Cuộc Sống Làm Nông Của Tống Đàm

Chương 1535: Có thể bán trước không?



Bí thư Tiểu Chúc làm việc, từ trên xuống dưới cả làng Vân Kiều không ai là không tin.

Tống Đàm nghĩ một chút, cũng theo lên núi.

Bí thư Tiểu Chúc nói đúng, bánh vẽ thì vẫn phải vẽ trước một cái. Qua ngày nào hay ngày ấy thì thôi, nhưng những người có quy hoạch, có ý định bám rễ lâu dài, cũng phải sớm để người ta yên tâm chứ.

Trần Nguyên đang đi dạo, vừa gọi video về cho gia đình:

“…Sắc mặt tốt hơn à? Con cũng thấy thế, bên này dưỡng người hơn ở thành phố… Chưa ăn cơm đâu, trưa nay chắc ăn sủi cảo, sủi cảo rau tề thái. Hôm qua tan làm rảnh rỗi, mọi người rủ nhau lên núi hái, ngon lắm!”

“Không phải đâu mẹ, đồ nhà mình thật sự không có vị này. Đợi Tết Đoan Ngọ bên chỗ cô chủ phát gói quà rau củ, con mang về cho mọi người nếm thử.”

“Rau tề thái là ở ruộng nhà cô chủ… năm nay không bán nữa, cô ấy nói trong làng ai thích ăn thì tự đào. Rau củ giá cao không thể cho hết mọi người, rau dại ngoài ruộng cũng ngon như nhau…”

Tống Đàm nghe từ xa, cũng không làm phiền, lặng lẽ quay về nhà ăn.

Đầu bếp Tưởng đang dẫn mọi người cùng gói sủi cảo. Bao gồm cả mấy người trực đêm. Bây giờ, ca đêm chỉ còn mười người, ban ngày còn có mấy người đi hái trà, lúc này chỉ còn ba người ngồi gói sủi cảo với nhau.

Mọi người cười nói rôm rả, chẳng ai cảm thấy vất vả.

Đầu bếp Tưởng còn hỏi:

“Năm nay rau dại ngoài ruộng mọc nhiều ghê. Tôi nghe nói, năm ngoái đầu mùa, các cô còn bán nữa, sao năm nay lại không bán?”

Tống Đàm lắc đầu:

“Năm ngoái trong túi chẳng có mấy đồng, cha mẹ tôi cũng không tin tôi, còn phải dựa vào rau dại để kéo lên một chút.”

Còn năm nay thì…

Năm nay rau dại ngoài ruộng không được cô thúc sinh nhiều, linh khí c.ung cấp cũng hạn chế. Chất lượng rau không tệ, nhưng không đạt tới hương vị như năm ngoái.

Quan trọng nhất là:

“Năm ngoái, bà Đường đã dạy tôi rồi, nói đồ của tôi đã đắt thì nên giữ nguyên, trừ khi chuyển hướng, nếu không thì đừng làm tuyến bình dân.”

“Một là, chất lượng giảm đồng nghĩa với rất nhiều hậu mãi, với quy mô hiện tại của chúng tôi thì không gánh nổi.”

“Hai là, ‘phạt băng chi gia, bất súc ngưu dương’ (*). Chúng tôi đi tuyến cao cấp của mình, nếu ngay cả mấy bó rau dại mười tệ tám tệ cũng phải chen chúc với người khác để giành thị trường, thì cũng không hợp.”

(*) câu thành ngữ có nghĩa nhấn mạnh đạo đức của người làm quan, người giàu cần biết đủ, không nên vì cái lợi trước mắt mà làm mất đi phẩm giá và gây khó khăn cho dân.

Bán thì cũng chẳng có gì, nhưng bà Đường nhìn ra nhà họ sau khi có tiền thì dễ thỏa mãn, nên mới nhắc thêm vài câu.

Đầu bếp Tưởng ngẩn ra.

Sau đó, anh ta cũng tán thành:

“Làm vậy là đúng! Nhà hàng kiểu cũ bọn tôi trước kia, món ăn một khi đã nâng giá lên, thì trong quán sẽ không bán đồ rẻ nữa.”

“Một là giữ phong cách, hai là…”

Anh ta nhớ lại chuyện cũ, lúc này mang theo chút hoài niệm:

“Hồi tôi mười một mười hai tuổi, lúc đó là những năm bảy mươi, cái gì cũng quốc doanh. Không nhận lao động trẻ em, tôi mặt dày vì không có cơm ăn, mới lẽo đẽo theo thầy học nghề…”

“Hồi đó cha của thầy còn sống, tổ tiên làm ăn nổi tiếng trong khu tô giới. Ông nói hồi nhỏ trong nhà dạy người ta rằng, gia nghiệp lớn rồi, làm ăn phải chừa cho dân thường một con đường…”

Nhớ lại quá khứ, đầu bếp Tưởng cũng tặc lưỡi cảm thán:

“Phải nói là có thầy giỏi đúng là khác. Tôi nhìn Tần Quân, rồi bà Đường đó, nhân phẩm đều tốt. Tống Đàm, các cô phải biết trân trọng đấy!”

Tống Đàm cười:

“Nhất định rồi! Tôi lên tìm Trần Nguyên cũng là nói chuyện này… Trần Nguyên!”

Vừa nói xong thì Trần Nguyên đã cúp điện thoại quay lại, lúc này vừa rửa tay xong chuẩn bị ngồi xuống gói sủi cảo, thì thấy Tống Đàm gọi anh ta.

Cô cũng không né tránh mọi người, nói thẳng:

“Tôi có bàn với bí thư Tiểu Chúc, năm nay nếu có cơ hội phù hợp, sẽ lấy đất ở trấn để xây một khu nhà nhỏ.”

“Nhân viên bên mình nếu muốn an cư ở đây, sẽ có giá ưu đãi.”

Nếu là người chủ bình thường nhảy vào bất động sản, phản ứng đầu tiên của mọi người chắc chắn là: lại muốn cắt lông dê rồi.

Nhưng bây giờ thị trường nhà đất là tình hình gì?

Một chữ thôi — t.h.ả.m.

Hơn nữa nhà họ Tống xây nhà thì kiếm được bao nhiêu tiền chứ? Cô mà nói lấy đất trồng nấm, e là lợi nhuận còn cao hơn nhà đất!

Mọi người sững lại, sau đó chỉ thấy anh “top 1” đang gói sủi cảo đột nhiên reo lên:

“Tôi tôi tôi! Tôi đặt trước một căn!”

Bao nhiêu câu hỏi đầy họng của mọi người lập tức bị anh ta làm cho tan biến hết.

Tống Đàm cũng vừa buồn cười vừa bất lực:

“Chuyện còn chưa đâu vào đâu, tôi chỉ nói vậy thôi.”

“Haiz!” Anh top 1 ở mảng này có logic riêng của mình:

“Đất ở đây rẻ thế này, cô lên trấn lấy một mảnh đất xây nhà, nhiều lắm cũng chỉ vài chục triệu, cô không móc ra được sao? Đã nói làm thì chắc chắn sẽ làm. Nhà đó một căn bán được bao nhiêu? Mua một căn chẳng phải trong vòng ba trăm ngàn à?”

“Làng mình bây giờ xây dựng tốt thế này, đợi người trong làng đều khá lên rồi, chắc chắn sẽ là nơi dưỡng sinh tuyệt vời. Cô xem dạo này tôi được nuôi nấng thế nào, cha tôi còn nói tôi béo bóng loáng.”

“Giờ dưỡng sinh hot lắm, người trẻ hai mươi mấy tuổi đã bắt đầu nói dưỡng sinh rồi… Căn nhà này tôi không đặt trước, đến lúc đó mua được hay không lại là chuyện khác.”

Anh ta nói xong còn thở dài:

“Cũng may là gia huấn nhà tôi không cho phép khởi nghiệp, không thì tôi tích góp chút tiền cũng đủ xây mấy căn nhà này rồi.”

Tạm gác mọi chuyện khác sang một bên, riêng cái gia huấn “không cho phép khởi nghiệp” này thôi, phải nói là… dạy quá hay!

Vừa mở cái hộp thoại này ra, mọi người lập tức bảy miệng tám lưỡi hỏi dồn dập:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Bao giờ thì xây xong vậy? Mấy tầng? Có thang máy không?”

“Phí quản lý tính thế nào?”

“Hộ khẩu không ở đây thì không bị hạn chế chứ?”

“Thị trấn cách đây cũng không xa, ngồi xe tầm mười mấy hai mươi phút… được đấy!”

“Thật ra tôi sớm đã muốn mua nhà nghỉ dưỡng rồi, nhưng đất ở trong làng không bán được, bên này lại toàn homestay nên mới thôi.”

“Nếu một căn tầm ba trăm ngàn thì bây giờ đặt cọc tối thiểu cũng chỉ cần 10% thôi, vậy tôi gom ba vạn là mua được một căn rồi?”

“Phải đặt trước chứ, không thì quay đầu homestay cũng bị người ta giành hết thì sao?”

Tống Đàm vừa buồn cười vừa bất lực:

“Mọi người sao tưởng tượng ghê thế, tôi thật sự chỉ mới đang làm quy hoạch thôi.”

“Hơn nữa, mấy người làm việc nghiêm túc ở đây thì thôi, còn mấy người tới nghỉ dưỡng, dưỡng sức, trực ca đêm… mua nhà làm gì? Chẳng lẽ còn có thể mãi tới đây làm việc à?”

“Nhà ở thị trấn nhỏ này cũng không có chuyện giữ giá. Mua mà không ở thì chẳng phải lãng phí sao?”

“Không thể nói vậy được.”

Lần này là đầu bếp Tưởng lên tiếng.

“Nếu cô thật sự bán, thì để lại cho tôi một căn, tôi muốn căn lớn.”

Năm ngoái, anh ta tới đây vốn là để dưỡng sức, tiện thể nghe lời thầy giúp một tay. Nhưng dưỡng rồi mới biết, c.uộc sống ở đây thoải mái thật sự!

Đặc biệt là mỗi ngày nhìn đám người trẻ “ào ào” ăn uống như nuôi heo vậy, cảm giác thành tựu cực kỳ lớn!

Chỗ thực tập của con gái cũng đã định xong, lại không phải ở thành phố quê nhà họ. Đã vậy, chi bằng bám rễ luôn ở đây làm việc. Dù sao cũng năm mươi tuổi rồi, quay lại thành phố tìm việc chắc chắn mệt hơn bây giờ, hà tất phải vậy?

Hơn nữa, lương bên này còn tăng hai lần rồi.

Đầu bếp Tưởng đầy tự tin:

“Bao giờ nhà tới tay, tôi mua luôn một chiếc xe. Lái mười mấy phút là tới, đường nhựa phẳng lì, chẳng xóc chút nào.”

“Tuyết rơi hay gì thì tôi ở ký túc xá — mua nhà rồi không ảnh hưởng tới suất ký túc xá của tôi chứ?”

Anh ta thậm chí còn bắt đầu mơ mộng:

“Tôi sớm đã muốn treo trong nhà một bức điêu khắc sơn thủy bằng gỗ hồng mộc, nhưng con gái cứ không cho. Vợ thì giữ nhà kỹ, trước kia trên tivi, bàn ăn đều phủ khăn ren do cô ấy móc, con gái lúc nào cũng không quen… Ha! Lần này thì được rồi! Vừa khí phái vừa ấm áp!”

Trời ạ, mơ mộng tới mức cứ như căn nhà đã ở ngay trước mắt vậy. Dù mấy người trẻ gói sủi cảo chưa chắc đã đồng ý gu thẩm mỹ này, nhưng đó là nhà của mình, có thể tùy ý trang trí mà!

Ngay cả Trần Nguyên, người xưa nay đầu óc tỉnh táo, lúc này cũng không khỏi nóng lên trong lòng, tưởng tượng cảnh sau này đón cha mẹ tới ở…

Nếu họ quen được, ở lâu cũng ổn, tìm cho họ một công việc trong nông trại chắc chẳng khó. Nếu không quen, thỉnh thoảng tới nghỉ dưỡng, cũng rất được.

Ngay cả bà mẹ chồng của thím Liên Hoa cũng không nhịn được thở dài:

“Cũng may là Tiểu Liễu không có ở đây, nếu cô ấy ở đây, thế nào cũng phải dành dụm mua một căn.”

“Một mình cô ấy nuôi con gái, có ở hay không thì không nói, nhưng có một cái nhà để an thân, trong lòng yên ổn biết bao.”

Nghĩ tới đó, bà cụ cũng bắt đầu lo lắng:

“Bao nhiêu tiền vậy? Có căn rẻ không? Tôi gom góp cho Liên Hoa, mua cho nó một căn luôn.”

Bà cụ liệt giường nhiều năm, chẳng có mấy tiền dành dụm, nhưng năm ngoái kiếm được chút ít, năm nay vẫn luôn làm việc không ngừng, giờ tính toán sơ qua, tới thời điểm này năm sau, nói không chừng gom đủ tám vạn rồi!

Liên Hoa chăm sóc bà bao năm vất vả, con trai mình lại không nên thân, chẳng phải chỉ ỷ vào có một căn nhà sao?

Quay đầu mua cho nó một căn mới ở thị trấn, trong lòng Liên Hoa chắc chắn sẽ yên tâm hơn rất nhiều!

Không khí sôi sục như vậy, chỉ trong chốc lát mọi người đã bắt đầu bàn tới phong cách trang trí. Tống Đàm vốn còn nhiều lời muốn dặn dò, nhưng thấy tình hình này, cô lại nuốt hết những lời định nói, rồi vẽ thêm một cái “bánh” to hơn, tròn hơn:

“Đừng vội, tôi đã bàn với bí thư Tiểu Chúc rồi, năm nay cố gắng sẽ triển khai được chuyện nhà ở. Giá nhà sẽ không cao, mọi người biết rồi đấy, tôi không định kiếm tiền từ chuyện này, một mét vuông chắc nhiều lắm cũng chỉ hơn một ngàn thôi.”

“Giá cụ thể tôi cũng chưa rành, phải tìm công ty chuyên nghiệp tới tính toán lại, nhưng về chất lượng thì sẽ kiểm soát nghiêm ngặt. Mọi người cứ yên tâm.”

“Năm sau, năm sau nữa, thậm chí về sau, y tế và giáo d.ụ.c cũng sẽ từng bước theo kịp.”

Cô cười nói:

“Thật ra tôi rất mong mọi người ở lại đây lâu dài. Nhưng muốn thu hút phượng hoàng thì trước hết phải trồng cây ngô đồng, đúng không?”

Cái tổ c.h.i.m sẻ này nếu không chỉnh đốn lại, người tài giỏi đến mấy cũng khó ở lâu được.

Nói tới đây, mọi người lại sững ra một lát, sau đó cô Tự Học Thi bỗng nhiên hỏi:

“Vậy nhà bây giờ có thể bán trước không?”

Cô ta giải thích:

“Cô chủ vẽ tương lai đẹp như vậy, dù tôi còn chưa chắc mình có ở lại đây làm việc lâu dài hay không, nhưng tôi sợ đợi tới lúc tôi quyết định xong thì nhà đã không tới lượt tôi rồi.”

“Chỗ tôi làm trước kia, một mét vuông hơn bốn vạn, tôi dành dụm tới giờ vẫn chưa đủ tiền đặt cọc. Ở đây mua một căn mười mấy vạn thì vẫn chấp nhận được.”

Thao Dang

Nếu chỉ tính tiền đặt cọc, mỗi tháng trả góp có khi chỉ bằng tiền cô ta tiêu kiểu tiểu tư sản cho một bữa ăn.

Cô ta đã vì đi làm kiếm tiền mà gần như bán mạng, chẳng lẽ thật sự phải đợi tới lúc giống anh Cắt Dạ Dày kia mới biết chăm sóc bản thân sao?

Cô Tự Học Thi bình thản nghĩ: giờ tôi ngộ rồi.

Tống Đàm: …

Cô vừa mới nảy ra ý tưởng này cách đây không lâu.

Bán trước kiểu gì đây?

Huy động vốn trái phép à?