Lời thì nói vậy, nhưng ruộng dưa trước mắt nhìn thật sự quá sum suê. Bên trong từng quả dưa hấu vằn sọc nhỏ tròn vo, chỉ nhìn một cái đã không nhịn được tưởng tượng vỏ mỏng thịt dày thế nào.
Một đám người bám vào hàng rào, ngóc đầu nhìn như lũ chuột đất, thèm đến mức không tả nổi.
Mẹ Tiểu Thái vẫn chưa cam tâm:
“Lát nữa phải hỏi thử mới được. Đã đến rồi, mỗi người mua một quả cũng đâu ít, sao người bán lại bỏ tiền mà không kiếm chứ?”
Đang nói thì nghe Trần Vân Vân kêu lên:
“Nhìn kìa nhìn kìa!”
Mọi người quay đầu lại, chỉ thấy ở đầu kia sườn núi, một hàng người mặc đồng phục chỉnh tề đang sải bước tiến tới.
Họ xếp hàng theo chiều cao, tóc cắt ngắn, da hơi ngăm, mặc cùng một bộ đồng phục đen — nói chính xác thì chỉ là bộ đồ huấn luyện đơn giản, chân đi loại giày bốt bình thường.
Nhưng, dù quần áo giày dép rất đỗi giản dị, cả đội bước đi đồng đều, vai thẳng lưng thẳng, khí thế hiên ngang. Ánh mắt như c.h.i.m ưng quét qua xung quanh, nhưng phần lớn vẫn nhìn thẳng phía trước.
Chỉ riêng khí thế ấy đã thấy khác hẳn.
Mà khác biệt hơn nữa…
“Vãi…”
Tiểu Thái lẩm bẩm nói ra tiếng lòng của mọi người.
Sao lại không phải cảm thán chứ? Đám người kia tuy đẹp trai, nhưng chủ yếu là đẹp ở khí chất, cũng có giới hạn thôi. Còn con ch.ó họ đang dắt phía trước — là ch.ó đúng không?
Mới thật sự gọi là đẹp trai!
Trong trạng thái di chuyển, cái đầu to lớn của nó đã ngang n.g.ự.c người cầm dây. Bốn chân thô khỏe, chỉ riêng eo thon gọn, như thể ẩn chứa sức bộc phát khó kiểm soát.
Chiếc khăn tam giác chấm bi đỏ buộc trước n.g.ự.c che đi chiếc vòng cổ đinh tán to bản bên dưới. Cả con ch.ó trông dữ dằn vô cùng. Bộ lông vàng nâu ánh lên lớp dầu bóng mạnh mẽ. Khi nó há miệng, lặng lẽ quét ánh mắt qua đám người trước mặt, nói thật, dù Tiểu Thái tự nhận mình là người yêu ch.ó, lúc này cũng không khỏi tim đập thình thịch.
“Không sao đâu, Đại Vương.” Cô ta nghe thấy có người thấp giọng nói với con ch.ó lớn: “Chỉ là du khách trên núi thôi.”
Nói xong câu đó, con ch.ó dường như nghe hiểu, thu lại ánh mắt, lại ngẩng cao đầu, bước đi oai phong. Phía sau, hai hàng người ngay ngắn như đang hộ tống cho nó.
Tiểu Thái hoàn hồn nhìn lại, thấy xung quanh già trẻ lớn bé đều đã giơ điện thoại lên chụp lia lịa. Chỉ trong chốc lát, mẹ cô ta thậm chí còn định đăng lên Douyin!
Tiểu Thái: …
Cô ta lấy hết can đảm quyết định liều xã giao một lần!
“Xin chào, đây là ch.ó các anh nuôi sao? Có thể chụp ảnh chung với ch.ó không?”
“Xin lỗi, Đại Vương không thích chụp ảnh với người lạ, không tiện.” Hôm nay chiếc khăn trước n.g.ự.c nó chỉ buộc kiểu tam giác đơn giản, không thắt nơ, cũng không đính nơ lớn. Đại Vương tự thấy hình tượng chưa đủ hoàn hảo, tuyệt đối không chịu chụp ảnh qua loa như vậy.
Người bảo vệ dắt ch.ó cố gắng làm dịu sắc mặt, nhưng lời từ chối vẫn thốt ra dứt khoát.
Tiểu Thái đã hỏi rồi, cũng chẳng ngại thêm hai câu nữa, thế là cô ta kiên trì:
“Các anh đang tuần tra sao? Con ch.ó này ở trong làng có thể thường xuyên gặp được không?”
Chuyện này cũng chẳng có gì cần giấu, đối phương nói thẳng:
“Đội tuần tra của chúng tôi sắp xếp khác nhau, mỗi ngày dắt ra con ch.ó khác nhau. Đại Vương ít khi ra ngoài, các bạn gặp được cũng không nhiều đâu.”
Đại Vương là một con ch.ó lớn trầm ổn. Nó biết mình to lớn, khác với những con ch.ó khác, nên thật ra không thường xuyên ra ngoài tuần tra. Hôm nay là vì chiếc khăn quàng không đẹp lắm, mà mấy cái khác Kiều Kiều chưa mang ra bãi sông, nó mới giục đòi ra ngoài.
“Wow!” Trần Vân Vân đứng cạnh Tiểu Thái thốt lên: “Vận may của tụi mình tốt quá, gặp được thẻ hiếm rồi! Tôi phải đăng lên Tiểu Lục Thư!”
Nhưng quan trọng hơn “thẻ hiếm”, vẫn là dưa trong ruộng.
Bà nội Tiểu Trần nhiệt tình hỏi:
“Cậu trai, dưa hấu trong ruộng này là của nhà ai? Có bán không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đối phương lắc đầu:
“Đi thẳng theo đường lớn phía trước, gặp một rừng trúc, đó là nhà họ Tống trong làng chúng tôi, cũng là ông chủ của chúng tôi. Đây là nông trại của nhà ông chủ, sản phẩm đều đã ký hợp đồng với người khác rồi, không bán lẻ.”
Mẹ Tiểu Thái “ôi chao” một tiếng:
“Nhà ông chủ của các cậu có phải còn có ao cá không? Năm ngoái tôi từng tới rồi! Mua mấy ngàn tệ cá đó!”
Bà ta cũng kích động:
“Năm nay cá còn bán không?”
Mấy nhân viên bảo vệ tuy không trực tiếp tham gia bán cá năm ngoái, nhưng trong làng nghe nói không ít kế hoạch, lúc này cũng lắc đầu:
“Năm ngoái đã tát ao hai lần, cá trong ao vẫn còn nhỏ, năm nay chắc không bán đâu.”
Nói xong anh ta lại nghĩ tới cá ở bãi sông, nhưng vì trước đó Tống Đàm không nhắc tới nên anh ta cũng không nói thêm.
Bà cụ mặt đầy tiếc nuối:
“Thật sự không bán sao?”
Đối phương lắc đầu:
“Thật sự không bán — nhưng trong làng có khá nhiều nhà trồng rau quả các loại, chất lượng cũng rất tốt, mọi người có thể thử xem. Nếu thấy hợp thì mua nhiều một chút, tôi thấy cũng đáng tiền.”
Đây đúng là lời từ đáy lòng, vì bữa cơm nhà ăn hôm nay dùng rau do dân làng trồng, sáng nay họ đã nếm thử rồi, hương vị đúng là ngon hơn rất nhiều so với rau đưa từ trấn lên trước kia.
Đến Tết Đoan Ngọ tháng sau, những nhân viên như họ còn được nhận “quà lớn” từ nông trại của ông chủ, nghĩ thôi cũng thấy mong chờ.
Một đoàn người hoàn hồn chào tạm biệt, rồi lại dắt Đại Vương — hoặc nói đúng hơn là Đại Vương dắt họ đi tuần tra chỗ khác.
Còn Trần Vân Vân thì cầm điện thoại chỉnh sửa một hồi, chỉnh filter, cắt ghép, thêm nhạc nền. Chỉ trong chốc lát, đoạn video đã được cô ta đăng lên tất cả các nền tảng mạng xã hội của mình.
Tiểu Thái đứng bên cạnh xem tới xem lui, mãi mới refresh được trên Tiểu Lục Thư, lúc này mới phát hiện cô ấy chỉnh filter tối xuống, có phong cách kiểu AFP (*).
(*) Agence France-Presse (AFP) là một trong ba hãng thông tấn lớn nhất thế giới (cùng với AP và Reuters), có trụ sở tại Paris, Pháp. Được thành lập năm 1835 (như Agence Havas), đây là hãng thông tấn lâu đời nhất thế giới, c.ung cấp tin tức đa phương tiện (văn bản, ảnh, video, đồ họa) nhanh ch.óng và toàn diện bằng 6 ngôn ngữ - Thông tin do editor tìm hiểu.
Nhạc nền dùng là [Khi ngày đó đến].
Video bắt đầu từ nhịp bước chân đều tăm tắp của cả đội, tiếp đó là động tác đồng loạt, dáng đứng lưng thẳng eo thẳng, c.uối cùng là chú thần khuyển lạnh lùng mang khí chất thép dưới lớp filter…
Cả video chỉ có một điểm sáng duy nhất, chính là chiếc khăn tam giác chấm bi đỏ trên cổ Đại Vương. Nhưng trong lúc di chuyển, dưới chiếc khăn tam giác, ánh kim loại của vòng cổ đinh tán lại thấp thoáng lóe lên.
Tiểu Thái hít một hơi thật khẽ, nhìn lại Trần Vân Vân bên cạnh với vẻ vô hại, thật không ngờ “đại lão” lại ở ngay bên mình!
Chỉ là…
Trần Vân Vân phóng to hình ảnh xem tới xem lui, bỗng tò mò:
“Sao hai người kia lại đeo găng tay nhỉ? Một người đeo tay trái, một người đeo tay phải, mà kiểu găng cũng lạ lạ.”
Cô ta thì thầm với Tiểu Thái:
Thao Dang
“Cô có thấy khí chất với tính kỷ luật của họ đặc biệt khác thường không? Chắc là xuất thân từ đơn vị nào đó rồi nhỉ?”
Tiểu Thái cũng thì thầm lại:
“Một nông trại trong làng mà chịu chi thuê cả đội bảo vệ chuyên nghiệp như vậy sao? Chẳng lẽ ở đây có doanh nghiệp lớn nào đó ghê gớm lắm à?”
Hai người nhìn nhau, c.uối cùng vẫn là bà cụ không cam lòng cắt ngang dòng suy nghĩ của họ:
“Vân Vân à, bà nhìn càng thấy dưa hấu kia mọng nước quá. Hay là mình xuống núi hỏi thử nhà ông chủ đó xem sao?”