Cuộc Sống Làm Nông Của Tống Đàm

Chương 1591: Anh em mè đen.



Ôi chao!

Bí thư Tiểu Chúc có chút tiếc nuối, vì Công Chúa đeo một chiếc mặt nạ bạc khắc hoa văn, thần sắc nghiêm túc, bất kể đứng yên hay bước đi đều đặc biệt thu hút ánh nhìn.

Nhưng giờ đã mang thai, Đại Trân Châu lại có hơn chục con heo con, đứa nào cũng tròn vo không nghe lời, để nó đi ngoài đường lớn đúng là không yên tâm.

Không sao!

Thương Nhĩ với Anh Tuấn cũng được nuôi béo tốt khỏe mạnh, ngoài việc hơi có một chút… tròn trịa ra, thì hoàn toàn không ảnh hưởng đến độ đẹp trai của chúng!

Nghĩ vậy, cô ta lập tức yên tâm, chỉ thần bí nói với Trần Vân Vân: “Đảm bảo sẽ không làm cô thất vọng.”



Bên này, Tống Đàm vừa lái xe tới nhà ông ngoại, đang giúp ông vui vẻ khiêng giỏ thì nhận được điện thoại của Dương Chính Tâm:

“Chị ơi, hôm qua có một blogger đăng video, quay Đại Vương nhà mình, trong livestream có khá nhiều fan thấy rồi. Giờ họ đang hỏi có phải chỗ mình không. Trước đây chị nói giữ bí mật địa chỉ, vậy giờ không trả lời hay xử lý sao ạ?”

Chuyện này Tống Đàm vốn đã chuẩn bị tâm lý, chỉ là không ngờ mới ngày đầu đã nổi nhanh như vậy.

Cô đặt giỏ xuống: “Không sao, nếu mọi người đều hỏi thì cứ thoải mái thừa nhận.”

“Nhưng nhấn mạnh một điểm, đồ trong nhà, dù tìm tới tận nơi hay thế nào, ngoài những đơn đã đặt trước và những đợt bán online, còn lại đều không bán.”

Dương Chính Tâm hiểu.

Đồ nhà họ ngon như vậy, thiếu gì người có tiền lại có thời gian rảnh. Nếu ai cũng đổ xô tới, thì còn đâu ngày tháng yên bình nữa.

Thao Dang

Chưa nói gì khác, riêng lượng fan của Kiều Kiều thôi, tới xin chụp ảnh chung, bịa một đoạn câu chuyện, cũng đủ để tạo tài khoản mới nổi rồi.

Cậu ta nghiêm túc cam đoan: “Chị! Chị yên tâm! Em nhất định nói rõ!” Cậu ta còn nhỏ, lại không phải người trong nhà Kiều Kiều, nói nặng chút cũng không sợ.

Lúc này thấy Kiều Kiều lại đi sâu hơn vào ruộng cải dầu hái hoa, cậu ta cầm giá đỡ đi theo mấy bước, rồi vừa hoạt bát vừa nghiêm túc truyền đạt lại nguyên văn lời Tống Đàm cho mọi người.

Fan trong livestream có người hóng chuyện, có người cổ vũ, cũng có người thật sự không vui.

[Lặng lẽ tra vé xe, phát hiện mua được vé nhưng không xin nghỉ được.]

[Trong túi chỉ còn 2000 tệ, hoàn toàn không dám tới tận nơi. Lỡ streamer đồng ý bán mà mình không đủ tiền, chắc hối hận cả đời.]

[Đúng thật. Bán online còn được, chứ mở cửa đón khách tới tận nhà thì cả ngày chẳng còn yên tĩnh nữa.]

[Kiều Kiều nhà mình vẫn là trẻ con mà, sao hiểu được mấy người lợi dụng độ hot chứ.]

[Tiểu Dương nhớ bảo vệ Kiều bảo bối nhé, đừng để cậu ấy tùy tiện quay video chụp ảnh chung với người ta.]

[Liếm đi, cứ l.i.ế.m nữa đi.]

[Không biết còn tưởng bán đào tiên đấy, bày đặt cao giá thế!]

[Người ta tới tận cửa cũng không bán, ôi trời ơi!]

[Theo livestream từ đầu tới giờ, streamer giờ nổi rồi, cũng dần quên mất ban đầu.]

[Một bước lên mây, không còn cái vẻ chất phác khi mới bán hàng nữa…]

Dương Chính Tâm nhíu mày.

Nhưng Dương Chính Tâm đâu phải kiểu không mấy quan tâm livestream như Trương Yến Bình. Lúc này cậu ta thao tác gọn gàng mở avatar đối phương rồi chặn thẳng tay, đồng thời đáp trả rành mạch:

“Cảm ơn mọi người đã quan tâm. Kiều Kiều là bạn thân của tôi, tôi chắc chắn sẽ bảo vệ cậu ấy.”

“Vị anh này, nói chuyện lịch sự một chút. Đem sự yêu quý của người khác gán thành ‘liếm’, anh có phải kinh nghiệm đầy mình rồi không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Bán không phải đào tiên, bán là tấm lòng của chúng tôi. Lượng sức mà mua, không ép ai cả.”

“Quên sơ tâm? Là cái gì? Anh thật sự theo dõi từ đầu à? Ban đầu là Kiều Kiều hái cỏ đậu tím ngoài ruộng, mang lại niềm vui và sự yên bình cho mọi người. Anh nói quá lên như vậy, hình như chính anh cũng không giữ được từ đầu đến c.uối đâu.”

“Thế nào gọi là một bước lên mây? Một trăm nghìn fan là qua một đêm mà có sao? Là tích lũy từng chút một. Người ta chất phác anh cũng c.h.ử.i là ‘bộ mặt’, vậy thương nhân khắp thiên hạ anh gọi họ là gì?”

“Kiều Kiều không nghĩ nhiều như thế. Xem phong cảnh thì cứ thoải mái xem, dạy kỹ thuật thì nghiêm túc dạy, phát quà cho mọi người cũng chưa từng qua loa.”

“Bán hàng thì chúng tôi cũng nói thẳng thắn rõ ràng. Sau này vì sản lượng không đủ nên không bán nữa, cũng đâu có dụ mọi người tặng quà kiếm tiền?”

Gương mặt thiếu niên bướng bỉnh của cậu ta lúc này nói hăng say trước ống kính, fan trong livestream bật cười ha hả. Chỉ cần vài cái chạm tay, bình luận dày đặc lập tức phủ kín những lời khó chịu ban nãy.

Dương Chính Tâm cũng thỏa mãn: bình thường mọi người hòa khí như vậy, sao vừa nổi lên trong ống kính người khác là chê bai kéo tới? Biết đâu có người cố tình gây chuyện!

Cậu ta không do dự chặn thẳng tay, sau này không chỉ không bình luận được, mà cũng không giành được hàng nữa.

Hừ hừ! Đồ nhà Kiều Kiều ngon thế, cho các người nhìn mà không ăn được!

Kiều Kiều vẫn đang chật vật tìm “lương thực trưa nay” trong ruộng cải dầu, hoàn toàn không biết anh em tốt vừa vì mình mà ra tay một phen. Lúc này cậu vui vẻ nhấc chiếc giỏ nhỏ lên: “Dương Chính Tâm! Gần đủ rồi!”

Trong chiếc giỏ nhỏ, hoa cải dầu đã chất thành một ch.óp nhỏ lỏng lẻo.

Dương Chính Tâm cũng vui, nhưng vẫn khuyên: “Chắc được rồi đó. Tôi thấy mình đi hết mảnh ruộng này rồi, không được thì đào thêm ít khoai tây.”

Mùa này mà ăn hoa cải dầu, quả thật là làm khó cải dầu quá.

Kiều Kiều nhìn quanh một vòng, phát hiện ruộng cải dầu chỗ nào cũng có dấu chân mình đi qua, nhưng hoa vàng nhạt thì hiếm thấy.

“Vậy thôi.” Cậu cũng biết buông bỏ: “Chúng ta đi đào khoai tây đi. Giờ chúng còn nhỏ, không biết có to bằng quả bóng bàn không.”

“Khoai nhỏ như vậy, nhà tôi thường không gọt vỏ. Cậu ăn quen không?”

Khoai tây cỡ quả bóng bàn, trong ký ức của Kiều Kiều đều là đào về chà rửa kỹ, vì vỏ mỏng lại khó gọt nên thường cho thẳng vào nồi.

Ăn thì có chút khác biệt về cảm giác, nhưng không đáng kể.

“Có gì mà không quen?” Dương Chính Tâm vỗ n.g.ự.c: “Cậu chưa ăn căng tin trường tôi đâu. Đầu bếp ở đó, đừng nói khoai nhỏ không gọt vỏ, khoai to bằng cả bàn tay cũng không gọt!”

Đúng là món kinh điển của trường học.

Kiều Kiều “a” một tiếng, đầy thương cảm: “Vậy đầu bếp trường cậu chắc chắn không tỉ mỉ bằng sư phụ Tưởng — sư phụ Tưởng làm salad khoai tây nghiền ngon lắm!”

Dương Chính Tâm nuốt nước bọt, theo phản xạ nói: “Tôi không tin! Trừ khi cậu cho tôi ăn một miếng.”

“Ơ?” Kiều Kiều nghĩ một chút rồi lại thấy xót: “Khoai còn nhỏ mà… Đợi chúng lớn tôi mang qua cho cậu được không?”

Thế thì sao mà tiện được chứ?

Dương Chính Tâm nhìn cậu: “Nhớ nhất định phải tới đó! Không thì tôi ở trường nhịn đói chịu khổ, cô đơn lẻ loi, t.h.ả.m lắm!”

Nhìn lại livestream, lúc này màn hình đầy những […]

[Kiều Kiều, chạy mau! Là anh em mè đen đó!]

[Kiều Kiều, nói thật nhé, tôi ở công ty làm 996 như trâu như ngựa, giờ cũng bỏ một bữa rồi…]

[Kiều Kiều, khoai to cũng có thể không gọt vỏ! Tôi không ngại!]

[Nếu vậy thì tôi cũng gửi địa chỉ đây…]