Cuộc Sống Làm Nông Của Tống Đàm

Chương 1559: Phân trùn quế.



Tống Đàm không nhịn được bật cười.

Đừng nói Vân Đóa không chịu nổi, đến lúc nhà ông nội cô sửa sang xây lại, cái vá múc phân cũ kỹ mấy chục năm mới bị đem vứt đi đấy! Bản thân cô cũng chẳng dễ chấp nhận hơn là bao.

Lúc này chỉ đành nói thẳng ra:

“Ý tôi là tự làm phân trùn quế.”

Nói thật, khi Tống Đàm mới bắt đầu khởi nghiệp, cô dựa vào linh khí, c.ắ.n răng lao lên làm liều. Nhưng càng ở quê lâu, mối liên hệ với ngôi làng miền núi này càng sâu, thì những chuyện cô nghĩ tới hằng ngày cũng ngày một nhiều hơn.

Ví dụ như làm thế nào để kéo cả ngôi làng cùng tốt lên, cô thực sự đã động não không ít.

Trong đó, những việc làm ăn liên quan tới làm vườn, cô đã suy nghĩ rất nhiều lần. Lần này cũng là nhờ phản hồi khá tốt từ lần bốc thăm tặng phân dê ủ men trước đó, mới nảy ra ý tưởng.

Ủ phân hữu cơ từ vỏ trái cây, lá mục thì chẳng có độ khó kỹ thuật gì, thuộc loại người làm vườn xách cái xô là làm được.

Thứ này có thị trường không? Có, mà còn khá lớn.

Nhưng làm dễ như vậy, có dễ kiếm tiền không?

Tống Đàm cảm thấy, nếu không có chút năng lực cạnh tranh cốt lõi nào, thì rất khó.

Còn phân chuồng thì khá hơn một chút, vì đa số mọi người ở nhà không có điều kiện tự làm.

Nhưng phân bò, phân dê ủ men đang hot thì khỏi nói đến quy trình, riêng nguyên liệu thôi, chỗ họ cũng không có sẵn. Lại càng không thích hợp để vợ chồng Vân Vân đi làm. Vừa rồi Vân Đóa hỏi, phản ứng đầu tiên của cô chính là phân trùn quế.

Nông thôn mà, nhất là vùng núi như bọn họ, vì các hộ tiểu nông không thể trồng trọt quy mô lớn, nên đất bỏ hoang của mỗi nhà thực ra khá nhiều.

“Chọn bừa vài mảnh đất dựng nhà kính, bên trong chia ra mấy luống đất, thả trùn vào, nuôi theo phương pháp khoa học là được.”

Thao Dang

“Cái này có thể nói là gần như không có chi phí, cũng không cần mỗi ngày phải chăm chăm để ý. Khoản tốn lớn nhất có lẽ là bỏ ra hơn ngàn tệ mua một cái máy sàng — dù sao thì tách đất trùn với phân có máy vẫn tiện hơn.”

Cô gom chỗ đất dinh dưỡng đã trộn xong trước mặt lại, gập bốn góc tấm lót làm vườn rồi xách lên, sau đó khoát tay với Vân Đóa:

“Giờ là sự nghiệp của chị cô rồi, phần còn lại cứ để chị ấy tự suy nghĩ đi.”

Đút cơm tận miệng người ta không phải là thói quen tốt.

Vân Đóa đứng tại chỗ, lúc này mặt đầy phấn khích, gật đầu thật mạnh.

Ngay sau đó cô ta lại kịp phản ứng, vội hỏi:

“Cô chủ, chị lên lầu là có việc gì cần làm sao? Để tôi làm cho!”

“Đi chỗ khác chơi đi!” Tống Đàm cười xua tay:

“Tôi chuẩn bị quà cho bạn trai, không cần cô.”

Vân Đóa: … không chỉ là không cần, mà cô ta còn hơi thừa.

Nhìn lại bóng lưng Tống Đàm đi lên cầu thang, dáng người thon dài, uyển chuyển, tóc xanh như suối, da trắng nõn… đúng là một bà chủ xinh đẹp hoàn hảo!

Trời ơi! Lại còn thông minh! Quyết đoán! Lương thiện! Khiến người ta yên tâm đến thế!

Vân Đóa à Vân Đóa, mày đúng là có phúc thật!

Cô ta hớn hở móc điện thoại ra, dứt khoát gửi luôn một tin nhắn:

“Chị ơi, em hỏi giúp chị cô chủ Tống xem có việc gì phù hợp cho chị làm rồi…”

Nói cho chính xác thì là một sự nghiệp phù hợp cho anh rể cô ta, mà vẫn không ảnh hưởng tới việc chị cô ta ở nhà… không làm gì cả.



Không nhắc tới niềm vui sướng của Vân Đóa nữa, Tống Đàm lên sân thượng tầng hai, vòng ra phía sau chỗ khuất, nhìn hai chậu hoa hồng vẫn chưa được khỏe khoắn cho lắm, không khỏi thở dài.

Muốn dùng “bàn tay vàng” cũng còn phải tuân theo tiến độ khoa học, đúng là dày vò thật sự.

Nhưng Lục Xuyên là người nhạy bén đến mức lần đầu cô dùng nước ngâm t.h.u.ố.c lá, anh đã có thể nhận ra dung dịch dinh dưỡng nhà cô “không tầm thường”, cho nên Tống Đàm lại càng không thể làm quá lộ liễu.

Hai cây hoa hồng xanh vì là giống Nhật Bản, bản thân cành nhánh đã yếu hơn một chút, lại thêm thời gian qua bị thúc nụ rồi cắt tỉa liên tục, gần như chưa từng có cơ hội sinh trưởng mạnh mẽ. Mà bây giờ, nhìn những nụ hoa nhỏ xíu đã lờ mờ thấm ra sắc xanh đậm rực rỡ, Tống Đàm lúc này mới thấy hài lòng.

Sinh nhật của Lục Xuyên là mùng bảy tháng năm âm lịch, tức ngày mười hai tháng sáu dương lịch. Hiện giờ là ngày ba mươi tháng tư dương lịch, ở giữa còn khoảng gần ba mươi ngày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Theo tiến độ khi hoa hồng ở trạng thái sinh trưởng sung mãn, mỗi chu kỳ hoa khoảng hai mươi ngày, thì vừa khéo lần này hoa nở để xem có đạt yêu cầu không. Sau đó cắt tỉa bỏ đi, có thể tăng linh khí, nghiêm túc chờ đợt hoa tiếp theo.

Nghĩ tới đây, Tống Đàm tiện tay nhấc cây hoa hồng đầy gai nhọn lên, kéo ra khỏi chậu.

Bàn tay trắng nõn mềm mại nắm lấy thân chính đầy gai nhọn của hoa hồng, vậy mà không hề bị ảnh hưởng chút nào. Còn hai cây hoa hồng này tuy sinh trưởng hơi yếu, nhưng vì có linh khí thúc đẩy, bộ rễ tơ trắng phía dưới lại mọc dày đặc, rõ ràng vô cùng khỏe mạnh.

Cô hài lòng gật đầu, rồi từ kệ bên cạnh lấy ra hai chậu hoa gốm thủ công, một trắng một cam — nói thật, cái này đúng là hơi phung phí, chứ hoa hồng gì mà dùng chậu một nghìn tệ một cái chứ!

Nhưng nghĩ tới sợi dây chuyền mấy chục vạn mà Lục Xuyên tặng trước đó giờ đã bị chôn đâu đó trên núi, cô vẫn nhấn nút đặt mua.

Thay chậu, trồng cố định, tưới nước, thúc linh khí.

Tháng tư tháng năm là mùa hoa hồng phát triển tốt nhất. Cho dù cô không làm gì cả, trạng thái của cây cũng có thể đạt mức đẹp nhất. Còn bây giờ, cùng với vài mầm khỏe mạnh vươn lên từ gốc, lại nhìn những nụ hoa căng đầy đã có xu hướng hé nở, Tống Đàm lúc này mới thu tay lại.

Hai bảo bối nhỏ khó khăn lắm mới có được, Tiểu Lục có vui hay không là trông vào các em cả đấy!



Còn lúc này, Vân Vân nhìn chằm chằm vào những tư liệu vừa tra được trong điện thoại, cũng ngẩn người ra.

Cô ta vừa đọc rất nhiều tài liệu chữ, lại xem cả video, phát hiện chuyện này hình như thật sự không khó. Đến lúc đó tính hoa hồng cho làng dùng livestream bán hàng, vốn dĩ cũng là mục đích bí thư Tiểu Chúc vất vả nuôi tài khoản, một công đôi việc!

Càng nghĩ, trong lòng cô ta càng nóng lên.

Chồng từ ruộng về, lúc này nhìn đám đậu đũa phát triển tốt mà vui mừng khôn xiết:

“Đám giống đậu đũa mình mang về đúng là tốt thật, nhà họ Tống đối với dân trong làng mình đúng là không hề giả dối. Tháng sau lại có thể bắt đầu bán lấy tiền rồi!”

Anh ta vui vẻ thu dọn mấy cây tre còn thừa sau khi làm giàn:

“Bí thư Tiểu Chúc đã giao cho thôn ủy liên hệ với ông chủ Triệu rồi, đến lúc đó ông ấy tới làng thu mua, trả tiền mặt ngay!”

Nói xong vẫn không thấy Vân Vân đáp lời, anh ta không khỏi ngạc nhiên:

“Sao thế?”

Vân Vân nghĩ một lát, hỏi:

“Nói anh nghe nhé, đầu tư năm ngàn, một năm kiếm hai vạn, anh có làm không?”

“Làm chứ! Có tiền mà không kiếm thì không phải ngu à?” Người đàn ông liếc cô ta: “Sao thế? Em muốn làm ăn à? Nhưng làm ăn thì thôi đi, người ta có ý tưởng tốt như vậy, sao không kéo người thân của họ trước? Chắc gì đã tới lượt nhà mình.”

Vân Vân lắc đầu:

“Em gái em nhờ cô chủ Tống nghĩ giúp cho nhà mình. Chỉ là một là giai đoạn đầu phải bỏ ra chút tiền, hai là ban đầu sẽ hơi vất vả.”

Vất vả thì sợ gì!

Chồng Vân Vân lập tức phấn khích:

“Nhà họ Tống chưa bao giờ hố người nghèo! Em nhìn đi, rau nhà họ bán đắt như vậy, từ trước tới giờ cũng chưa từng quảng bá trong làng, là không muốn kiếm tiền của dân mình đó. Có tâm lắm!”

“Hơn nữa, người ta mấy trăm triệu mấy tỷ còn làm được rồi, đâu có để ý mấy đồng lẻ của mình — họ nói làm được, thì chắc chắn là làm được!”

Kiếm tiền mà, ai không thích chứ?

Nói xong anh ta liền hỏi:

“Tiền chẳng phải đều để chỗ em sao? Em nói làm là làm ngay. Mệt cũng không sợ, anh ngày nào cũng làm việc, thừa sức lực.”

Hào hứng tuyên bố xong, anh ta lại tò mò:

“Là làm ăn gì thế?”

Vân Vân lúc này cũng hạ quyết tâm:

“Nuôi trùn quế.”

Người đàn ông:

“À… à?!”