Cuộc Sống Làm Nông Của Tống Đàm

Chương 1620: Mở miệng là nói bừa.



Ông chủ Thường mời rất nhiều khách hàng tiềm năng. Không ít người vì nể mặt nên mới tới. Bây giờ rất nhiều người không hiểu chuyện gì, đến sớm đến muộn khác nhau, vừa bước vào đã bị cảnh tượng mọi người đi đi lại lại khắp hội trường làm cho kinh ngạc.

Nhưng trớ trêu là những người ăn no căng bụng kia, sau khi trò chuyện xác nhận từ nhiều phía, dường như đều đã hiểu rõ đồ ở chỗ ông chủ Thường khan hiếm đến mức nào.

Vì vậy khi đối mặt với câu hỏi của người mới, họ cố tình xấu tính, lắc đầu rồi giả vờ nói nhẹ như không:

“Không có gì đâu, chỉ là chỗ này rộng rãi, đi lại vận động một chút thôi.”

Ôi trời, đi lâu vậy rồi, sao bụng vẫn còn căng thế này? Tiệc trà sắp bắt đầu rồi!

Mọi người: …

Tuy không hiểu, nhưng ai cũng làm vậy chắc chắn có lý do, thế là họ cũng đi theo cho chắc.

Vì vậy khi một đội trà sư bước vào, họ lập tức sững sờ trước cảnh tượng: cả hội trường toàn ghế trống, còn khách thì vẫn đang đi dạo khắp nơi.

Quản lý khách hàng vốn còn chuẩn bị một bài phát biểu ngắn, nhưng thấy tình hình như vậy, lúc này lại ngập ngừng không dám nói.

Các trà sư lần lượt ngồi vào chỗ, tiếng đổ nước, đun nước vang lên, mà những chỗ ngồi trống trước mặt cũng ngay lập tức kín chỗ.

Những khách mới đến chậm một bước: …

Không phải chứ, các người đang thi chạy à?!

Vừa nãy còn đi loanh quanh, vậy mà bây giờ ngồi xuống nhanh thế!

May mà ông chủ Thường sắp xếp khá nhiều trà sư, nên chẳng bao lâu sau mọi người cũng đều ngồi vào chỗ.

Những bàn trà tạo hình tinh xảo tràn ngập phong cách Trung Hoa cổ điển. Ở góc bên cạnh là quầy buffet kiểu Tây chất đầy các loại bánh ngọt nhưng không ai động tới (phiên bản trái cây đã hết sạch). Xa hơn nữa là những bàn tròn lớn dùng cho bữa ăn kiểu Trung Quốc, phủ lụa trắng…

Cả một tầng hội trường lớn như vậy, bị ông chủ Thường sắp xếp thành một kiểu pha trộn Đông Tây có chút kỳ quái, nhưng lại tỉ mỉ điều chỉnh vị trí, ở giữa còn phối thêm bình phong rừng trúc làm vách ngăn…

Những khách mới tò mò đi một vòng xem xét nhìn nhau, c.uối cùng cũng không quay đầu bỏ đi chỉ vì địa điểm hơi kỳ cục.

Chỉ là không hiểu sao, cảm giác bầu không khí hơi kỳ lạ.

Thao Dang

Bình thường uống trà, mọi người chẳng phải đều trò chuyện sao?

Nói chuyện làm ăn, giới thiệu lẫn nhau, rồi hỏi han chuyện gia đình… Những buổi thưởng trà như thế này vẫn có nhiều người tới cũng vì doanh nhân luôn cần mở rộng quan hệ.

Nhưng bây giờ, ngoài tiếng nước sôi lục bục trong ấm, trước mỗi bàn trà lại không ai nói thêm câu nào.

Ngược lại, có người bồn chồn xoa bụng lên xuống, có người lấy ra một chiếc cốc trà khổng lồ, còn có người không hiểu chuyện gì nhưng cũng ngoan ngoãn ngồi im theo.

Trong đám người, ông chủ Trương bụng đầy dưa hấu vẫn chưa tiêu hóa, lúc này đã thề không uống trà.

Nhưng mấy người bên cạnh đều chuẩn bị nghiêm túc, khiến ông ta không nhịn được sự tò mò c.h.ế.t tiệt này:

“Trà này ngon lắm à?”

“Cũng tạm thôi.”

Người phụ nữ bên cạnh mỉm cười nói:

“Ông chủ Thường nể mặt, tôi may mắn mua được một cân, cũng coi như xứng với cái giá đó, không phải danh tiếng thổi phồng.”

Giọng điệu nhàn nhạt, kiềm chế, hơi kiêu ngạo một chút.

Dù sao thì bây giờ ở Sơn Thành, những doanh nhân có chút danh tiếng đều biết:

Đồ tốt ở chỗ ông chủ Thường, nếu không có chút thân phận, ông ta thật sự không dễ dàng bán cho đâu.

Ông chủ Trương thô kệch: …

Người này nói chuyện kiểu gì vậy? Mơ hồ như sương mù trên núi.

“Nể mặt”, “may mắn”, “xứng đáng”, “danh hão”…

Mấy từ này có thể ghép thành một câu miêu tả sao?

Thế là ông ta cũng cố gắng giả vờ nói nhẹ nhàng:

“Ồ.”

“Tôi không thích uống trà.”

Người phụ nữ bên cạnh nhìn ông ta một cái, ánh mắt đầy vẻ khó tin.

Ngay sau đó, trà sư điều chỉnh nước tới nhiệt độ thích hợp, lấy ra hộp trà sứ trắng tinh xảo, cẩn thận dùng kẹp trà gắp ra một ít trà mao tiêm màu xanh sẫm, phủ từng lớp lông trắng mịn, nhìn qua bình thường chẳng có gì đặc biệt.

Ông chủ Trương lại khẽ nhíu mày.

So với các loại danh trà khác, trà mao tiêm có nhóm người yêu thích hẹp hơn một chút. Khi ra ngoài tiếp khách hay đãi tiệc, họ thường dùng ô long, hồng trà hoặc phổ nhĩ…

Tất nhiên, đó chỉ là so sánh tương đối thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ví dụ như ông chủ Trương, lúc này đã lấy ra bình giữ nhiệt trong suốt của mình, bên trong là những miếng trần bì lớn đã ngâm đến mức nước chuyển thành màu nâu.

Thứ này giá cũng không hề rẻ!

Người hiểu hàng thì tự nhiên sẽ hiểu.

Ngay sau đó, nước nóng được rót ra thành dòng nhỏ mảnh, nhiệt độ cao kích thích hương trà sau khi sao sấy, khiến toàn bộ phòng trà kiểu Trung được ngăn bằng bình phong và rừng trúc lập tức tràn ngập mùi trà thơm mát thấm vào tâm can.

Mọi người không hẹn mà cùng hít sâu một hơi, lúc này thật sự cảm thấy như đang ở giữa thiên nhiên thanh tĩnh, tâm hồn khoan khoái.

Tay ông chủ Trương cầm bình trà trần bì cũng bắt đầu run run.

Chuyện là…

Cái mùi trần bì ngâm cả buổi của ông ta, làm sao so được với hương trà xanh bá đạo này!

Trong bình công đạo (*), nước trà trong veo, màu xanh non pha chút vàng nhạt được lần lượt rót vào những chén trà nhỏ trước mặt mọi người.

(*) Bình công đạo - hay còn gọi là chén công đạo - là cốc trung gian dùng để rót trà từ ấm ra trước khi chia vào chén, nhằm đảm bảo tất cả người uống đều nhận được trà có độ đậm nhạt như nhau – Editor sưu tầm.

Người phụ nữ bên cạnh đã không chờ nổi, nhẹ nhàng nâng chén trà lên, đặt trước mặt tỉ mỉ ngửi hương.

Còn ông chủ Trương thì vô thức lặng lẽ đặt chiếc bình giữ nhiệt của mình sang một bên, nhìn chén trà nhỏ xíu trước mặt, trong lòng ngứa ngáy như có trăm móng vuốt cào:

Chuyện là…

Tuy ông ta đã ăn rất nhiều dưa hấu, nhưng chén trà nhỏ thế này, uống một ngụm chắc không sao đâu nhỉ?

Đang do dự đủ kiểu, thì thấy người bạn lúc nãy còn ăn đào chậm rãi giờ đã nâng chén trà lên.

Ông chủ Trương nghiến răng:

Thường Lạc Thiên tổ chức cái này chẳng phải chỉ để kiếm tiền sao?

Thôi được, đều là người làm ăn, ông ta cho chút mặt mũi vậy.

Thế là ông ta chủ động hỏi:

“Trà này ngửi rất thơm, chắc vị cũng không tệ. Thanh toán ở đâu? Chuẩn bị cho tôi hai cân trước.”

Trà sư hơi sững lại, sau đó mỉm cười:

“Một năm nay ngài chưa tới Trường Lạc Cư phải không? Xin lỗi, sản lượng trà rất thấp, hiện giờ không bán ra ngoài.”

“Nếu khách thật sự muốn mua, có thể đợi lát nữa, xem quy định thẻ hội viên của chúng tôi, thông qua tư cách hội viên để mua.”

Chuyện này thật ra không phải ông chủ Thường cố làm cao, mà vì trà nhà Tống Đàm vốn chỉ có bấy nhiêu đó, lại thêm chất lượng khiến ai cũng khó cưỡng, nên chút sản lượng này thật sự chẳng thấm vào đâu.

Trong lòng ông chủ Trương đã muốn c.h.ử.i thề rồi.

Đều là cáo già ngàn năm, ở đây diễn Liêu Trai làm gì chứ?

Mấy chiêu làm ăn chẳng qua chỉ có vài kiểu, vậy mà còn rình rang tổ chức hội thưởng thức, nào là trái cây, nào là trà…

Kết quả không bán?

Chẳng phải chiêu marketing đói hàng sao!

Ông ta hừ một tiếng.

Không bán thì không bán!

Trong lúc nói chuyện, nhiệt độ trà đã vừa có thể uống. Trong lòng ông ta vốn đang bực bội, lại thêm mùi trà quá thơm, nên thuận thế đưa chén trà lên môi, nửa miễn cưỡng nửa thuận theo tình thế.

Một lát sau, ông chủ Trương đặt chén xuống, lại khiêm tốn hỏi:

“Thẻ hội viên phải làm thế nào nhỉ?”

Trà sư đã quen cảnh này rồi.

Năm nay, từ khi Trường Lạc Cư tách riêng việc kinh doanh trà và nhà hàng, cô ta chuyển sang làm việc ở trà lâu.

Trừ những khách thật sự không uống trà chút nào, còn lại đều giống ông chủ Trương.

Nghi ngờ, hiểu ra, bỏ tiền.

Quy trình này cô ta quá quen thuộc, câu trả lời cũng nói ra trơn tru:

“Ngài có thể thưởng trà thêm một chút, xem có hợp khẩu vị không. Chuyện thẻ hội viên, sau khi hội thưởng thức kết thúc, ngài có thể trực tiếp tìm ông chủ để tư vấn.”

Cô ta cười rất chu đáo:

“Dù sao ngài đã nhận được thư mời, nghĩa là khách hàng được ông chủ coi trọng. Nếu bên ngài có nhu cầu gì, cứ để ông chủ sắp xếp là được.”