Kiều Kiều có chút mơ hồ:
“Ơ? Em có gì khác đâu ạ?”
Tống Đàm hơi muốn cười:
“Em ở trong phòng livestream hay tự xưng kiểu [Kiều Kiều thế này thế kia] ấy. Rất đáng yêu, rất khác.”
Còn có cảm giác trẻ con cố tỏ ra dễ thương lại càng dễ thương hơn, nhưng Tống Đàm không chắc có phải do mình có “bộ lọc” hay không nên cũng không nói ra.
Kiều Kiều lập tức đỏ mặt.
Ánh mắt cậu liếc trái liếc phải, c.uối cùng dừng lại trên mu bàn chân mình. Mà ống kính thì đang chĩa thẳng vào cậu, micro thu âm cũng gắn trên áo, lúc này không chỉ Tống Đàm, mà cả cư dân mạng trong phòng livestream cũng đều đang nhìn cậu!
[Đúng đó! Rốt c.uộc là sao vậy?]
[Đúng rồi thầy giáo Kiều Kiều, tại sao thế?]
[Là như vậy sẽ trông đáng yêu hơn sao thầy giáo Kiều Kiều, Tiểu Tuyết bị đáng yêu tới rồi nè!]
[Nguyệt Nguyệt không tin, trừ khi thầy giáo Kiều Kiều nói với Nguyệt Nguyệt.]
[Mấy người ghê quá, Nhiên Nhiên thì khác, Nhiên Nhiên thấy thầy giáo Kiều Kiều thế nào cũng đáng yêu!]
[…]
Tống Đàm hiếm khi thấy cậu ngượng ngùng lúng túng như vậy, thế là lại hỏi tiếp:
“Vậy nên, sao em cứ phải tự xưng như thế?”
Kiều Kiều ậm ừ hồi lâu, c.uối cùng mới nói:
“Vì em đã học rồi.”
“Hồi bán cỏ đậu tím, chị nói người xem đều là trẻ con, em phải làm thầy giáo tốt, làm gương cho các bạn nhỏ.”
“Sau đó thầy Tần cũng nói làm thầy giáo là phải làm gương, em không biết phải làm sao, nên lên Douyin tìm kiếm!”
“Chỉ cần tìm [cách dạy trẻ con], bên trong sẽ có chị dạy em, nói là với trẻ con thì không được nói [tôi], phải nhấn mạnh thân phận và cá nhân……”
Những thầy giáo khác thì gọi là thầy Trương Trương, thầy Đào Hoa, thầy Táo, còn em thì chỉ có thể làm thầy Kiều Kiều thôi!
Lúc này cậu mở to mắt nhìn Tống Đàm, có chút tủi thân:
“Là các bạn nhỏ không thích ạ?”
Ơ cái này!
Tống Đàm chỉ hỏi thuận miệng thôi mà!
Cô vội quay sang nhìn Dương Chính Tâm:
“Tiểu Dương, cậu nói xem có đáng yêu không?”
Dương Chính Tâm đang nín cười, liếc mắt nhìn màn hình bình luận, lập tức bị cả màn hình [đáng yêu] làm cho hoa cả mắt, vội vàng gật đầu:
“Đáng yêu! Trẻ con cũng thấy siêu đáng yêu luôn. Thôi nào! Chúng ta tranh thủ cắt cành hoa đi, không thì các bạn nhỏ nhận được sẽ không còn tươi nữa!”
Kiều Kiều cũng phản ứng lại:
“Đúng rồi! Dưới cành hoa còn phải bọc miếng bọt biển ướt nữa.” Khối lượng đóng gói nặng lắm đó!
Anh Tiểu Trương không nói gì, tay chỉ làm rất nhanh, một bên quấn bọt biển một bên dùng dây thun cố định, hoàn toàn không quan tâm đến chuyện có đáng yêu hay không. Dù sao thì cũng chẳng đáng yêu bằng bảo bối nhà mình, lại dùng trụ khí bọc cẩn thận, c.uộn lại, dán kín, là có thể đóng thùng rồi.
Lúc này anh ta ngửi mùi hương hoa chanh, lại nhịn không được thở dài một câu:
“Không biết đứa trẻ ba tháng tuổi có ngửi được không……”
Cả buổi không nhìn thấy con gái ngoan, nhớ con.
Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của ông bố trẻ, Tống Đàm vội bổ sung một câu:
“À đúng rồi anh Tiểu Trương, c.uối tháng năm bên này chúng ta sẽ bắt đầu bán hàng, kéo dài tới tận mùa thu, đến lúc đó chắc anh sẽ phải ở đây suốt ngày, có luyến tiếc con gái không?”
Dù anh Tiểu Trương đã thuê người phụ giúp, nhưng lúc bận rộn, thậm chí hai người đều phải ở đây. Anh Tiểu Trương ngẩn ra, hiển nhiên chưa từng nghĩ tới chuyện này, chỉ nghĩ tới kiếm tiền, tiền và ở bên con gái…
Anh ta lập tức đau khổ trước:
“Ây da!”
Ngược lại Dương Chính Tâm lại vui lên:
“Chị Đàm! Em có thể làm công cho chị! Làm tới lúc nhập học luôn!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Hả?” Kiều Kiều tò mò:
“Nhưng tháng sáu cậu không phải có trại huấn luyện hè sao?”
Mặc dù không biết trại hè rốt c.uộc là làm gì, nhưng cậu cũng rất muốn đi! Thế nhưng không được, trong nhà còn phải trông cậy vào cậu nữa!
Kiều Kiều âm thầm gánh lấy trọng trách.
Dương Chính Tâm: … vui quá nên quên mất.
“Nhưng mà…” cậu ta lưu luyến nhìn dãy núi trùng điệp đầy hoa quả trước mắt — giống chín sớm đã treo quả to đùng, giống chín muộn thì vẫn đang nhú nụ, lẽ nào cậu ta chẳng đụng tới được cái nào sao?
Vẫn là Tống Đàm hiểu lòng người:
“Yên tâm đi, cậu cứ tập huấn thì tập huấn, đi học thì đi học. Trong nhà có gì, chị gửi thẳng cho cậu, để Kiều Kiều tự tay chuẩn bị cho cậu.”
Dương Chính Tâm lúc này mới thỏa mãn:
“Kiều Bảo! Bảo nếu không chê, ta nguyện bái làm nghĩa… nghĩa huynh! Có đồ ngon nhớ đừng quên đệ đệ nha!”
Đàn ông dù là mấy tuổi hay mấy chục tuổi, chỉ cần đầu óc bình thường thì đều hơi thần kinh thần kinh như vậy, Tống Đàm chẳng buồn để ý, cắt cành rất dứt khoát.
Dù sao thì bốn người phối hợp, động tác vẫn cực kỳ nhanh nhẹn.
Mà lúc này, đám sinh viên nông nghiệp trên núi cũng chẳng được rảnh.
Vì vừa ăn trưa xong, Vân Vân đã xách hai thùng sữa bò tới cửa xưởng gọi bọn họ, rồi tiện tay móc sổ nhỏ ra, nghiêm túc hỏi chuyện về phân trùn quế.
Phải nói là!
Yến Nhiên hơi bất ngờ:
“Sao lại nghĩ tới việc làm cái này? Chỉ cần có kênh tiêu thụ, thì cái này thật sự rất ổn.”
Dù là làm gì, chỉ cần có đầu ra thì đều ổn. Nhưng làm ăn nhỏ ở nông thôn, điều đầu tiên phải nhìn là chi phí, mà phân trùn quế vừa khéo không cần chi phí quá cao.
Tiếp theo là vận chuyển, phân trùn quế đã ủ lên men không quá nặng, dân làm vườn thường mua mỗi lần ba đến năm cân, vừa khéo nằm trong phạm vi bưu chính hỗ trợ nông nghiệp, phí chuyển phát cũng rẻ hơn nhiều.
So với những hạng mục khác, đúng là rất phù hợp.
Thao Dang
“Có, có chứ.” Vân Vân vui hẳn lên:
“Bình thường tôi cũng livestream, chỉ là fan không nhiều, chưa từng bán hàng nên không biết hiệu quả thế nào. Nhưng tôi hỏi bí thư Tiểu Chúc rồi, chị ấy nói tài khoản của làng có thể giúp bọn tôi bán, vốn dĩ tài khoản này cũng là để phục vụ dân trong làng.”
Dù số lần livestream không nhiều, nhưng dù sao cũng là tài khoản được Kiều Kiều nuôi lên, lượng fan không ít. Điều kiện tiên quyết là mỗi lần mang hàng đều phải kiểm tra kỹ, không thể vì một nhà mà làm hỏng uy tín cả làng.
“Đây là em gái tôi, Vân Đóa, hỏi cô chủ Tống, ý kiến là do cô ấy đưa ra.”
“Được đấy!” Tề Lâm cũng vui theo:
“Tống Đàm — cô chủ Tống bây giờ tư duy đúng là khác hẳn năm ngoái.”
Phần còn lại anh ta không nói ra, nhưng ba người bọn họ đều đã từng bàn với nhau.
Cảm giác năm nay Tống Đàm tích cực hơn hẳn, năm ngoái dường như chỉ một lòng lo chuyện ăn uống trong nhà.
Lúc này nhìn nhau, lại càng vui hơn:
“Dự án này thật sự không tệ, cô muốn hỏi cái gì? Vấn đề lên men hay vấn đề nuôi trùn?”
“Hỏi hết!”
Vân Vân không hề khách sáo, lúc này đã mở sổ ghi chép:
“Phải xem sách gì? Ở đâu có video? Còn những điểm mấu chốt, trọng điểm, có thể nhờ các anh nói sơ qua cho bọn tôi vài câu không……”
Dù là làm ăn nhỏ, cũng phải bỏ thời gian và công sức. Chồng cô ta đúng là siêng năng, nhưng cô ta cũng không thể tùy tiện coi người ta như trâu ngựa mà dùng, ít nhất cũng phải nắm được đại khái trong lòng mới yên tâm.
Tăng Hiểu Đông lập tức sốt ruột:
“Chuyện này đâu phải ba câu hai lời nói cho rõ được, nhưng về mảng lên men phân trùn quế thì tôi đúng là còn thiếu sót. Thế này đi, cô cùng người nhà tối tan làm qua tìm bọn tôi, buổi chiều bọn tôi cũng đi hỏi thêm mấy người chuyên làm cái này.”
“Đến lúc đó tài liệu điện t.ử và sách tham khảo cần xem tôi sẽ gửi hết cho cô.”
Vân Vân mừng rỡ khôn xiết, liên tục gật đầu, còn hứa hẹn:
“Tôi thật sự không biết phải cảm ơn các anh thế nào cho phải…… Các anh rảnh thì nói giúp với cô chủ Tống một tiếng, đợi lúc trên núi bận rộn, tôi với chồng tôi cũng qua giúp một tay!”
“Không lấy tiền! Chuyện nên làm mà!”