắc khen:
“Con ngỗng này nuôi béo mượt thật đấy, quá ổn!”
Chỉ nhìn trạng thái của đám bò dê, ngỗng vịt là biết, c.uộc sống ở ngôi làng miền núi này đúng là dưỡng sinh thật sự.
Mọi người lại nhìn mảng lau sậy rậm rạp trước mắt, nhất thời có chút chần chừ:
“Bên trong… có khi nào có rắn nước không?”
Trần Khê bật cười:
“Không có đâu, rắn nhỏ thì Đại Bạch nhà tôi với Ngỗng Muội mỗi con xử lý một phát, rắn lớn bắt được thì cho ch.ó ăn rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Có điều đầm lau sậy này mấy anh đừng vào, bên kia mới là khu vực có thể đi vào. Chỗ này là nơi vịt nhà tôi thích xuống đẻ trứng, tôi từ đầu này xuyên qua là được, lát nữa đẩy thuyền sang cho mấy anh xem.”
“Nếu một chiếc thuyền không đủ cũng không sao, cô chủ bọn tôi còn đặt thêm một chiếc khác đẹp hơn cái này nhiều, chỉ là cần thời gian chế tác, tuần sau mới giao tới.”
Anh ta trông nghiêm nghị, nhưng làm việc lại rất chu đáo. Mọi người nghe vậy cũng yên tâm hẳn:
“Được, vậy bọn tôi chờ.”
Trần Khê vạch lau sậy đi vào, chẳng bao lâu đã vòng vèo bảy tám khúc rồi biến mất không thấy bóng dáng. Còn đám người đứng ở bãi sông chờ đợi không mục đích, ngắm phong cảnh, nhìn xa xa, rồi nhìn chéo phía trước.
“Ơ?”
Có người chỉ tay về phía trước:
“Kia là cả một mảng ruộng ngô à? Giờ mạ ngô còn chưa cao, nhìn khá dày đấy! Đến lúc đó có thể bố trí dây cáp (wire) ở đó không?”
Đạo diễn hít ngược một hơi:
“Đoàn mình giàu tới mức đó rồi sao?”
“Ồ!” Nhà sản xuất liền mắng:
“Cần cẩu treo cao, diễn viên không hạ xuống ở khu đó, chỉ lấy cảnh thôi thì sợ gì? Đi đi đi, qua xem trước đã!”
Đầm lau sậy trước mắt trông vừa sâu vừa rộng, Trần Khê chui vào rồi không thấy động tĩnh gì, cũng chẳng biết bao giờ mới lái thuyền ra. Đạo diễn đành gửi cho anh ta một tin nhắn.
Một lát sau, đối phương ngạc nhiên đáp:
“Bãi sông không trồng bắp đâu.”
Chỗ này có bao nhiêu diện tích đâu? Trồng cỏ chăn nuôi đã đủ rồi, lấy đâu ra đất cho ngô?
Thao Dang
Đúng lúc ấy, Tống Đàm cũng dẫn người từ sườn đá vòng xuống.
Ba sinh viên ngày nào cũng chạy tới chạy lui trong làng, băng đồng vượt ruộng dễ như trở bàn tay. Lúc này tránh đàn dê kêu be be, họ vòng thẳng xuống bãi sông, đồng thời cũng thở phào:
“May mà ngay từ đầu đã rào hết vòng ngoài chỗ ngải cứu với cúc dại rồi, không thì thật sự có người từ đây mò vào khu chăn thả, nguy hiểm lắm.”
“Không sao.” Tống Đàm chỉ về phía trước:
“Có camera, lại còn Đại Vương bọn nó nữa, mỗi ngày đều có người sắp xếp tuần tra.”
Họ vòng qua đây, một là để quan sát tình hình sinh trưởng của hướng dương, cúc dại và ngải cứu, hai là tiện thể xem luôn tình trạng ghép cành của mấy cây hồng năm nay.
Ngoài ra, dưới vách núi có một mẫu đất bằng. Năm ngoái trồng cỏ chăn nuôi, năm nay đổi sang mía.
Chu kỳ sinh trưởng của mía hơi dài, hơn nữa nếu trồng ở làng Vân Kiều thì đầu xuân phải phủ màng, vì thế là giáo sư Tống đứng ra kết nối, trực tiếp bán cho bên liên hệ mấy cây giống thành phẩm.
c.uối tháng Ba mới trồng xuống, hiện giờ sinh trưởng rất mạnh, không mấy ngày nữa là phải vun đất gốc rồi.
Yến Nhiên hai mắt nhìn:
“Chắc phải tới tháng Mười Một mới ăn được.”
“Không sao.” Trồng trọt mà, thứ không thiếu nhất chính là kiên nhẫn. Tống Đàm cười:
“Ông chú Bảy muốn tự nấu ít đường, Kiều Kiều thì muốn mùa đông ăn mía, mấy thứ này coi như tiện tay trồng thôi.”
Mùa hè mùa thu nếu muốn ăn, trên núi nhà họ còn trồng cả mảng lớn cỏ voi ngọt nữa. So với cảnh túng thiếu năm ngoái, năm nay chủng loại nguyên liệu trong nhà quả thật phong phú hơn hẳn.
Yến Nhiên gật đầu:
“Năm sau có thể thử trồng nhiều hơn một chút, lá mía hàm lượng đường cao, sợi cũng tốt, băm nhỏ cho bò dê ăn, chúng thích lắm.”
Mà trong suốt chu kỳ sinh trưởng của mía, thứ nhiều nhất chính là chồi bên và lá. Càng mọc lâu thì càng phải tỉa bỏ nhiều lá phụ…
Người ăn, bò dê ăn, bã mía còn có thể ủ phân làm nguyên liệu đường tốt — đúng là một công đôi ba việc!